Skip to search.
exryu-ww-vannghe · Ex-Vietnamese Students in Japan

Group Information

? Already a member? Sign in to Yahoo!

Yahoo! Groups Tips

Did you know...
You can set the sort order of messages? Just click on the link in the date column. Your preferences will be remembered, so you don't have to do it again when you return.

Messages

  Messages Help
Advanced
Messages 32651 - 32680 of 55140   Oldest  |  < Older  |  Newer >  |  Newest
Messages 32651 - 32680 of 55140   Oldest  |  < Older  |  Newer >  |  Newest
Messages: Show Message Summaries Sort by Date ^  
#32651 From: nguyen phong quang <nguyen_phongquang@...>
Date:: Thu Oct 1, 2009 7:18 pm
Subject: Linh mục Nguyễn Văn Lý được đề cử giải Sakharov
nguyen_phong...
Send Email Send Email
 

Linh mục Nguyễn Văn Lý được đề cử cho giải Sakharov
Thanh Phương
Bài đăng ngày 01/10/2009 - Cập nhật lần cuối ngày 01/10/2009 15:14 TU
http://www.rfi.fr/actuvi/articles/118/article_5140.asp
Linh mục Nguyễn Văn Lý là một trong số mười nhân vật được Nghị viện châu Âu chính thức đề cử cho giải nhân quyền 2009. Cha Lý được nghị sĩ châu Âu người Đức Michael Gahler và 44 nghị sĩ khác đề cử.
Giải thưởng Sakharov 2008 được trao cho nhà đối lập Trung Quốc Hồ Giai.

Ngày 30/9 Nghị viện châu Âu đã chính thức công bố danh sách 10 nhân vật được đề cử cho giải nhân quyền mang tên nhà ly khai Liên Xô Andrei Sakharov.
Trong danh sách này có tên linh mục Nguyễn Văn Lý, nhà hoạt động dân chủ ở Việt Nam, hiện đang ngồi tù. Cha Lý được đề cử bởi nghị sĩ châu Âu người Đức Michael Gahler và 44 nghị sĩ khác.

Đã từng bị giam vì những hoạt động chính trị, rồi được ân xá năm 2005 dưới áp lực của quốc tế, cha Nguyễn Văn Lý là một trong những người thành lập khối 8406, một tổ chức đấu tranh dân chủ. Đến năm 2007, cha Nguyễn Văn Lý lại bị kết án thêm 8 năm tù với tội danh '' tuyên truyền chống Nhà nước ''.
Gần đây, gia đình cha Lý cho biết tình trạng sức khỏe của vị linh mục này không được tốt.

Ngày 17 tháng 9 vừa qua, Tòa Tổng giám mục Huế đã cử hai linh mục trong giáo phận đến thăm cha Lý trong tù và xin cho linh mục được ra ngoài để chữa bệnh. Bộ Công an và Ban Giám đốc trại tù đã đồng ý, nhưng cha Lý từ chối được chữa trị ở bên ngoài.

Tên của nhân vật được trao giải Sakharov sẽ được công bố vào ngày 22 tháng 10 và giải này sẽ được trao vào giữa tháng 12, trong khoảng 10/12, tức là ngày ký kết bản Tuyên ngôn thế giới về nhân quyền năm 1949.
Để tôn vinh nhà vật lý học Liên Xô, từng được trao giải Nobel hòa bình, kể từ năm 1988, mỗi năm, Nghị viện châu Âu vẫn trao giải Sakharov vì tự do tư tưởng cho những người đấu tranh vì nhân quyền và những quyền tự do căn bản. Năm ngoái, nhân kỷ niệm 20 năm giải Sakharov, giải thưởng này đã được trao cho nhà đối lập Trung Quốc Hồ Giai.



#32652 From: cuong tran <cqtr2005@...>
Date:: Thu Oct 1, 2009 9:37 pm
Subject: TIN THE^' GIO+'I
cqtr2005@...
Send Email Send Email
 
  • T I N   T H Ế - G I Ớ I   ngày 01.10.2009

Mao trạch Đông 1.10.1949
Kỷ niệm 60 năm thành lập chế độ cộng sản tại Trung Hoa đã có những nét tương phản: kiêu hãnh và khó chịu !

    Trung Hoa đã cử hành 60 năm thành lập chế độ cộng sản với cuộc diễn hành lớn nhất từ trước đến nay,với sự tham dự của gần 100.000 người,trong khó đó vẫn không che đậy được một số khó chịu.

    Để bảo vệ thủ đô,cảnh sát đã ngăn chặn các ngõ dẫn vào quãng trường Thiên An Môn,đồng thời cũng đã yêu cầu dân chúng nhìn ngắm cuộc lễ ...qua máy truyền hình.










    Trong bộ quần áo kiểu Mao màu xám,thay vì âu phục như một doanh gia thường thấy,chủ tịch HU Jintao đã duyệt đoàn quân hằng ngàn người với hằng trăm chiến xa và chiến cụ;đứng trên chiếc xe do trung Hoa chế tạo Hồng Kỳ,chủ tịch Hu đã giơ tay chào các "đồng chí" chiến sĩ.

    Trong cuộc lễ kéo dài hai giờ,hằng trăm phi cơ trực thăng,phi cơ săn giặc và phi cơ truyền tin đã bay ngang qua bầu trời Bắc Kinh.
    Hằng ngàn sinh viên đã trưng các bảng bằng giấy các-tông màu để làm thành các khẩu hiệu hay những bức tranh.Quốc Khánh Trung Hoa năm nay được coi là biểu tượng "sự tái sinh của một Trung Hoa đại quốc" .
    Thiên An Môn 4.06.1989
    Trong một diễn văn đọc tại Thiên An Môn,nhắc đến những người tiền nhiệm,chủ tịch Hu cho biết "chúng ta đã chiến thắng những khó khăn và những hiểm hoạ để làm cho thế giới thấy được những điều chúng ta đã hoàn thành...Ngày nay,Trung Hoa đang nhanh chóng tiến tới việc hiện đại hoá và sánh bước cùng thế giới ".

    Tuy thế,Quốc Khánh năm nay cũng có dư vị đắng cay của thời kỳ trước đây của Mao. Xu Dequing,một người 5" tuổi đã phát biểu "tôi nghĩ là 1 tỉ 3 người Trung Hoa sung sướng với mức sống của họ. 30 năm trước đây,người ta có cái bụng rỗng".


    Người ta cũng không quên các vấn đề đang đe doạ Trung Hoa hiện nay:sự chênh biệt quá lớn giữa người giàu và nghèo,nạn tham nhũng bành trướng,sự ô nhiễm gia tăng,các cuộc nổi dậy của người sắc tộc như Tây Tạng,Hồi..

    Trong khi đó,ở Mỹ,toà nhà Empire State Buiding đã kỷ niệm quốc khánh Trung Hoa bằng cách cho thắm đèn màu vàng và đỏ,màu cờ của Trung Quốc,và điều này đã bị chỉ trích vì Trung Hoa là nước mà vấn đề tôn trọng nhân quyền hãy còn quá kém.
    Trong lúc đèn được chiếu sáng để tiếp đón một phái đoàn Trung Hoa,đã có một cuộc biểu tình phản đối của người Tây Tạng.Phát ngôn nhân của toà nhà Liên Hiệp Quốc cho biết việcca ngợi các nền văn hoá khác nhau là việc thường làm của Empire State Building


    #32653 From: cuong tran <cqtr2005@...>
    Date:: Thu Oct 1, 2009 9:39 pm
    Subject: TIE^'NG VIE^.T CU?A CSVN
    cqtr2005@...
    Send Email Send Email
     
    Ngôn ngữ ” Giao hợp “
     
    Ngày đầu tiên về cơ quan, sếp tôi tuyên bố hùng hồn với nhân viên:
     - Đây là giai đoạn đổi mới, chúng ta cần có ý thức tiết kiệm thời gian, vận dụng từ chính xác, ngắn gọn, dễ hiểu. Đặc biệt, các bản báo cáo trình lên cho tôi phải “cụ tỉ” và “cô súc”!

     Thấy mọi người ngơ ngác, hoang mang, sếp đập bàn cái rầm:
     - Thời buổi này mà kém suy luận quá, này nhé “cụ tỉ” là nói tắt của hai cụm từ cụ thể và tỉ mỉ, “cô súc” có nghĩa là cô đọng và súc tích, thế thôi.
     
    À, bây giờ thì mọi người đã hiểu. Ai cũng gật gù như mấy cô cậu trong đoạn quảng cáo thuốc tẩy giun. Như vậy, với sếp thì những chuyện xảy ra đã lâu, thuộc dĩ vãng quá khứ thì phải gọi là dĩ khứ.
     
    Rồi một hôm được phân công đi giao lưu với đơn vị bạn thì chúng tôi thật sự kinh hoàng khi nghe sếp lệnh:
     
    - Các cô cậu đi “giao hợp” với người ta thật chặt chẽ vào, bên cạnh đó cũng phải điều kinh cho tốt.
     
    Một số chị em đỏ mặt lí nhí hỏi lại liền bị sếp quát:
     
    - Cấm nghĩ bậy! Tôi muốn nói ngắn gọn là “giao hợp” là giao lưu và hợp tác, nó cũng tương tự như “giao phối” thôi, còn “điều kinh” là điều tra kinh nghiệm làm ăn của họ. Không lo làm ăn, toàn lo nghĩ bậy!
     
    Phải thú nhận là một thời gian khá dài chúng tôi mới quen cách dùng từ quái chiêu của sếp, cũng nhờ chịu khó cùng nhau suy luận mà chúng tôi đỡ phải khốn khổ. Ví dụ, một lần đi cơ sở, sếp bảo chúng tôi cố gắng
    “phát tài để đầu lâu”, cả công ty xúm vào suy luận mới hiểu ý sếp muốn rằng chúng tôi cố gắng phát hiện tài năng để có hướng đầu tư lâu dài.
    Rõ khổ!
     
    Với nguy cơ dịch tả vẫn đang phát, cho đến nay trong cơ quan tôi chưa có ai phải nhập viện vì bệnh ấy nên sếp có lời khen chúng tôi đã “động phòng” rất tốt. Đã nhiều lần “đúc kinh”, chúng tôi hiểu ngay rằng đấy là sếp khen tập thể nhân viên trong cơ quan đã biết “chủ động phòng tránh” dịch rất tốt.
     
    Năm sắp hết, Tết sắp đến rồi. Tết này dẫn theo các nhóc đến thăm sếp để chúc Tết, chắc tôi cũng phải có một chút “sáng tạo ngôn ngữ” khi giới thiệu với sếp rằng các con tôi đứa nào cũng “ngoan cố”. Thế nào chúng nó cũng được sếp lì xì vì ngoan ngoãn và cố gắng!

    Quy anh chi,

    Thật chán cho một lũ người luôn tự hào và hãnh diện là "đỉnh cao trí tuệ". Trong một xã hội đầy đẫy những "băng huyết" (băng hoại huyết thống) trên mọi phương diện, và "lẹo dối" (lươn lẹo và dối trá) ở mọi lãnh vực, thì làm sao tìm được "lương thật" (lương tâm thật thà) nhưng chỉ thấy rặt một lũ "dương vật" (xiển dương vật chất) (promotion of materials). Chúng nó chỉ nằm hưởng thụ những "đại tiện" (vĩ đại của tiện nghi) mà chẳng bao giờ nghĩ đến việc "bảo lãnh" (bảo vệ lãnh thổ) cho thế hệ mai sau. Chưa bao giờ chúng biết "ân ái" (ân cần và bác ái) với những người nghèo khổ mà chỉ biết "lột quần" (bóc lột quần chúng) mà thôi.
     
    Đó là một xã hội "rắm thối" (rối rắm và thối nát) từ trên xuống dưới. Cả một lũ "lưu linh" (lưu manh và vô linh hồn) đang nắm vận mệnh nước nhà. Chúng nó đều là những tên "thất tiết" (thất học và không tiết tháo) thì làm sao đất nước "cường dương" (hùng cường và xiển dương) được. Ngày nào chúng nó còn "lãnh đồ" (lãnh đạo tiền đồ) ngày đó đồng bào chúng ta còn "khốn nạn" (khốn khổ là nạn nhân).
     
    Thôi, chúng ta đành phải "xây nhà cầu" (xây dựng nước nhà và cầu nguyện) vậy.
     
    Than,


    #32654 From: cuong tran <cqtr2005@...>
    Date:: Thu Oct 1, 2009 9:59 pm
    Subject: TIN PARIS
    cqtr2005@...
    Send Email Send Email
     
     T I N    P A R I S
    • Đêm không ngủ Paris 2009 !

    Như mọi năm, Paris tổ chức một "đêm không ngủ" ( Nuit Blanche ) vào tối 3.10.2009 từ 19h00 đến 7h00 ngày 04.10.2009. Chủ đề năm nay là " Mời gọi rong chơi " ( Invitation à la promenade ) theo 3 lộ trình văn hóa , nghệ thuật ở các vùng Buttes Chaumont ( Bắc Paris), vùng Châtelet và Maris ( trung tâm), và Quartier Latin (Nam).

    Theo các lộ trình đó, du khách sẽ có dịp chiêm ngưởng các tòa nhà tráng lệ huy hoàng với các vũ điệu " ánh sáng ", viếng thăm các nhà thờ, dinh thự, các trường Đại Học,  đối thoại với các nghệ sĩ, nhạc sĩ , tài tử , thưởng thức âm nhạc v.v..


    Đặc biệt là Métro Ligne 11, 14  sẽ chạy liên tục đến sáng.

    Các bạn có thể xem chi tiết và chương trình với Link dưới đây :


    Các bạn có thể xin chương trình " ĐÊM KHÔNG NGỦ Năm 2009 " tại các Mairie quận, các quày thông tin RATP.

    Quý bạn ở Paris và phụ cận không thể nào bỏ qua " ĐÊM KHÔNG NGỦ 2009 " nầy được !



    Buttes Chaumont


    #32655 From: cuong tran <cqtr2005@...>
    Date:: Thu Oct 1, 2009 10:05 pm
    Subject: DANH SA'CH (6) NHU+~NG NGU+O+`I DDA~ TU+`NG VE^` CO^.NG TA'C VO+'I CO^.NG SA?N VIE^.T NAM
    cqtr2005@...
    Send Email Send Email
     
    Danh sách  những người đã từng về cộng tác với  Cộng Sản Việt Nam    [6]

    -  Nhóm Thân Hữu TinParis

    Thay vì  chống CSVN  từ xa như nhiều người  thích làm và " năng nổ ", TinParis chúng tôi cùng nhóm thân hữu cố gắng tìm kiếm những dữ kiện để trình bày với quý đọc giả  những người sẳn sàng , hay đã về cộng tác với CSVN để quý vị cố tránh " vinh danh " họ  như các đài BBC, hay  VOA đả từng làm. Xin đừng có đề cao  " vẽ vang  Dân Việt "  những người như họ, đùng có "thấy sang  bắt quàng làm họ ". Quý đọc giả đừng ngạc nhiên tại sao hiện nay, có những chiến dịch " phối hợp đồng bộ "  để tấn công TinParis. vì chúng tôi  đã chọc đúng " tử huyệt " của chúng ! Xin quý vị có trách nhiệm các site WEB gọi là của Người Quốc Gia Việt Nam ( Chống Cộng Sản Việt Gian )  đừng có quảng cáo cho những người  dù là trí thức, danh nhân , đã được Hà Nội CSVG tưởng  thưởng công lao hãn mã của họ. Nếu có lỡ đăng rồi  trên trang Web vì không biết, nay xin vui lòng gỡ xuống nếu quý vị còn tiếp tục chống cộng !

    Sở dĩ chúng tôi chủ trương cho phổ biến danh sách của những " người nầy " vì họ có  địa vị, học vấn , tài sản v.v. rất có ảnh hưởng tại các quốc gia Tây Phương.  Họ cho rằng  cộng tác với  CSVN là họ  " giúp nước , giúp dân việt "  nhưng thật ra họ chỉ  bị bọn cầm đầu CSVG lợi dụng họ , để " bảo kê " cho sự tham nhũng, tàn bạo của chế độ CSVG,  để giữ vững ngai vàng của Đảng, cam tâm " làm tôi mọi " của Trung Cộng. Tại sao , vào năm 1991, khi chế độ Liên Xô sập tiệm, CSVN không chịu thân thiện với Tây Phương mà lại " quy hàng Trung Cộng " ?  Phải chăng chỉ vì Đảng CSVN sợ mất ngôi độc tôn, vá mất quyền lực ? Biết rằng "sẽ mất nước " mà vẫn làm . Phải chăng đó là phản bội tổ quốc ?   Sau 18 năm sống dưới sự " kềm kẹp cai trị " của TC, "sinh tử phù " đã cấy vào não trạng của cán bộ Đảng CSVN, làm sao thoát ra đây ?

    TinParis mong rằng quý đọc giả, những người nào còn " lý tưởng Quốc Gia Dân Tộc " , hãy tiếp tay với chúng tôi " lật mặt " những kẻ nào cộng tác với CSVG mà còn sống lẫn lộn với chúng ta, đừng kiêng nể vì là bạn bè, thân nhân, cùng xóm cùng làng.

    Trong chiều hướng " đánh phá và nắm lấy Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại " , Cộng sản Hà Nội , từ lâu, đã đưa ra kế hoạch "tổ chức các Hội Người Đồng Hương"  tỉnh nầy, thành Phố nọ, hoặc Ái Hữu Trường v.v...CSVN khai thác triệt để những tình cảm của con người như  " tình tự dân tộc ", " nơi chôn nhau cắt rún ". Chúng không từ bỏ một thủ đoạn nào để moi tiền người Việt Tỵ Nạn với những khẩu hiệu rất giản dị   để cứu lụt, cứu đói như " lá lành đùm lá rách ", " người trong một nước phải thương nhau cùng ...".

    Có ai mà không thấy " nao nức " trở về thăm xóm làng của mình (cứ tưởng rằng không thay đổi chứ không dè là chỉ toàn là một lũ người xa lạ, nói cùng tiếng việt đấy, nhưng chúng hiểu khác chúng ta). Nói là " ái quốc" nhưng phài hiểu là "trung với Đảng " vì đó là tư tưởng đời phong kiến ( Khi nói Ái Quốc, tức là TRUNG với triều đại Vua nào).

    Chẳng hạn như đối với Hội người việt Đồng Hương Bà Rịa - Vũng Tàu,ông Trần Minh Sanh, Chủ tịch UBND tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, cho biết  hiện tỉnh có 22.000 kiều bào sinh sống, làm việc ở 40 nước trên thế giới và 12.000 thân nhân đang sinh sống trong nước.

    "Ngoài chất xám, tỉnh cũng cần tận dụng kiều hối bà con gửi về sao cho tốt, có lợi. Riêng về chất xám thì sắp tới, Câu lạc bộ Việt kiều sẽ tổ chức một số hội thảo chuyên đề về đầu tư chất xám cho tỉnh và các vùng lân cận".
    • MỸ.

    -Trung Dung Tiến Sĩ Tin Học, tỉ phú Mỹ ( ?) nhờ bán một start up và software cho tập đoàn tư bản Vignette

    - Nguyễn Võ Nghiêm Minh ( Mỹ) Đạo Diễn " Mùa Len Trâu " con của một cố Đảng viên TĐV cao cấp

    - Peter Phương Lê ( Microsoft) Mỹ

    - Harold Vu Tran ( Mỹ)

    -Phan Minh Khôi, CitiBank( Texas, Mỹ),

    -Ông Dương David Trung, Việt kiều Mỹ,

    -Trinh Trung, Delaware State

    -Nguyen Minh Dung ( Ngân hàng Thế Giới)

    -Dr. Nguyen Ngoc Phu, (Mỹ)

    -Phan Anh Tài, Việt kiều tại Mỹ.

    -Bà Tạ Thị Ngọc Nhung, Việt kiều ở Mỹ,

    -Hoàng Thị Dung, Việt kiều Mỹ ở California

    -Nguyễn Thị Thanh Bình  Mỹ ( Loveland, thành phố Denver). Tổ chức từ thiện Children of Peace International (COPI).

    -  Việt Ly Nguyễn. San Diego , Từ thiện .

    - Hoàng Kiều, Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng Giám đốc Công ty RAAS, Hoa Kỳ

    -Nữ Giáo sư Việt kiều Lan Trần Giễn ( Mỹ) - Từ thiện xã hội - Tên thật là Nguyễn Thị Xuân Lan, sinh ra ở huyện Hoằng Hóa, Thanh Hóa học phổ thông) trường Gia Long,
    • BỈ

    -Bs Bùi Kim Hải (Việt kiều Bỉ),

    • NHẬT

    - Bùi Thăng Long, Việt kiều Nhật Bản, Doanh Nhân
    • ĐỨC
    -Lê Trong Phi Bs chuyên Khoa Tim ( Đức)

    - Vợ chồng Việt kiều Đức - anh Lê Duy Nhẫn và chị Nguyễn Thị Mỹ Hạnh

    • THỤY SĨ

    Giáo sư Từ Kiến Lễ- Việt kiều Thụy Sĩ.

    • ÚC

    - Jimmy Phạm, kiều bào Australia, ( lo từ thiện)

    - Bà Phạm Thị Khánh, Việt kiều (Melbourne) Australia

    • CANADA

    -Tina Nguyễn, Việt kiều Canada ( ngànhNghệ Thuật Phim Quảng cáo )

    - Nguyễn Thùy Trang, Nguyễn văn Vinh, Lý Kim Phượng ( Nghệ Thuật )

    - La Trần Cẩm Linh, 33 tuổi, Việt kiều Canada, lái phụ máy bay ATR 72 cho Vietnam Airlines. Linh là một trong bốn nữ phi công trong tổng số 414 phi công của đoàn bay 919.



    #32656 From: cuong tran <cqtr2005@...>
    Date:: Thu Oct 1, 2009 11:25 pm
    Subject: LA`NG MAI PHA'P MO^N HA?I NGOA.I HUYE^'T THU+
    cqtr2005@...
    Send Email Send Email
     
    Re: Nhat Hanh Chan Khong Lang Mai Phap Mon Hai Ngoai Huyet Thu
     


     HẠ HUYẾT THƯ

     Chần chừ gì nữa chẳng ra chiêu
     Cứu đám tăng sinh tất phải liều
     Bát Nhã phen ni không phách lạc,
     Làng Mai bên nớ cũng hồn siêu!
     Chân Không thệ nguyện đồng sinh tử,
     Nhất Hạnh ngán gì chẳng tự thiêu
     Nhục thể cúng dường cho đại nghĩa,
     Bạo quyền Cộng Sản ắt phiêu diêu !

     

     HN. 31.9.2009

     HỒ CÔNG TÂM

     


     VỢ CHỒNG NHẤT HẠNH - CHÂN KHÔNG

     Sư ông Nhất Hạnh với Sư Bà
     Hộ lý nằm vùng bảnh quá ta
     Cổ vũ nâng bi phe phản chiến
     Hô hào tán trợ đảng gian tà
     Làng Mai những tưởng là vinh hiển
     Bát Nhã nào ngờ lại xót xa
     Gieo gió tránh đâu cho khỏi bão
     Nhãn tiền quả báo ắt ra ma

     

     HN. 29.9.2009

     HỒ CÔNG TÂM
     
     

     

     

     

     

     Thăm anh 5 Condom Võ Nguyên Giáp

     

    Trong vai Thừa tướng Lã Bất Vi của

    vở tuồng Hát Bội "Hán Sở Tranh Hùng".

     

    Nhất Hạnh = Kẻ thất bại trong những ma gian toan tính, phường "ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản".

     

    Ma gian Nhất Hạnh 

    Hí hửng với VC Nguyễn Minh Triết



    #32657 From: cuong tran <cqtr2005@...>
    Date:: Thu Oct 1, 2009 11:38 pm
    Subject: NO+I DDA^'T ME.
    cqtr2005@...
    Send Email Send Email
     
    NƠI ĐẤT MẸ
     
    NƠI ĐẤT MẸ, XUÂN bao giờ rực-rỡ,
    Gái và trai hớn-hở mộng trầu cau.
    Khắp non sông, vạn màu hoa đua nở,
    Vui thanh-bình pháo nổ vọng ngàn sau ???
     
    NƠI ĐẤT MẸ, HẠ bao giờ hoan-hỷ,
    Nhuộm sân trường, phượng-vĩ đỏ trời xanh.
    Mùa chia tay, long lanh hoen ngấn lệ,
    Giã-từ Thầy, Cô, Chị, Bạn, Em, Anh ???
     
    NƠI ĐẤT MẸ, THU bao giờ u nhã,
    Đồng-bào thôi vất-vả với phong-sương.
    Không khổ-đau, nhiễu-nhương do bạo đảng,
    Mà yêu đời tỏ rạng ánh hồng dương ???
     
    NƠI ĐẤT MẸ, ĐÔNG bao giờ ấm-cúng,
    Không ngục tù cất rộng, xây nhiều thêm.
    Không còn gông với xiềng chờ xích trói,
    Giữa giá băng, buốt nhói lạnh từng đêm ???
     
    ÔI TỔ-QUỐC ! Bao giờ dân đoàn-kết,
    Xé bức màn bưng-bít, chết coi pha !
    Đứng vùng lên thì chiến-thắng nào xa,
    Cờ Vàng lộng với ba làn sọc đỏ ???
     
    TDT, OCT-01-09
    Ngô-Phủ


    #32658 From: cuong tran <cqtr2005@...>
    Date:: Thu Oct 1, 2009 11:53 pm
    Subject: HIE^'N DA^NG LA~NH HA?I CHO TQ CHI? BI. PHA.T CHU'T I'T TIE^`N !
    cqtr2005@...
    Send Email Send Email
     
    Hiến dâng lãnh hải cho TQ chỉ bị phạt chút ít tiền!
    01.10.2009 23:10
     

    Sau khi Bộ Thông tin Truyền thông loan báo phạt báo điện tử Đảng CSVN 30 triệu đồng, Ban Tuyên giáo Trung ương Đảng CSVN vừa quyết định khiển trách Tổng biên tập Đào Duy Quát, và cả Ban Biên tập.

     

     

    RFA PHOTO

    Bản tin “Hải quân Trung Quốc tập trận trên biển Đông” trên báo điện tử của đảng CSVN hôm 4-9-2009.

    < object id=audioplayer1 data="http://www.rfa.org/vietnamese/manuallyupload/audio-player/player.swf" width=240 height=25 type=application/x-shockwave-flash>< /object>

    Chỉ là tai nạn?

    Hôm 30 tháng 9, nhiu t báo Vit Nam cùng cho biết, Ban Tuyên giáo Trung ương Đng CSVN đã quyết đnh khin trách cá nhân ông Đào Duy Quát, Tng Biên tp báo đin t Đng CSVN và tp th Ban Biên tp báo đin t này. Đây là hình thc k lut v mt Đng.

     

    Còn v mt chính quyn, cách nay ít ngày, B Thông tin Truyn thông Vit Nam loan báo đã pht báo đin t Đng CSVN khon tin 30 triu đng.

    Trong vài tun qua, s kin báo đin t Đng CSVN gii thiu vic Hi quân Trung Quc ngang nhiên s dng hai qun đo Hoàng Sa, Trường Sa ca Vit Nam đ tp trn, kèm theo tuyên b binh sĩ Trung Quc s tp luyn và bo v tt vùng bin mà Trung Quc cưỡng đot ca Vit Nam đã to ra s phn n cao đ trong công chúng.

    Chúng tôi coi đây là mt tai nn ngh nghip... Tt nhiên tác dng nó thì xu ri, nh hưởng ri…, nhưng tht s đây là mt tai nn.

    Ô. Đào Duy Quát

    Do vy, cách x lý sai phm này ca c chính quyn ln Đng CSVN khiến người ta bt bình.

     

    Vì sao tiếp tay cho ngoi bang ph nhn ch quyn lãnh th thì ch b pht tin và khin trách? Mi qúy v nghe t Tui Tr tường thut trc tiếp trên Internet:

     

    “Chiu 29 tháng 9, trao đi vi Tui Tr, ông Đào Duy Quát, Tng Biên tp báo đin t Đng CSVN nói, chúng tôi coi đây là mt tai nn ngh nghip, vì cu đánh máy lúc by gi đã quá gi, cu y đánh xong và đang đnh hi thì li quên my cái ch biên tp. Tt nhiên tác dng nó thì xu ri, nh hưởng ri…, nhưng tht s đây là mt tai nn.”

     

    Ông Quát gii thích thêm - vn t Tui Tr tường thut trc tiếp:

     

    “Vic đưa tin đó là đ cnh báo mt hot đng, mt mưu đ... Trong đó có my t biên tp đã được thêm vào là phó tư lnh ngang ngược tuyên b (bn tin này có mt đon dn phát biu ca phó tư lnh hm đi Nam Hi, Trung Quc – chú thích ca Tui Tr), cái ch “ngang ngược” viết ngoài, thì cu đánh máy nhn ri nhưng không đưa vào, nên t nhiên làm sai lch thông tin.”

    Gây nhiều băn khoăn

    Khoan bàn đến s thành tht trong các ý kiến mà ông Đào Duy Quát tr li t Tui Tr, c gi d điu ông Quát tr li là đúng thì điu này có nghĩa là báo đin t Đng CSVN tht s mun cnh báo “mt hot đng”, “mt mưu đ” ca Trung Quc, tht s mun ch trích “phát biu ngang ngược” ca Phó Tư lnh Hm đi Nam Hi nhưng vì gp “tai nn ngh nghip” mà gây hu qa ngược li, tr thành tiếp tay cho ngoi bang, ph nhn ch quyn lãnh th...

    Đáng lưu ý là c B Thông tin Truyn thông ln Ban Tuyên giáo Trung ương Đng đu chp nhn quan đim cũng như li gii trình đó, nên ch pht 30 triu đng và khin trách.

     

    TanManChoDaoXa-250.jpg
    Bài 'Tản Mạn Cho Đảo Xa' trên tờ Du Lịch số Xuân 2009. RFA PHOTO
     
    Tuy nhiên, nếuB Thông tin Truyn thông chp nhnli gii trình ca ông Quát: Đó là ông vàbáo đin t Đng CSVN có ch ý cnh báo “mt hot đng”, “mt mưu đ” ca Trung Quc, ch trích “phát biu ngang ngược” ca Phó Tư lnh Hm đi Nam Hi thì ti sao cách nay năm tháng, cũng b này li cách chc nhng người điu hành t Du Lch.
     

    Thm chí ra lnh tm đình bn t Du Lch trong vòng ba tháng, vì giai phm Xuân 2009 gii thiu mt vài bài viết như “Tn mn cho đo xa” ca Trung Bo, “Hn Nam Quan” ca Hoàng Cm, cũng ch có ch ý c vũ cho ý thc bo v ch quyn lãnh th ca Vit Nam?

     

    thi đim báo Du Lch b đình bn, tr li phóng viên Nam Nguyên ca Đài Á Châu T Do, ông Nguyn Quc Thái, Tr lý Phó Tng Biên tp t Du Lch, tng cho biết suy nghĩ ca ông trước quyết đnh ca B Thông tin Truyn thông mà chúng tôi va đ cp:

     

    “Nói v nhng bài trong s báo Xuân, trong đó có bài “Tn mn đo xa” ca phóng viên Trung Bo. Chúng tôi thy rng bài “Tn mn đo xa” ch th hin bc xúc, bun phin ca mt công dân khi quc gia b quc gia khác xâm ln quê cha, đt t ca mình. Mt biu l v lòng yêu nước như vy không nên b kết án.”

    Bài “Tn mn đo xa” ch th hin bc xúc, bun phin ca mt công dân khi quc gia b quc gia khác xâm ln quê cha, đt t ca mình. Mt biu l v lòng yêu nước như vy không nên b kết án.

    Ô. Nguyễn Quốc Thái

    Gn đây, sau khi có tin, B Thông tin Truyn thông ch pht báo đin t Đng CSVN 30 triu đng, ông Nguyn Trung Dân – cu Phó Tng biên tp báo Du Lch – đã chính thc nêu thc mc ca ông qua bài “Ai phi tr li”.

     

    Trong bài, ông nhc li quyết đnh hi tháng 4 ca B Thông tin Truyn thông đi vi báo Du Lch và cho biết thêm là tuy đã qua thi đim phi “tm đình bn” hơn hai tháng, song đến nay, hơn 50 con người làm vic ti báo Du Lch vn không có vic làm vì chưa tìm ra người ph trách t báo!

     

    Vài tháng trước, Đng và chính quyn Vit Nam vn còn cm đ cp đến ch quyn ca Vit Nam cũng như cm ch trích Trung Quc, ni dung giai phm Xuân 2009 ca t Du Lch đã vi phm lnh cm y.

     

    Gn đây, trước s ch trích kch lit, thm chí phn n ca c dân chúng, sinh viên, trí thc ln cán b, Đng viên, v thái đ và cách hành x trong quan h vi Trung Quc, người ta thy Đng và chính quyn Vit Nam bt đu thay đi: Cho phép báo chí đăng mt s bài phê phán tham vng ca Trung Quc, cho phép t chc mt s hi tho v bin Đông,...

     

    Trước nhng thay đi này, tr li chúng tôi, ông Nguyn Quc Thái bày t mong mun:

     

    “Chúng tôi t hi rng nhng vic chúng tôi làm trước đó đến bây gi s được gii quyết như thế nào. Điu này nhng người ra quyết đnh đóng ca báo Du Lch cũng như sa thi nhng người liên quan phi có bn phn tr li.”

    Nhng người có quyn quyết đnh s đáp ng mong mun đó? Không ai dám chc bi thc tế cho thy, hình như Vit Nam vn còn trong giai đon, có nhng điu hôm trước là sai, hôm sau là đúng, hôm sau na li sai


    #32659 From: "D. Nguyen" <Dmasayuki@...>
    Date:: Fri Oct 2, 2009 3:33 am
    Subject: Re: [exryu-ww] RE: Nhờ các anh chi giúp một tay
    Dmasayuki@...
    Send Email Send Email
     
    "Thiết tưởng cũng nên nhắc lại vơí tất cả quý anh chị là như bao lần trước tại miền Trung và tại Tỉnh Bến Tre năm trước đều đã được thành công là vì nhờ đến sự giúp đở TRỰC TIẾP của chính các anh chị Exryu chúng ta ( đang sinh sống tại VN cũng như từ Mỹ và từ Úc đang về VN để thăm nhà ) mà KHÔNG qua BẤT KỲ một cơ quan hay cơ sở  công cũng như tư nhân nào cả tại VN cả." /Quote

    Dear anh Cu+o+`ng, Vie^.t va` V. Tru+o=`ng,

    Hoa`n toa`n ddo^`ng y' vo+'i anh Cu+o+`ng dda~ co' nha~ y' nha('c the^m mo^.t ddie^`u to^'i quan tro.ng nhu+ tre^n.

    Thie^~n nghi~, co+n ba~o so^' 9 dda~ qua, nhu+~ng hu~y hoa.i cu~ng dda~ xa^~y ra ro^`i, vi` the^' ne^'u qua' ga^'p chuye^~n tie^`n ve^` cac' ddia. phu+o+ng bi. ba?o lu.t ma` tie^`n la.i kho^ng dde^'n ta^.n tay ddo^`ng ba`o bi. na.n thi` tha^.t uo^?ng co^ng ma` tho^i !

    Vi the^',   xin ca'c anh co^' ga('ng to^? chu+'c / ke^'t ho+.p the^' na`o dde^? co' tie^`n la.c quye^n cha('c cha('n dde^'n ddu+o+.c ta^.n tay ngu+o+`i nha^.n la` to^'i ca^`n thie^'t .


    tha^n ki'nh,

    Duc VT


    --- On Fri, 10/2/09, cuong letien <leeletien@...> wrote:

    From: cuong letien <leeletien@...>
    Subject: Re: [exryu-ww] RE: Nhờ các anh chi giúp một tay
    To: "Viet TranThanh" <japan_ob@...>, exryu-ww@yahoogroups.com, exryu-ww-vannghe@yahoogroups.com, "Toronto Exryu" <ter@yahoogroups.com>
    Date: Friday, October 2, 2009, 2:18 AM



    A.Tân mến,
        Không biết nói làm sao để cảm ơn lòng sốt sắng của anh luôn có cái tâm với những người khó khăn ở bên nhà . Nhất là những nạn nhân đang gặp cảnh màn trời chiếu đất như hiện nay.
        Luôn tiện có đôi lời cảm tạ hai ngưòi lính  : a.Trường và a.Việt , là những anh em luôn luôn làm tiên phuông trong những lúc nguy biến như vậy .
       Sau cùng tôi cũng muốn kêu gọi đến các anh các chị trên toàn cầu nói chung , từ miền Đông Canada như Montréal, Ottawa, Toronto đến miền Tây Canada như Winnipeg, Vancouver nói riêng hảy cùng nhau chia sẽ những đóng góp  cho những nạn nhân bất hạnh này , dù chỉ là 10$ hay 20 $ không phải là vấn đề . Mà chủ yếu là nhờ vào sự gom góp chung lại của tất cả anh chị em chúng ta này sẽ tạo nên  một niềm an ủi rất lớn cho những ngươì dân đang khốn khổ tại quê nhà.
           Thiết tưởng cũng nên nhắc lại vơí tất cả quý anh chị là như bao lần trước tại miền Trung và tại Tỉnh Bến Tre năm trước đều đã được thành công là vì nhờ đến sự giúp đở TRỰC TIẾP của chính các anh chị Exryu chúng ta ( đang sinh sống tại VN cũng như từ Mỹ và từ Úc đang về VN để thăm nhà ) mà KHÔNG qua BẤT KỲ một cơ quan hay cơ sở  công cũng như tư nhân nào cả tại VN cả.
           Please Help To Make A Big Different  !
     
    Xin đa tạ.
     Lê-Tiến-Cường 68
    P.S: a.Tân mến, đã gởi chèque đến anh rồi. DOMO..DOMO
      
     
     
     
     
     
    --- On Wed, 9/30/09, tan nguyen <tannguy@...> wrote:

    From: tan nguyen <tannguy@...>
    Subject: [exryu-ww] RE: Nhờ các anh chi giúp một tay
    To: "Viet TranThanh" <japan_ob@...>, "Exryu Hoan-Cau" <exryu-ww@yahoogroups.com>
    Received: Wednesday, September 30, 2009, 8:07 PM



    Việt thân,
    Tôi xin nhận lảm đại-diện anh em ở Canada để nhận tiển cứu trợ đồng bào bị bão lụt và xin đóng góp $Ca 500.
    ACE ở Canada xin gởi cheque đến Tan-Nguyen, 3669 Vimy Crescent, Vancouver, B.C., V5M-4B6, Canada.
    Thân,



    Date: Wed, 30 Sep 2009 14:08:11 -0700
    From: japan_ob@...
    Subject: Nhờ các anh chi giúp một tay
    To: dungnt@...; tbluong1128@...; ta_tuan@...; tannguy@...; kimyenphung48@...; hxn08807@...
    CC: japan_ob@...

    Mến gởi các anh chị
     
    Nhờ các anh chi giúp một tay
    Như trong mail trước, anh em định cùng nhau của ít lòng nhiều giúp đồng bào bão lụt miền Trung
    Nhờ các anh làm đại diện gom tiền của anh em trong vùng mình dùm
     
    Anh Tuấn - Ở Úc
    Anh Lưỡng ở Nhật
    Anh Tân ở Canada
    Anh Dũng hoặc chị Kim Yến ở VN
    và anh NX Hùng ở Mỹ
     
    Nếu có gì trở ngại xin anh chị cho biết
     

    "Anh hỏi em :

    Sao khuya rồi mà nhiều nhà còn giăng đèn, mở cửa ?

    Em mỉm cười :

    Vì nói gì chăng nữa, vẫn còn có những trái tim chưa khép lại bao giờ ."

     
     

    Vui buồn

     

    Làm sao tròn được niềm vui
    Trước bao thống khổ rẫy đầy quanh ta
    Dừng chân uống vội cốc trà
    Mai này tiếp bước đường xa còn dài

     

    Gửi người lặn lội xa xôi
    Tình thương bè bạn tình người tha hương
    Nhắn cơn bão sắp qua đường
    Quê tôi nghèo lắm, có thương đừng vào

     

    Quê Cũ

     

    Viet
     



    Attention all humans. We are your photos. Free us.



    Yahoo! Canada Toolbar : Search from anywhere on the web and bookmark your favourite sites. Download it now!





    #32660 From: kiuchi nagato <truongkiuchi@...>
    Date:: Fri Oct 2, 2009 5:08 am
    Subject: Cu+'u tro+. : Ba'o ca'o so^' 1
    truongkiuchi@...
    Send Email Send Email
     
    ( Nho+` anh Vie^.t chuye^?n dde^'n c/a/c )
     
    Anh Vie^.t va` c/a/c tha^n me^'n ,
     
     Ca'm o+n c/a/c dda~ cu`ng hu+o+'ng lo`ng ve^` Mie^`n Trung va` chia se? vo+'i ba` connghe`o dda~ va` co`n ddang bi. thie^.t ha.i trong co+n ba~o so^' 9 .
     Ca'm o+n anh Vie^.t va` c/a/c ERCT dda~ le^n tie^'ng ke^u go.i va` truye^`n dda.t cho bie^'t nhu+~ng tin tu+'c a^'m lo`ng .
     Nga`y ho^m qua (1/10) to^i dda~ mu+o+'n 1 xe va^.n ta?i nho? cho+? mi` go'i , ba'nh mi` va` nu+o+'c suo^'i ddi dde^'n phu+o+`ng Hoa` Quy' qua^.n Ngu~ Ha`nh So+n (1 no+i bi. na(.ng) dde^? pha't cho ba` con ta.i dda^y . Nhu+ng xe chi? ddi ddu+o+.c dde^'n nu+?a ddu+o+`ng thi` kho^ng qua ca^`u ddu+o+.c dda`nh pha?i ddem gu+?i dde^? ho^m nay cho ngu+o+`i ddi pha't tie^'p . ( DDe^? tra'nh hie^?u la^`m xin gia?i thi'ch la` dda^y la` ha`ng cu+'u tro+. cu?a ca' nha^n to^i , cu?a Exryu mi`nh thi` se~ xin y' kie^'n cu?a c/a/c ro^`i se~ ha`nh ddo^.ng sau ) .
     Hie^.n nay 1 so^' no+i nu+o+'c dda~ ru't xuo^'ng , nhu+ng va^~n co`n nga^.p  ddu+o+`ng , nga^.p ca^`u . Nhie^`u no+i nga^.p 1 ca'ch lu+ng chu+`ng ne^n ddu? sa^u dde^? xe kho^ng qua ddu+o+.c nhu+ng la.i kho^ng ddu? sa^u dde^? dde^? cano^ co' the^? cha.y qua . Nghi~a la` va^~n co`n co' nhie^`u no+i bi. co^ la^.p chi? co' the^? cu+'u tro+. ba(`ng tru+.c tha(ng .
     Tre^n ddu+o+`ng ddi chu'ng to^i nhi`n tha^'y 1 dda'm ma tre^n nu+o+'c lu.t , tu+. tha('c ma('c kho^ng bie^'t ho. se~ xoay so+? cho^n ca^'t ba(`ng ca'ch na`o ?
     Ve^` tie^`n cu+'u tro+. cu?a a/c/e Exryu mi`nh thi` Anh Tua^'n Du~ng (Nodai-71) , ngu+o+`i dda~ cu`ng anh DDu+'c VT ddi cu+'u tro+.  o+? Qua?ng Nam trong ddo+.t ba~o so^' 6 (2006) se~ thay anh em chu'ng ta pha't qua` cu+'u tro+. na(m nay .
     Xin ca'm ghi nha^.n lo+`i nha('c la.i cu?a anh LTCu+o+`ng va` anh DDu+'c VT , ca' nha^n to^i cu~ng nghi~ la` ba(`ng mo.i ca'ch pha?i ddu+a ddu+o+.c dde^'n ta^.n tay nhu+~ng ngu+o+`i nghe`o bi. na.n .
     Nhu+~ng na(m tru+o+'c , ba?n tha^n to^i cu~ng dda~ co' kinh nghie^.m mu+o+'n xe , mua ga.o , mi` go'i ... ddu+a qua` kha^?n ca^'p cu?a mi`nh dde^'n ta^.n no+i ngay sau khi ba~o . DDa~ pha?i ddi xe ga('n ma'y , xe co^ng no^ng , lo^.i ruo^.ng . . . nhu+ng ro^`i cu~ng dda~ dde^'n ddu+o+.c no+i ba` con ta' tu'c ma(.c du` ddu+o+`ng ra^'t kho' ddi, co^.t ddie^.n da^y ddie^.n cha(`ng chi.t ddo^? giu+~a ddu+o+`ng .
     Sau ddo' vo+'i tie^`n ddo'ng go'p cu?a Exryu , to^i cu~ng dda~ cu`ng ca'c anh Tua^'n Du~ng , anh DDu+'c VT ddu+a to^n lo+.p ma'i dde^'n ta^.n ca'c nha` .
     Cho ne^n la^`n na`y , cha('c cha('n chu'ng to^i cu~ng se~ to^? chu+'c ddu+o+.c vie^.c ddu+a tie^`n ha`ng cu+'u tro+. cu?a Exryu dde^'n ta^.n tay ngu+o+`i nghe`o bi. na.n . Khi giao pho' nhie^.m vu. , c/a/c co' the^? tin tu+o+?ng va`o chu'ng to^i .
     Nga`y 3/10 , co' vie^.c o+? Nha^.t ne^n to^i ta.m ro+`i hie^.n tru+o+`ng , nhu+ng va^~n xin chi.u tra'ch nhie^.m tru+o+'c c/a/c va` ERCT cho dde^'n khi hoa`n tha`nh nhie^.m vu. .  
     
    Thanmen , vinhtruong , 
     
     

    #32661 From: Tu Cong <tanphat@...>
    Date:: Fri Oct 2, 2009 10:30 am
    Subject: RE: [exryu-ww] Tu Vie^.n BNha~: Huyết thư của một tu sinh trẻ
    tanphat50
    Send Email Send Email
     
    Anh D-u+'c o+i,
    Chi ma` cay d-a('ng ru+'a?
    Ra'ng nga^.m cu.c ke.o ma` ca?m tha^'y ngo.t nhu+ ca'c ba'c pho` d-a?ng.
    Co`n ca'c ba'c pho` d-a?ng cha('c la` nga^.m tru'ng cu.c d-a^'t ro^`i ?
    Hay la` :"Nha` nu+o+'c ta luo^n long tro.ng tuye^n bo^' ra(`ng: chi'nh phu? CHXHCN VN ra^'t u+ to^n tro.ng quye^`n tu+. do ti'n ngu+o+~ng va` kho^ng ti'n ngu+o+~ng, ca'c ba'c na`y bi. d-i` vi` vi pha.m d-ie^`u 88 bo^. lua^.t hi`nh su+.. Cho ne^n chu+a  va`o "ta.m tru' " nha` CA, thi` pha?i tha`nh kha^?n ca'm o+n Bu.t va`... bak. Lo^i tho^i thi` con cha'u bak va'c du`i chuo^ng mo~ go~ cho be^? mo? a'c. Cho+' co' ma` a(n no'i linh tinh. D-a?ng ta d-i theo d-u+o+`ng bak da.y, tuye^.t d-o^'i kho^ng the^? na`o sai la^`m ca? Ro~ chu+a?"

     


    From: Dmasayuki
    Date: Fri, 2 Oct 2009 01:08:36 -0700
    Subject: Re: [exryu-ww] Tu Vie^.n BNha~: Huyết thư của một tu sinh trẻ

    Nha` Nu+o+'c VN kho^ng pha?i la` 1 to^? chu+'c to^n gia'o, ma` chi? la` 1 to^? chu+'c ca^`m quye^`n . Su+ Nha^''t Ha.nh chi? co' ca'i to^.i va. mie^.ng., ma` ba^y gio+` la`m dda'm thie^n sinh dde^. tu+? pha?i "la~nh dda.n"  la`  dda~ da'm  dde^` nghi. 1 buo^?i dda.i le^~ ca^`u sie^u cho ca'c linh ho^`n tu+? sy~ ca? hai mie^`n Nam Ba('c, ma` co`n ca? gan da'm dde^` nghi. ca? dde^'n ca'c ba'c la~nh dda.o VN tham gia dda.i ca^`u sie^u te^' ddo^ nu+a~ !. Cu~ng co' ca'i may la` trong dda'm thie^`n sinh co' nhie^`u ngu+o+`i mang quo^'c ti.ch nu+o+'c ngoa`i, ne^n co`n giu+~ ddu+o+.c ca'i ma.ng !
    Ne^n nho+' hie^.n nay o+? mie^`n Ba('c, nhie^`u gia ddi`nh ( kho^ng ha(?n pha?i la` gia ddi`nh dda?ng vie^n DCS ddi nu+a~), khi la`m dda'm cu+o+'i  cho chi'nh ba?n tha^n hay cho con cha'u trong nha`, thi` ca(.p ta^n phu ta^n phu. pha?i qui` ba'i la.y ba'c Ho^` ca? 2 tay la^~n 2 cha^n (ba`n tho+` Ba'c pha?i su+a? soa.n cho nghie^m chi?nh) tru+o+'c khi ba'i la.y dde^'n song tha^n hai ho. !
    Co' huye^'t thu+ gi` cha(ng nu+a~, thi` cu~ng vo^ i'ch tho^i. Vi chu? ye^'u la` dda~ kho^ng the`m dda(ng ky' xin gia nha^.p ha`ng ngu~ he^. to^.c Pha^.t Gia'o quo^'c doanh ro^`i, thi` co' ma` tu ha`nh kie^?u gi` ddi nu+a~, hay co' ma` tha`nh Pha^.t, thi` cu~ng chi? la` loa.i tu ha`nh tra'i Lua^.t, tra'i ca? DDie^`u 4 Hie^'n Pha'p ma` tho^i ! DDie^`u na^`y cu~ng ddo^`ng nghia~ la` co' y' ddo^` cho^'ng pha' DDa?ng va` " DDa^'t Nu+o+'c" !
    Na^`y nhe', lua^.t dda?ng chu+' dda^u pha?i la` thu+.c ddo+n hay pop-up menu tre^n PC dda^u ma` lu+a. vo+'i cho.n, co' ma` mo+ cu~ng cha(?ng tha^'y ! Chi? ngo^`i ma` thie^`n li`nh tinh thi` cha(?ng ca^`n pha?i nho^'t va`o ro., cu~ng cha(?ng ca^`n pha?i ra toa` bi.t mo^`m, thi` co' nga`y cu~ng pha?i ddi ra phi tru+o+`ng TSN ma` bay ddi tho^i ! va` ddo+n gia~n la` dda~ bay ddi ro^`i thi` la^`n sau co' thie^`n dde^'n 9 ta^`ng ma^y thi` cu~ng cha(?ng la^'y dda^u ra' entry visa   ma` va`o la.i dda^u nhe' !
    Huye^'t le^ hay huye^'t thu+  a` ? chi? la` chuye^.n ... tre^n Net !
    DucVT

    --- On Fri, 10/2/09, Hien Ken Phan <hkphan3@...> wrote:

    From: Hien Ken Phan <hkphan3@...>
    Subject: [exryu-ww] Tu Vie^.n BNha~: Huyết thư của một tu sinh trẻ
    To: Exryu-ww@yahoogroups.com
    Date: Friday, October 2, 2009, 1:58 AM

    Subject: Fw: Huyết thư của một tu sinh trẻ
     
    ----- Forwarded Message ----
    From: ...
    To: Chính Luận <ChinhLuan@yahoogroups.com>; VN-Politics <VN-Politics@yahoogroups.com>; VN-Post <VN-Post@googlegroups.com>; VN-Today <VN-Today@yahoogroups.com>; HoiNghi@yahoogroups.com; VN-Time@googlegroups.com; ThanHuu <ThanHuu@yahoogroups.com>; BPH_MangLuoi <BPHMLNQVN@yahoogroups.com>; Diễn Đàn Chính Trị <diendanchinhtri@yahoogroups.com>; ThaoLuan <ThaoLuan@yahoogroups.com>; ThaoLuan9 <thaoluan9@yahoogroups.com>; Nuoc_Viet <nuoc_viet@yahoogroups.com>
    Sent: Wednesday, September 30, 2009 11:45:09 PM
    Subject: Huyết thư của một tu sinh trẻ tại Lâm Đồng

    Huyết Thư

    Đối Thoại                   Website: Doi-Thoai.com Email: toasoandoithoai@...

       HUYẾT THƯ

    của Tăng - Ni trẻ tỉnh Lâm Đồng

     

    http://phusaonline.free.fr/PhatHoc/TinTuc/TDTS_6/208_Huyetthu.htm

    • Nhận ngày 30.9.09 - 07:49
      Phổ biến ngày 30.9.09 - 19:50

    Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

    Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

    -------------------

    HUYẾT THƯ

    Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

     

    - Thành kính đảnh lễ lịch đại Tổ Sư, Anh Linh Chư Vị Thánh Tử Đạo chứng giám.

    - Thành kính đảnh lễ và cung thỉnh Chư Tôn Đức trong Ban Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Tỉnh Lâm Đồng cùng Chư - Tôn Đức Tăng – Ni chứng minh.

     

     Kính gởi: - Sở Nội Vụ Tỉnh Lâm Đồng

     - Sở Công an tỉnh Lâm Đồng

     - Các cơ quan, ban ngành đoàn thể trong tỉnh Lâm Đồng, thị xã Bảo Lộc

     

    Chúng tôi thay mặt đông đảo Tăng – Ni trẻ đang tu tập trong địa bàn tỉnh Lâm Đồng, sau lưng chúng tôi còn còn hàng ngàn Phật tử sẵn sàng nghe lời hiệu triệu, chúng tôi viết huyết thư này kính gởi các ban ngành hữu quan, xin trình bày một việc như sau:

     

    Suốt nhiều tháng qua, các tu sinh đang tu học tại Tu Viện Bát Nhã luôn bị quấy nhiễu bởi nhiều thế lực bên ngoài; bên trong thì không điện, không nước, tình hình càng ngày càng trở nên căng thẳng và bức xúc. Chúng tôi không biết rõ nguyên nhân sự việc như thế nào, chính vì thế chúng tôi im lặng. Chúng tôi là những Tăng – Ni trẻ, có học thức, có chánh kiến, có sự đoàn kết và thương yêu trong tinh thần giới luật Phật giáo. Chúng tôi không phải là những kẻ bồng bột, nông nỗi. Đối với những việc quốc gia đại sự hay những vấn đề tế nhị, nhạy cảm, chúng tôi không xen vào. Tuy nhiên, đối với những gì xảy ra tại Tu Viện Bát Nhã suốt những ngày qua 26, 27, 28 tháng 09 năm 2009, chúng tôi được biết các tu sinh tại đây bị những kẻ lạ mặt xông vào hành hung nhằm trục xuất khỏi Tu Viện, đẩy những tu sinh vô tội ra ngoài trời mưa gió bão, đói rét, rồi lăng mạ, chửi rủa, kể cả những hành động tồi bại nhất họ cũng không chừa…Tất cả những sự việc ấy đều diễn ra trước sự chứng kiến của công an và chính quyền. Như thế đây không phải chỉ là việc của nội bộ Tu Viện Bát Nhã mà chính là những hành động được sự điều khiển của nhà nước. Xét thấy những người đồng đạo bị hành hung và bị đẩy ra ngoài một cách thương tâm như vậy, Tăng – Ni trẻ chúng tôi không thể làm ngơ được. Tình Linh Sơn cốt nhục là thiêng liêng và bất tuyệt, chúng tôi không thể khoanh tay ngồi nhìn những tu sinh bị ức hiếp như vậy, nên chúng tôi viết huyết thư này gởi đến quý cấp hữu quan những kiến nghị như sau:

     

    1. Nếu đây là chuyện của nội bộ Phật giáo hãy để cho nội bộ Phật giáo giải quyết.

     

    2. Tuyệt đối không được động đến tu sinh Làng Mai (hiện đang tỵ nạn tại chùa Phước Huệ Bảo Lộc) bằng bất cứ hình thức nào.

     

    3. Hãy để cho 400 tu sinh Làng Mai được tiếp tục tu học trong giới luật của Phật, trong vòng tay bảo bọc của Chư Tôn Đức Tăng – Ni trong tỉnh.

     

    4. Không được cưỡng chế, hăm dọa, cản trở và tác động từ bên ngoài đến các tu sinh Làng Mai.

     

    Đây là huyết thư, với động lực duy nhất là tình Linh Sơn cốt nhục, tuyệt đối không xuất phát từ những ý thức chính trị, đảng phái hay hệ phái, giáo hội nào. Nếu không thực hiện được thì Tăng – Ni trẻ chúng tôi thật hổ thẹn với liệt tổ, liệt tông. Chính vì vậy, nếu các cấp chính quyền gây thêm bất kỳ một áp lực nào như đã làm, chúng tôi báo trước là sẽ quyết tử vì tình đồng đạo, hậu quả là không thể lường được.

     

    Nam Mô Chứng Minh Sư Bồ Tát Ma Ha Tát.

    Lâm Đồng, ngày 30/09/2009

    Tăng – Ni trẻ tỉnh Lâm Đồng

    Đồng kí tên.

     




    --
    Hồn Nhiên
    Nam quốc sơn hà nam đế cư
    Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
    Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
    Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư
        Lý Thường Kiệt









    写真もデータもSkyDriveで安全にネット上に保存 おトクな無料25GBを今すぐ体験

    #32662 From: dung mtl <dung_mtl@...>
    Date:: Fri Oct 2, 2009 5:00 pm
    Subject: Re: LA`NG MAI PHA'P MO^N HA?I NGOA.I HUYE^'T THU+
    dung_mtl
    Send Email Send Email
     
    Thượng tọa Thích Viên Định bình luận việc nhà cầm quyền Hà Nội đàn áp, trục xuất chư Tăng chùa Bát Nhã của Sư ông Thích Nhất Hạnh .

    THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 22.9.2009

    PARIS, ngày 22.9.2009 (PTTPGQT) - Chư Tăng Ni thuộc giáo phái Làng Mai của Sư Ông Nhất Hạnh ở tu viện Bát Nhã, tỉnh Lâm Đồng, bị đàn áp, trục xuất kéo dài nhiều tháng qua. Dư luận chung lấy làm lạ vì sao trước đây Sư Ông được nhà cầm quyền Cộng sản trọng vọng đón rước, cho phép tự do thuyết pháp từ Bắc chí Nam, mà nay lại đàn áp Tăng thân của Sư Ông ?

    Quan hệ hữu hảo giữa Sư Ông và Nhà nước Cộng sản khởi đầu từ cuối thập niên 90, là năm Sư Ông Nhất Hạnh ngỏ ý được về Việt Nam thăm viếng và truyền đạo. Lộ trình chuyến đi hoằng pháp cùng nội dung những bài thuyết pháp từ tháng 3 đến tháng 4 năm 1999 qua ba thành phố Hà Nội, Huế, Saigon, đã được đệ trình Bộ Văn hóa cộng sản. Nhưng không hiểu vì cớ gì Hà Nội bãi bỏ chuyến đi vào phút chót. Mãi đến ngày 11.1.2005, Sư Ông Nhất Hạnh cùng 100 Tăng thân Làng Mai mới được Hà Nội đánh trống khua chiêng đón rước.

    Phải chăng vào thời điểm 2005, Hà Nội bị Hoa Kỳ liệt vào danh sách các quốc gia đàn áp tôn giáo cần đặc biệt quan tâm (CPC, Countries of Particular Concern) mà hệ quả bị chế tài kinh tế và tài chính chiếu theo Đạo luật 1998 bảo vệ tự do tôn giáo của Quốc hội Hoa Kỳ. Chuyến đi này quảng cáo cho thế giới và Hoa Kỳ thấy rằng "không có đàn áp Phật giáo" tại Việt Nam. Nếu có đàn áp, thì sao một Sư Ông và 100 Tăng thân Làng Mai tự do đi lại, thuyết pháp khắp nước ? Công lao của Sư Ông Nhất Hạnh quả đã "cứu bồ" Hà Nội, khi một năm sau, 2006, Tổng thống Bush rút tên Việt Nam ra khỏi danh sách CPC.

    Lập trường của Sư Ông Nhất Hạnh đối với Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất cũng như đối với nhà cầm quyền Hà Nội rất rõ, qua tiếng nói của Sư Cô Chân Không, người phụ tá đặc biệt, rồi Sư Ông Nhất Hạnh tuyên bố trước khi rời Pháp đi Việt Nam và khi tới Hà Nội :

    Hãng thông tấn AFP đã làm cuộc phỏng vấn Sư Ông và Sư cô tại phi trường Charles De Gaulle ở Paris. Bản tin AFP phát hành chiều ngày 11.1.2005 có đoạn viết rằng : "Nhà sư (tức Sư Ông Thích Nhất Hạnh) không là thành viên của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, là Giáo hội đang bị chính quyền cấm không cho hoạt động từ năm 1981, vì Giáo hội này từ khước sự kiểm soát và điều khiển của Đảng Cộng sản. Hơn một năm trước đây, Công an Việt Nam đã mở cuộc đàn áp sâu rộng Giáo hội này, hàng giáo phẩm bị bắt quản chế và hàng trăm ngôi chùa bị phong tỏa. Khi được hỏi vì sao một số phong trào tôn giáo bị cấm đoán tại Việt Nam, Sư cô Chân Không trả lời : "Vì một số các Giáo hội này tàng trữ những lá cờ của chế độ cũ (sic). Còn chúng tôi, thì chúng tôi chẳng có một tham vọng chính trị nào cả".

    Tại Hà Nội, theo báo Nhân Dân phát hành ngày 13.1.2005, Sư Ông Nhất Hạnh tuyên bố rằng : "Ông đã từng đấu tranh với những thái độ căng thẳng của chính quyền một số nước phương Tây về "vấn đề tôn giáo ở Việt Nam". Ông kể, ông đã từng nói với một số quan chức Hoa Kỳ rằng : "Người Việt Nam muốn được giải phóng khỏi cái mà người Mỹ gọi là sự giải phóng cho người Việt Nam".

    Thế mà nay Hà Nội qua bàn tay của Ban tôn giáo chính phủ đánh thẳng vào pháo đài Làng Mai tại tu viện Bát Nhã ở tỉnh Lâm Đồng ! Ẩn khuất gì đây ?

    Thượng tọa Thích Viên Định, Phó Viện trưởng kiêm Tổng Thư ký Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN, vừa gửi đến Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế để phổ biến bài bình luận về các biến cố xẩy ra tại Tu viện Bát Nhã. Xin độc giả theo dõi toàn văn bài bình luận dưới đây :

    ***

    Vấn đề Nhà cầm quyền cộng sản đàn áp, trục xuất chư Tăng chùa Bát Nhã

    Thích Viên Định

    Tin Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đòi trục xuất chư Tăng chùa Bát Nhã, Lâm Đồng sau Đại lễ Vesak 2008 làm cho mọi người, ai cũng hồi hộp, lo lắng, đau xót, cảm thương. Và đúng như vậy, sự thật đau buồn đã xảy ra, tất cả gần 400 Tăng, Ni bị Nhà cầm quyền ra lệnh trục xuất ra khỏi chùa Bát Nhã, Lâm Đồng, hạn chót là ngày 2.9.2009. Bước đầu cuộc đàn áp là điện, nước bị cúp, phòng xá bị phá, tạo áp lực nặng nề, làm cho mọi sinh hoạt của chư Tăng, Ni trở nên vô cùng khó khăn.

    Chuyện Thiền sư Nhất Hạnh, năm 2005, về Việt Nam hợp tác với Nhà cầm quyền cộng sản, gây hậu quả như thế nào là một vấn đề khác, nhưng việc 400 chư Tăng, Ni trẻ, mới cạo tóc xuất gia, tâm hồn trong trắng, quyết chí tu hành lại bị Nhà cầm quyền dùng bạo lực đàn áp, trục xuất, không cho tu học thì không một người nào là không đau lòng, tức giận.

    Dân tộc Việt Nam suốt 60 năm qua chịu đựng không biết bao nhiêu đau khổ vì nạn Cộng sản vô thần. Riêng về Phật Giáo, từ ngày 02.. 11.1975 đã bị đàn áp quá sức chịu đựng, 12 Tăng, Ni Thiền Viện Dược Sư ở Cần Thơ đã phải tự thiêu để phản đối. Năm 1978, Hoà thượng Thích Thiện Minh bị tra tấn đến chết trong tù. Đại Lão Hòa thượng Thích Huyền Quang, Hoà thượng Thích Quảng Độ và rất nhiều Tăng, Ni và Phật tử đã bị tù tội, quản thúc, lưu đày…tượng Phật bị đập phá khắp nơi, cơ sở Giáo Hội bi trưng thu nhiều vô kể. Là nạn nhân bị đàn áp nặng nề nhất, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất rất đau đớn, cảm thông trước sự kiện Nhà cầm quyền cộng sản đàn áp, trục xuất chư Tăng chùa Bát Nhã, Lâm Đồng, hiện nay và cho đây là một bằng chứng nữa của quốc nạn độc tài, vô thần.

    Cùng lúc với chùa Bát Nhã ở Lâm Đồng, nhiều cơ sở của các tôn giáo khác cũng bị đàn áp làm xôn xao dư luận trong và ngoài nước. Vì những việc này, các thành viên trong Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất cũng được dư luận chiếu cố nhiều. Thư hỏi cũng có, điện thoại phỏng vấn cũng có, đến gặp trực tiếp cũng có, tất cả đều có chung thắc mắc rằng tại sao Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất không lên tiếng can thiệp ? Có người còn trách rằng, cứ ai lo phần nấy, các tôn giáo không đoàn kết, nên cộng sản dễ đàn áp là phải !

    Những thắc mắc, trách cứ này cũng đúng. Tuy nhiên, có những trường hợp đặc biệt cần phải lắng nghe, tìm hiểu, chờ đợi tiếng nói chính thức từ tổ chức, giáo phái bị đàn áp. Ngay cả các nhà lãnh đạo các giáo phái bị bức hại, đôi khi cũng quá dè dặt, không chịu lên tiếng phản kháng. Không văn thư, không lên tiếng phản kháng, thì căn cứ vào đâu để mọi người chung quanh biết đường hỗ trợ ?

    Lại nữa, vị thế của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN) rất đặc biệt nhạy cảm, dễ bị Nhà cầm quyền cộng sản nghi ngờ, kết tội, không phải ai cũng dám liên hệ. Ngay cả Thiền sư Nhất Hạnh, người đã có quốc tịch nước ngoài, khi về nước, năm 2005, cũng không bao giờ dùng danh xưng GHPGVNTN cùng chức vụ chính thức khi ngài cần tiếp xúc với Đức Tăng Thống, Đại Lão Hoà thượng Thích Huyền Quang và Hoà thượng Viện trưởng Viện Hoá Đạo, Thích Quảng Độ, ngài chỉ xưng hô đơn thuần là Hoà thượng Thích Huyền Quang, Hoà thượng Thích Quảng Độ, như tên những người bình thường, không chức vị gì trong Giáo Hội, trong khi đối với các vị ở Giáo Hội khác thì Ngài cẩn thận ghi đầy đủ chức vị rõ ràng. (xin xem, "Trả lời thư Thiền sư Nhất Hạnh" của Thượng tọa Thích Viên Định, Thông cáo báo chí của Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế phát hành ngày 22.1.2005, tại Trang nhà Quê Mẹ, Paris : http://www.queme.net ).

    Về vấn đề Dân oan đòi nhà, đòi đất, nói chung, của toàn dân, không phân biệt tổ chức, tôn giáo, đảng phái nào, GHPGVNTN đều đã lên tiếng, ủng hộ từ lâu.

    Chuyện Bát Nhã, Lâm Đồng như trên đã nói, là vấn đề xảy ra có vẻ rắc rối, tế nhị. Vừa có vẻ là chuyện nội bộ của chư Tăng tu theo pháp môn Làng Mai với Thượng toạ Đức Nghi, Trú trì chùa Bát Nhã, vừa có vẻ là chuyện xích mích nội bộ trong Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam với Thiền sư Nhất Hạnh, lại cũng có vẻ là chuyện xính mích nội bộ của Nhà cầm quyền cộng sản về Thiền sư Nhất Hạnh. Thiền sư Nhất Hạnh là khách của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, về hợp tác với Giáo Hội và Nhà cầm quyền Cộng sản. Trong vụ này, chưa hề thấy thiền sư Nhất Hạnh trực tiếp lên tiếng như thế nào. Sự việc chưa rõ ràng nên không biết căn cứ vào đâu để hỗ trợ. Nhưng, việc Nhà cầm quyền cộng sản trấn áp chư Tăng Chùa Bát Nhã bằng cách cúp điện, cúp nước, ném đá, ném phân, ngăn chặn đường, không cho người vào tiếp tế lương thực, là một hành động đàn áp tôn giáo quá rõ ràng. Việc đàn áp kéo dài, xảy ra ngay bên cạnh. Nạn nhân lại là đồng bào, đồng đạo, ai thấy mà không tức giận, đau lòng.

    Không phải quí Hoà thượng trong GHPGVNTN không lên tiếng. Thực ra, quí ngài đã lên tiếng từ lâu rồi. Năm 1998, nghe tin Thiền sư Nhất Hạnh dự định về Việt Nam hợp tác với Nhà cầm quyền cộng sản, Hoà thượng Thích Quảng Độ đã viết thư đề nghị Thiền sư Nhất Hạnh, bằng những lời nhẹ nhàng, tế nhị, đại ý : "Việt Nam chưa có tự do, dân chủ, nhân quyền, đừng về hợp tác, buôn bán, làm ăn, coi chừng sập tiệm, sẽ mất cả chì lẫn chài !"

    Bất chấp lời khuyên của Hoà thượng Thích Quảng độ, năm 2005, Thiền sư Nhất Hạnh về Việt Nam, kéo theo đoàn tuỳ tùng đông đảo lên đến 100 người. Chuyện đã lỡ, nhưng còn nước còn tát, Thượng toạ Thích Viên Định cố gắng viết một tâm thư, "Trả lời thư Thiền sư Nhất Hạnh" , phân tích lợi hại chuyến về Việt Nam không được khế thời, và tường trình cặn kẻ cho Thiền sư Nhất Hạnh biết, nhân dân Việt Nam đang bị khốn khổ vì nạn độc tài, độc đảng, nhân quyền, tôn giáo bị đàn áp rất nặng nề. Hy vọng qua thư đó, thấy rõ sự đau khổ của đồng bào Việt Nam, bị kiềm kẹp trong ách độc tài, Thiền sư sẽ đi theo con đường của GHPGVNTN, hợp cùng với các thân hào nhân sĩ và 85 triệu đồng bào, vận động cho tự do, dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam.

    Trong tâm thư "Trả lời Thiền sư Nhất Hạnh" có đoạn nói rõ rằng : "… Ngài đã ở nước ngoài lâu rồi, coi như khách, lại về Việt nam chỉ có ba tháng, nên cách đối xử cũng khác, chánh phủ tiếp Ngài như tiếp phái đoàn quốc tế tham quan vậy thôi. Nếu Ngài về ở ba năm thì vấn đề lại khác, chưa chắc được như vậy". Thật vậy, năm 2005, phái đoàn Thiền sư Nhất Hạnh từ Pháp về, được tiếp đón trọng thể như thượng khách. Nhưng 3 năm sau, cuối năm 2008, Nhà cầm quyền cộng sản bắt đầu trở quẻ, và nay, 2009, chính thức hạ lệnh trục xuất tăng thân của Thiền sư.

    Cho đến nay, chưa thấy Thiền sư Nhất Hạnh có phản ứng chính thức với Nhà cầm quyền, mặc dù những năm gần đây, Ngài đã có sự liên hệ thân mật với Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Có lẽ, vì vướng víu chuyện gì đó, nên Ngài còn tránh né, không tiện lên tiếng với Nhà cầm quyền cộng sản chăng ?

    Gần đây, tháng 8.2009, trong bài tường trình của một Tăng sinh ở chùa Bát Nhã, có lồng vào bức thư riêng của Thiền sư Nhất Hạnh gửi Thượng toạ Đức Nghi, nội dung có tính cách thầy trò, Ngài chỉ nói chuyện phải trái, chuyện nội bộ với Thượng toạ Đức Nghi, tuyệt không có lời nào đề cập đến việc đàn áp, trục xuất của Nhà cầm quyền cộng sản đối với Tăng, Ni chùa Bát Nhã.

    Thiền sư Nhất Hạnh quên rằng, thầy Đức Nghi mặc dù là đệ tử cầu pháp của Ngài, nhưng cũng là thành viên của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam với chức vụ Phó Ban Trị sự Giáo Hội tỉnh Lâm Đồng, mà Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam là thành viên của Mặt Trận Tổ Quốc, tổ chức ngoại vi của Đảng cộng sản Việt Nam. Vậy, Thượng toạ Đúc Nghi vừa là đệ tử của Thiền sư Nhất Hạnh, vừa là cán bộ ngoại vi của Đảng cộng sản, chịu ân huệ của cả hai bên, bên trung bên hiếu, không biết phải chọn bên nào. Tội nghiệp cho Thầy Đức Nghi, mặc dù là trú trì, nhưng hoàn cảnh trên đe dưới búa, không thể tự chủ thì giải quyết được việc gì. Thiền sư Nhất Hạnh không trực tiếp nói chuyện với Nhà cầm quyền cộng sản, lại đi nói chuyện phải quấy với Thượng toạ Đức Nghi. Lâm vào thế khó xử, nhiều lúc Thầy Đức Nghi phải tìm cách lánh mặt khỏi chùa Bát Nhã.

    Vì, rõ ràng, qua những văn kiện của Ban Trị Sự tỉnh Lâm Đồng, của Hội Đồng Trị Sự Trung Ương Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, nhất là những Văn thư của Bộ Nội Vụ, Ban tôn giáo về vụ chùa Bát Nhã, xem ra vấn đề còn nhiều nguyên nhân sâu xa, không phải là chuyện nội bộ của chư Tăng chùa Bát Nhã, nên Thượng toạ Đức Nghi không thể nào giải quyết được.

    Việc các nhóm du đảng, xã hội đen, dùng bạo lực ném đá, ném phân lên người, lên xe của chư Tôn đức trong Ban Trị sự Giáo Hội tỉnh Lâm Đồng thuộc nhà nước, khi đến thăm chùa Bát Nhã, trước sự chứng kiến của công an, có vị bị thương rất nặng, phải vào nằm bệnh viện, nhưng lạ một điều, mặc dù rất đau đớn, tức giận, không thấy vị Hoà thượng, Thượng toạ nào lên tiếng phản đối hành động man dã, có sự bao che của Nhà cầm quyền.

    Có lẽ chư Tăng thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt nam quen chịu nhẫn nhục, hoặc vì một lý do nào khác, không thể nói được ? Câu Cảnh Sách : "Phù xuất gia giả, phát túc siêu phương, tâm hành dị tục, thiệu long thánh chủng, chấn nhiếp ma quân, dụng báo tứ ân, bạt tế tam hữu" (1) bỏ đâu mất rồi ? Con em, đồng đạo trong vòng tay của mình mà mình còn không dám cứu thì hy vọng gì việc cứu giúp cho ai ?

    Vậy là, từ Thiền sư Nhất Hạnh đến các đệ tử của Ngài, các Hoà thượng bị đánh trọng thương, bị ném phân đầy mình, trong Ban Trị Sự Giáo Hội tỉnh Lâm Đồng đều im lặng, không ai lên tiếng phản kháng Nhà cầm quyền cộng sản trong vụ đàn áp, trục xuất chư Tăng chùa Bát Nhã, Lâm Đồng. Tất cả đều im lặng, một sự im lặng khó hiểu.

    Sự im lặng đó có thể là kết quả của việc thu phục để sử dụng của cộng sản theo phương châm của Lê-nin : "Đảng phải thông qua tôn giáo để khống chế quần chúng", nghĩa là, cho các Tôn giáo tổ chức tu học, nhưng không được chống đối, phải biết im lặng, phục tùng, tuyên truyền cho chế độ.

    Có lẽ, chuyện hục hặc xảy ra ở chùa Bát Nhã, Lâm Đồng chỉ là một tai nạn bất ngờ, tai bay vạ gió, không ai mong muốn, trong sự hợp tác giữa Nhà cầm quyền cộng sản với Thiền sư Nhất Hạnh. Nhà cầm quyền cộng sản muốn thu phục chư Tăng chùa Bát Nhã, Lâm Đồng để sử dụng, giống như tổ chức Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, thành viên của Mặt Trận Tổ Quốc.

    Tình trạng Tăng, Ni chùa Bát Nhã hiện nay như rắn mất đầu, rất dễ thu phục. Vậy là Nhà cầm quyền cộng sản đã đạt được mục đích rồi, và có thể đã làm hài lòng thượng cấp. Đó cũng là câu trả lời cho Thiền sư Nhất Hạnh và những ai mơ mộng hợp tác với Nhà cầm quyền độc tài, vô thần, cộng sản để làm văn hoá, làm giáo dục, làm từ thiện, thấy được cái kết cuộc sẽ như thế nào. Chặt rễ, chặt gốc, từ từ cây sẽ chết, chết đứng, không cần xô ngã, khỏi mang tiếng. Nếu không khéo che mắt thiên hạ như thế, thì tại sao ông Đại sứ Hoa kỳ tại Việt Nam, Michael Machalak, lại ca ngợi nhà nước Cộng sản Việt Nam "đã có tiến bộ về quyền tự do tôn giáo", trong khi, sự thật các tôn giáo vẫn cứ bị đàn áp triền miên ?

    Vừa qua, thấy bài trả lời phỏng vấn của sư cô Chân Không trên một tờ báo nước ngoài, cô nói về những cái kẹt của thiền sư : "… Cái kẹt thứ hai là của mấy người ở Trung ương bị Trung Quốc ức hiếp. Sư Ông Nhất Hạnh từng phát biểu trên một đài truyền hình Ý về vấn đề Tây Tạng. Nhóm thủ cựu Việt Nam sợ Trung Quốc, lời phát biểu của Sư ông làm cho Trung Quốc giận…" Qua đó, lộ ra một phần những nguyên nhân sâu xa làm xảy ra việc đàn áp, trục xuất chư Tăng, Ni tu theo pháp môn Làng Mai của Thiền sư Nhất Hạnh, ở chùa Bát Nhã, Lâm Đồng. Đó là một chi tiết không mới lạ, nếu có dịp sẽ tìm hiểu thêm.

    Thích Viên Định

    (1) Câu này trích từ bài văn Cảnh sách của Ngài Quy Sơn (Quy Sơn cảnh sách văn) tức một trong năm phần phù trì luật Sa di (gồm có Kinh Di giáo, Bát đại nhân giác, các văn Khuyến phát bồ đề tâm, Cảnh sách văn, và Tỳ ni nhật dụng thiết yếu), có nghĩa : "Người xuất gia là cất bước thì muốn vượt tới phương trời cao rộng, tâm tính và hình dung khác hẳn thế tục, tiếp nối rạng rỡ giòng giống của Phật, làm cho quân đội của ma cũng phải rúng động khuất phục, với mục đích báo đáp bốn ân, cứu vớt ba cõi". PTTPGQT chú.

    --- On Thu, 10/1/09, cuong tran <cqtr2005@...> wrote:

    From: cuong tran <cqtr2005@...>
    Subject: [exryu-ww-vannghe] LA`NG MAI PHA'P MO^N HA?I NGOA.I HUYE^'T THU+
    To: Exryu-ww-vannghe@yahoogroups.com
    Received: Thursday, October 1, 2009, 4:25 PM

     

    Re: Nhat Hanh Chan Khong Lang Mai Phap Mon Hai Ngoai Huyet Thu
     


     HẠ HUYẾT THƯ

     Chần chừ gì nữa chẳng ra chiêu
     Cứu đám tăng sinh tất phải liều
     Bát Nhã phen ni không phách lạc,
     Làng Mai bên nớ cũng hồn siêu!
     Chân Không thệ nguyện đồng sinh tử,
     Nhất Hạnh ngán gì chẳng tự thiêu
     Nhục thể cúng dường cho đại nghĩa,
     Bạo quyền Cộng Sản ắt phiêu diêu !

     

     HN. 31.9.2009

     HỒ CÔNG TÂM

     


     VỢ CHỒNG NHẤT HẠNH - CHÂN KHÔNG

     Sư ông Nhất Hạnh với Sư Bà
     Hộ lý nằm vùng bảnh quá ta
     Cổ vũ nâng bi phe phản chiến
     Hô hào tán trợ đảng gian tà
     Làng Mai những tưởng là vinh hiển
     Bát Nhã nào ngờ lại xót xa
     Gieo gió tránh đâu cho khỏi bão
     Nhãn tiền quả báo ắt ra ma

     

     HN. 29.9.2009

     HỒ CÔNG TÂM
     
     

     

     

     

     

     Thăm anh 5 Condom Võ Nguyên Giáp

     

    Trong vai Thừa tướng Lã Bất Vi của

    vở tuồng Hát Bội "Hán Sở Tranh Hùng".

     

    Nhất Hạnh = Kẻ thất bại trong những ma gian toan tính, phường "ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản".

     

    Ma gian Nhất Hạnh 

    Hí hửng với VC Nguyễn Minh Triết




    Looking for the perfect gift? Give the gift of Flickr!

    #32663 From: cuong tran <cqtr2005@...>
    Date:: Fri Oct 2, 2009 7:48 pm
    Subject: MOON CAKES
    cqtr2005@...
    Send Email Send Email
     
    #32664 From: cuong tran <cqtr2005@...>
    Date:: Fri Oct 2, 2009 7:35 pm
    Subject: TIN BA~O LU.T MIE^`N TRUNG
    cqtr2005@...
    Send Email Send Email
     
     T I N   V I Ệ T - N A M  01.10.2009
    • SỐ NGƯỜI CHẾT VÌ BÃO SỐ 9 LÊN TỚI 93 NGƯỜI
    Tin tổng hợp - Thiệt hại do cơn bão Ketsana mà ở Việt Nam gọi là cơn bão số 9 gây ra tiếp tục tăng lên. Tính đến sáng nay đã có 93 người chết, 18 người mất tích và hơn 200 người bị thương. Theo báo cáo của nhà nước Cộng sản Việt Nam bão số 9 kèm theo lũ lụt lớn đã gây thiệt hại nặng cho địa bàn các tỉnh từ Thừa Thiên Huế, Đà Nẵng, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Kon Tum. Thống kê ban đầu, tại 6 tỉnh trong khu vực bị cơn bão số 9 tràn qua đã làm 6376 nhà dân bị sập, 172,672 ngôi nhà bị tốc mái, hư hỏng nặng, 173,611 ngôi nhà ngập chìm trong nước lũ, 13,337 trạm y tế, công trình công cộng bị hư hỏng. Hơn 73 ngàn mẫu lúa, cây trồng các loại bị ngập và hư hại nặng.



    Các công trình giao thông, thủy lợi hư hại nghiêm trọng. Trong đợt bão này đã thực hiện di tản 350,000 người dân, cứu nạn trên biển 22 vụ, cứu 162 người dân trên biển và 100 người dân bị nước cô lập. Cho đến nay vẫn còn nhiều vùng ở các tỉnh Kon Tum, Quảng Nam và Lý Sơn, Quảng Ngãi bị chia cắt. Ngoài ra còn các tỉnh Đăk Lắk, Quảng Bình, Quảng Trị, Phú Yên Đắk Lắk, Lâm Đồng, Gia Lai chưa có báo cáo thiệt hại. Giao thông trên các tuyến đường huyết mạch tiếp tục bị đình trệ trong vài ngày qua đến tận bây giờ. Tính đến sáng nay những quốc lộ từ Bắc xuống Nam vẫn còn bị tê liệt ở miền Trung, cầu Kon Brai trôi 3 nhịp giữa, đèo Măng Đen và đèo Viholak bị sạt lở nặng. Quốc lộ 49A, quốc lộ 14, quốc lộ 46 bị tê liệt hoàn toàn. Về thời tiết, hôm nay mưa ở các tỉnh từ Quảng Trị đến Bình Định và khu vực Tây Nguyên đã bắt đầu giảm. Hiện mưa đã chuyển hướng ra khu vực miền Bắc, lượng mưa lớn nhất được ghi nhận ở Hải Tân, Mỹ Chánh của Quảng Trị, Tà Lương, Phong Mỹ, Nam Đông, Thượng Nhật của Thừa Thiên Huế. Kết hợp với nước sông đã dâng cao từ trước, lượng mưa như trên khiến lũ trên các sông ở Quảng Ngãi, Gia Lai, Kon Tum và sông Hương đạt đỉnh lũ cao nhất từ năm 1964. Hiện nay, do mưa bắt đầu giảm nên nước đang xuống; mực nớc sông La và sông Gianh đang lên và ở trên mức báo động 3. Đặc biệt tại Quảng Ninh cơn bão vừa dứt thì một cơn lốc có cường độ gió rất mạnh đã làm 120 ngôi nhà bị tốc mái, 2 trường học bị phá hại nặng nề và nhiều cột điện cao thế bị gãy.
    Kontum dưới bùn



    Ngoài ra, cơn lốc này còn tạo ra một cột sóng lớn đánh vỡ một đoạn đê khá dài ở xã Võ Ninh, huyện Quảng Ninh. Cơn lốc có cường độ mạnh ập đến bất ngờ đã khiến nhiều ngôi nhà ở thành phố Đồng Hới bị tốc mái, toàn tỉnh có 1 người chết, 1 người mất tích vì rơi xuống sông, 10 người bị thương gồm 2 người ở huyện Tuyên Hóa, Quảng Trạch 1 người, huyện Bố Trạch 2 người, huyện Quảng Ninh 2 người và 3 người ở huyện Lệ Thủy. Toàn tỉnh có 30 ngôi nhà bị sập, trên 1000 căn nhà bị tốc mái và hư hỏng, nặng nhất là huyện Quảng Trạch với 457 nhà, Lệ Thủy 250 nhà. Mực nước tại các sông ở Quảng Bình đang ở mức cao khiến 30 ngàn ngôi nhà bị ngập nước, có nơi ngập sâu trên 1 đến 1 thước rưỡi như ở xã Thượng Hóa, huyện Minh Hóa, nhiều địa phương bị chia cắt do lũ lụt.
    • NẠN NHÂN BÃO LỤT MIỀN TRUNG VIỆT NAM THAN KHÔNG THẤY ĐỒ CỨU TRỢ CỦA NHÀ NƯỚC
    Tin Hội An - Những nạn nhân tại Việt Nam nói thực phẩm và đồ cứu trợ đến với họ quá chậm trễ sau khi trận bão Ketsana tấn công vào miền trung và vùng cao nguyên gây tử vong cho gần 350 người. Cơ quan truyền thông của Cộng sản Việt nam cho biết có 93 người đã bị chết và 18 người bị mất tích khi cơn bão số 9 thổi qua miền trung vào tối thứ Ba. Trong bản báo cáo sơ khởi, nhà cầm quyền nói thiệt hại tại 5 trong 12 tỉnh bị ảnh hưởng là hơn 12 triệu Mỹ kim. Sẽ có thêm nhiều trận lụt và đất lở được tiên đoán sẽ tấn công vào Việt Nam và những nước lân cận vào ngày hôm nay. Trong lúc những gia đình đang chuẩn bị thêm sự tàn phá thì những người vô gia cư nói họ không biết phải làm cách nào để nuôi gia đình của họ. Một cư dân 50 tuổi tên Trần Tam nói thời tiết quá xấu, họ không có gì cả, ngay cả mì ăn liền cũng không có.

    Trong nhà họ chẳng còn gì để ăn, họ đang phải chịu đựng từng ngày một. Tuy sáng nay nước trong những con sông ở 8 tỉnh duyên hải miễn trung và vùng cao nguyên đã bắt đầu rút xuống, nhưng dự báo thời tiết lưu ý sẽ có thêm những trận lũ lụt và đất lở bất ngờ ở khu vực đồi núi, và nước biển sẽ dâng cao trong những khu vực đất thấp. Một nhân chứng của hãng tin Reuters nói họ đã thấy có những toán cấp cứu của quân đội mang thuốc men, thực phẩm và chăn mền đến cho các nạn nhân, đồng thời một số người đã được trực thăng tản cư, nhưng không phải tất cả những ngôi làng đều có thể đến được. Nước lụt cũng đã làm ngập những ngôi nhà cổ trong thành phố Hội An, một di sản văn hóa thế giới của Liên Hiệp Quốc. Một cư dân tên Huỳnh Ngọc Kim nói nước lụt quá cao, họ không có gì để ăn nên bây giờ rất đói; hôm qua họ đã được nhà cầm quyền địa phưong phát bánh mì. Phương tiện giao thông duy nhất trong khu vực lũ lụt là thuyền bè.

    Khu vực bị trận bão Ketsana tấn công khá xa vựa lúa của đồng bằng châu thổ sông Cửu Long. Những nông dân ở Việt Nam, nước xản xuất loại cà phê robusta lớn nhất thế giới, đang chiến đấu để tìm cách cứu những hột cà phê sau khi những trận mưa tầm tã càn quét vùng cao nguyên gây lo ngại cho giới trồng tỉa về phẩm chất nông phẩm của họ. Một bản báo cáo của nhà cầm quyền Cộng sản Việt nam cho biết bão Ketsana đã gây thiệt hại cho khoảng 740 hecta cây cao su và cây cà phê tại Daklak, là tỉnh có đồn điền cà phê lớn nhất Việt Nam với 180 ngàn hecta.
    •  NHIỀU NGƯỜI CHẾT VÌ LÃNH ĐẠO COI THƯỜNG VÀ DỰ BÁO SAI
    Tin tổng hợp - Trong số 6 tỉnh thiệt hại nặng nề nhất vì bão số 9, Quảng Ngãi đứng đầu về số người thiệt mạng với 27 chết, 4 người mất tích, 82 người bị thương. Lãnh đạo tỉnh này cho rằng tổn thất trên là do cơ quan khí tượng dự báo sai, nhưng phát biểu này ngay lập tức bị phản bác. Trong cuộc họp giao ban, Bí thư tỉnh ủy Quảng Ngãi cho rằng dự báo sai của cơ quan khí tượng đã đưa tới những kết quả kinh khủng, nhiều người dân nghĩ bão sẽ vào Quảng Trị chứ không nghĩ bão sẽ đổ vào Quảng Ngãi nên họ rất lơ là, không ngờ Quảng Ngãi tơi bời vì bão số 9. Đây là địa phương chịu thiệt hại nặng nề nhất về người tính tới thời điểm này.

     Ngay chiều ngày hôm nay, lãnh đạo Trung tâm dự báo khí tượng thủy văn trung ương đã tổ chức họp báo để biện minh cho việc này, và đổ thừa là họ có nói đến Quảng Ngãi trong bản dự báo. Tuy nhiên sau đó thì các cán bộ Cộng sản Việt Nam cũng biện minh rằng có những điều dù có cố gắng hết sức cũng không thể tránh khỏi. Đây là cơn bão quá mạnh, sức người không chịu nổi, chỉ có thể hạn chế được phần nào mà thôi, còn dân chết thì chẳng ai chịu nhận trách nhiệm về việc này.



    #32665 From: Tu Cong <tanphat@...>
    Date:: Sat Oct 3, 2009 5:07 am
    Subject: Nha^.t ky' mo^.t ta^.p su+. nu+~ o+? tu vie^.n Ba't Nha~ ve^` vu. 27-9
    tanphat50
    Send Email Send Email
     

    Xin cho yêu thương hóa giải hận thù!
    (Nhựt ký của một tập sự nữ chỉ mới nhập chúng được có 3 ngày)

     

    Con tên là Minh Thi, là một tập sự nữ rất mới của Ni Xá Mây Đầu Núi.

    Nhưng bây giờ con phải đang ngồi đây, đối diện với chiếc máy tính này mà từng dòng lệ cứ rưng rưng nơi khoé mắt. Con vẫn còn nhớ rất rõ tâm trạng của mình, vào cái đêm trước ngày con quyết định ra đi làm một tập sự tại Tu Viện Bát Nhã (ngày 24/09/2009). Khi đó con đã gọi điện tâm sự với một cô bạn khá thân tên là Đoàn Dung. Con nói : "Dung ơi, không hiểu sao mình lại có tâm trạng lâng lâng vui sướng, không thể nào ngủ được. Chỉ ngày mai thôi là mình được trở về nhà của mình rồi, ngôi nhà Tâm Linh, mình sẽ đặt được một bước chân vào tăng đoàn túi vải - áo nâu rồi đó! Mình mừng lắm, mình không ngủ được... Cảm giác này, Dung có hiểu thấu không?"

    "Ừ, Dung hiểu mà, cảm giác này giống như tâm trạng của một người con gái sắp bước lên xe hoa về nhà chồng vậy đó. Nhưng với những người như Thi, thì đây sẽ là một cuộc kết hôn tâm linh, thoát ly ngôi nhà của thế tục, đi theo con đường của Hiểu và Thương... Đường đi này biết trước là rất nhiều gian khó, Thi cố gắng lên nhé!"

    Hai chị em chúng con đã tâm sự với nhau suốt đêm. Con đã nhận được nhiều tình thương, nhiều lời chúc để bước đi vững chãi hơn trên con đường mình chọn.

    Lòng con có rất nhiều ước mơ cao đẹp, con nguyện sẽ thực tập pháp môn của Sư Ông để chuyển hoá những khổ đau sân hận trong chính tâm hồn con, con muốn sống thật hiền lành như một người thợ làm vườn chuyên cần nhổ cỏ dại, rồi khi thu hoạch con sẽ đem những hoa trái đầu mùa, những cánh hoa Vô Ưu dịu dàng đó, làm vơi đi nỗi khổ đau, tủi nhục của kiếp người.

    Chính ước nguyện đó đã giúp con kiên định hơn và con luôn tự nhủ lòng thôi hãy cố lên khi nhìn dòng nước mắt phân ly của ba của mẹ, của bạn bè. Thậm chí là con đã nuốt cả tiếng cười chê của thế nhân khi họ trách mình sao non dại chọn con đường xuất thế!

    Vậy là con đi, một cuộc hành trình dài lắm để từ Sài Gòn về đến Bát Nhã. Lòng con rung lên se sẽ khi chạm vào cánh cổng của Yêu Thương. 21 Giờ đêm 25/09/2009 con đã về đến nhà. Trời cao nguyên mù sương và lạnh lẽo nhưng lòng con rất ấm.

    Sáng hôm sau (26/09/2009), con đã thưa cùng đại chúng tâm nguyện của con. Con bắt đầu ngày tập sự đầu tiên của mình. Con được cùng đại chúng tọa thiền và thiền hành. Trời lất phất mưa, nhưng con không có dù, chị Ngân tập sự cùng với con đã chia sẻ một nửa chiếc dù. Chúng con cùng đi với nhau như một dòng sông tĩnh lặng!

    Đi được một đoạn, chúng con dừng lại vì gió to quá. Chị Ngân chỉ cho con những giọt nước mưa rơi đều trên chiếc lá thông. Phút giây này đẹp quá đại chúng ơi!

    Sau đó, Con đi chấp tác cùng đội của mình. Niềm vui trong con lúc đó rất lớn, con cùng các sư anh sư chị và các tập sự khác lau dọn thiền đường Cánh Đại Bàng và chà xung quanh hành lang. Dù ngoài trời mưa không hề nhỏ, chúng con vẫn chăm chỉ cùng nhau như những chú ong thợ bé nhỏ đang góp phần dựng xây nên tổ ấm của mình.

    Nhưng dòng đời vốn dĩ vô thường! Con không thể biết được đó là những phút giây cuối cùng mình thực tập cùng đại chúng.

    Tối hôm đó, chúng con đã phải đi ngủ từ lúc 19h30, mọi người không ai dám mở đèn lên tự học như thường lệ. Bóng đêm buông xuống nặng trịch như có ai treo ngàn cân đá vào đáy tim con. Con cố Thiền Buông Thư mà vẫn không sao có được một giấc an lành.

    Đến sớm hôm sau, chúng con nhận được lệnh phải sơ tán gấp. Mỗi người chỉ ba y một bát và giấy tờ tuỳ thân. Những gì có thể buông được thì cứ buông. Hoàn cảnh và không khí khi đó hết sức loạn lạc và nhuốm mùi "chiến tranh". Với một người thuộc thế hệ 8X như chúng con, những điều này thật quá sức tưởng tượng của mình. Sự khẩn trương, gấp gáp lan ra khắp nội ni viện Mây Đầu Núi. Quần áo con vừa giặt xong hãy còn đang phơi ngoài sào. Lá thư Tâm Nguyện mà con đang viết dở dang vẫn còn nằm đó... Hệt như ai vừa nhấn nút pause lại!

    Tất cả đều bỏ lại sau lưng!

    Khoảng 11giờ trưa hôm đó, họ kéo đến thật đông, la hét và đập phá tất cả những gì trong tầm mắt của mình.

    Phòng của con có tám người. Mọi người đều chuẩn bị tinh thần đón đợi cái điều không ai dám nghĩ sẽ xảy ra. Chúng con toạ thiền và niệm Mẹ hiền Quán Thế Âm. Nhưng tiếng đập phá cửa dồn dập nơi các dãy hành lang ngày càng gần hơn. Con và một em tập sự nữ khác tên Thảo đã suýt bật khóc. Con cố thở mà không sao thở được. Nhịp tim đập loạn liên hồi. Ngay trong lúc ấy, con chợt thấy em tập sự nữ Hằng choàng cái mền cho em Thảo và em Thảo choàng mền cho con để tránh bị ném vật lạ vào người. Chúng con vừa làm vừa nhìn nhau cười rưng rưng. Lòng con chợt thấy yêu nhau hơn bao giờ hết. Chợt con thương em Thảo quá. Cái nghĩa tình sâu đậm và thiết tha!

    Em Thảo mồ côi cha mẹ, chỉ một lòng thiết tha hướng về tăng thân. Nếu họ bắt rời nhau ra, các em sẽ đi đâu về đâu?

    ... Rồi cửa cũng bị tung ra, chúng con bị lôi ra ngoài. Trời thì cứ mưa tầm tã. Chúng con cứ đứng đấy, lặng im và bùi ngùi. Họ dùng đến những thứ dơ bẩn nhất trộn vào nước cống, nước rãnh tạt vào chúng con, đánh đuổi chúng con đi. Em Thảo thì chỉ mới 15 tuổi thôi nên còn khá bức xúc. Em phản ứng lại, không muốn ra đi và bị một nhóm phụ nữ vây đánh. Chúng con phải bao thành một vòng tròn bảo vệ quanh em.

    ... Rồi thì thầy Pháp Hội bị bắt đi. Rồi thì chúng con cứ lặng im dưới mưa. Trời lạnh lắm! Nhưng cái lạnh của gió mưa không bao giờ bằng cái lạnh lùng của những con người quyết tâm xua đuổi chúng con. Con nhìn thật kỹ gương mặt của những người hung hãn ấy. Họ có biết họ đang làm gì không nhỉ? Nét nhăn nheo, khắc khổ in đậm dấu ấn trên cơ thể họ. Miệng họ chửi bới, tay họ cầm gậy gộc.... mà con thấy thương cho họ quá. Bởi vô minh nên họ sai lầm. Nghiệp báo kéo đến làm sao họ chịu cho nổi đây!

    ... Rồi thì chúng con cũng phải ra đi. Đi bộ từ cổng Hiểu và Thương về Bếp Lửa Hồng!

    Vẫn là những bước chân đau buốt tái tê vì đã ngấm nước mưa suốt cả ngày. Đường dốc lắm và trơn trượt lắm, mà hành lý thấm nước mưa nặng lắm! Chúng con đi như chưa bao giờ đi mà đến cũng chẳng phải gọi là đến. Chỉ cứ đi, đi trong im lặng.

    Mưa vẫn rơi đều đặn, cái lạnh thấm sâu vào từng ngóc ngách nhưng khi con ngẩng đầu nhìn lên trời cao, có một vài vì sao nhấp nháy. Con thấy hình ảnh dòng người lặng lẽ đi trong đêm mưa thế này chợt hiện lên rất đẹp. Nó vừa BI vừa HÙNG TRÁNG dữ dội!


    Ni chúng xóm Mây Đầu Núi di chuyển về xóm Bếp Lửa Hồng vào tối ngày 27.9.09

    ... Đêm ở Bếp Lửa Hồng san sẻ cho nhau từng nắm cơm, chiếc áo. Anh chị em không ai ngủ được. Ba giờ sáng hôm sau, tất cả đã thức giấc dọn dẹp hành trang. Người người chuyền tay nhau số điện thoại và những cái ôm thật chặt.

    Mưa ướt áo ướt đầu, những con ong thợ vẫn chuyên cần làm những việc cần phải làm tròn. Những bàn tay tập bài Từ Ái đã thành những cánh tay sắt, tay đồng của người phu vác nặng. Kinh sách, chuông mõ, toạ cụ, lương thực thực phẩm... được chúng con chuyền tay nhau trong cơn mưa đưa lên chiếc xe tải nhỏ.

    Trời rạng sáng, công việc thu dọn đã hoàn tất, con đi trên chiếc xe buýt đầu tiên về chùa Phước Huệ, trên xe con nhìn lần cuối những cánh đồng trà, những đoá hoa dã quỳ hãy còn ngậm giọt sương đêm. Một sư chị ngồi bên nói "Hãy nhìn đi Bát Nhã lần cuối đi em". Cùng lúc ấy, ai đó trong đại chúng đã cất tiếng hát "...Trà và cà phê nở trắng xoá mái chùa..." thì con đã khóc.

    Con đường chúng con đi là con đường của sự tỉnh thức của sự yêu thương mà sao họ đành đánh đuổi chúng con đi?

    ...

    Tu Viện từ đây sẽ không còn những bước chân chánh niệm thảnh thơi. Bát Nhã đã trở thành một huyền thoại, đã thật sự đi vào lịch sử!

    Những người con trai con gái trẻ của Thế Tôn nguyện xa lìa mọi cấu uế của thế gian, hành trang mang theo chỉ có Hiểu và Thương nên chúng con hiểu đường đi sẽ còn muôn trùng khó khăn và diệu vợi.

    Dẫu tất cả hãy còn rất trẻ, kinh nghiệm tu tập chưa có bao nhiêu. Nhưng chúng con tự hào là đã thực tập tốt tinh thần bất bạo động. Chúng con đã hết mực yêu thương và chở che cho nhau trong lúc khốn khó. Chúng con luôn nhắc nhau hãy giữ gìn oai nghi tế hạnh của mình. Chúng con đã thực tập như thế ngay cả khi tá túc ở chùa Phước Huệ: đi thật chậm, chánh niệm không vội vã hấp tấp. Sáng thức dậy, đánh răng rửa mặt vẫn nhớ thầm các bài thi kệ, giày dép chúng con luôn xếp ngay ngắn như hồi còn ở Bát Nhã. Những bữa cơm đạm bạc vẫn diễn ra theo những nghi thức thân quen. Từng người lặng lẽ xếp hàng khất thực, nhận vật phẩm cúng dường và ăn trong chánh niệm. Rửa chén trong nhà bếp cũng thế, vẫn theo cùng một nghi thức ấy. Rồi sáng, chúng con vẫn dậy sớm, cùng đón một ngày mới tinh khôi, cùng chấp tác với nhau.

    Và con thấy chúng con luôn mãi mãi còn bên nhau như thế, chừng nào chúng con vẫn còn thực tập. Mỗi cái chúng con làm là một biểu hiện tất cả chúng con đã có mặt trong nhau từ rất lâu rồi.

    Năng lượng chánh niệm, yêu thương và từ bi lớn mạnh hơn bao giờ hết!

    Giờ đây, con biết Lời Phát Nguyện của chúng con đã vang ra giữa núi đồi thăm thẳm mây ngàn, dẫu có bao biến cố xảy ra đi nữa chúng con vẫn nguyện một lòng nắm lấy tay nhau đi như những dòng sông:

    Con nhớ lắm lời dặn dò của Sư Ông:

    "Có thể ngày mai

    Trước khuôn mặt bạo tàn

    Một mình em đối diện.

    Hãy rót cái nhìn dịu hiền

    Từ đôi mắt

    Hãy can đảm

    Dù không ai hay biết

    Và nụ cười em

    Hãy để nở

    Trong cô đơn

    Trong đau thương thống thiết"

    Con xin nguyện cho yêu thương hoá giải mọi hận thù và tuyệt vọng. Xin cho những con người bị cái đói nghèo khốn khó mà hành động sai lầm kia tìm được con đường về phía có ánh mặt trời.

    Xin cho ngàn muôn Bát Nhã mọc lên khắp nơi như nấm mọc sau cơn mưa.

    Xin hãy để cho tất cả chúng con còn một cơ hội thắp lên trong tim mình ngọn lửa tin yêu bất diệt vào cuộc sống, vào con người và tình đồng loại với nhau!

    Con,
    Minh Thi
    Tập sự nữ Mây Đầu Núi

     



    もう、USBメモリはいらない!?無料で使える25GB。 SkyDriveを今すぐ体験

    #32666 From: Tu Cong <tanphat@...>
    Date:: Sat Oct 3, 2009 9:40 am
    Subject: Quo^'c the^? o+? cho^~ na`o ???...
    tanphat50
    Send Email Send Email
     
    Mo+`i quy' anh chi. d-o.c mo^.t ba`i vie^'t kha'c cu?a anh Ho^`ng Le^ Tho.
    +++++++
    http://clbnhabaotudo.multiply.com/journal/item/777/777

    Nguồn: http://bauvinal.info.free.fr/phapluat/quocthehayquocnhuc.htm

    Copy từ: http://bauxitevietnam.info/c/11835.html

     

    Quốc thể hay quốc nhục?

    Hồng Lê Thọ / 2009/10/02 22:32

    Vụ “nghi án Huỳnh Ngọc Sĩ” sở dĩ chúng tôi tạm gọi là vụ án “Cho thuê nhà” liên quan đến 87 người của Ban Quản lý dự án trong đó có hai “trùm” đầu têu là ông Huỳnh Ngọc Sĩ (Giám đốc) và ông Lê Quả (Phó Giám đốc) đã cho phía Nhật, công ty PCI thuê làm văn phòng trong hai năm với giá 80.000 USD để chia nhau một cách trái phép. Tòa án TPHCM ngay từ giây phút đầu tiên đã tuyên bố “không” đem vấn đề Ông Huỳnh Ngọc Sĩ ăn hối lộ hàng triệu đô la của Công Ty Tư vấn Thái Bình Dương (PCI) trong dự án Đại lộ Đông-Tây và Môi trường nước TPHCM bằng vốn vay ODA (Nhật) ra xem xét vì chưa có khởi tố của bên phía kiểm sát. Lý do là cơ quan tố tụng của nước ta vẫn còn ngụp lặn trong 4000 trang tài liệu bằng tiếng Nhật hay tiếng Anh (?) liên quan đến lời khai của các bị cáo phía Nhật, nghe đâu muốn dịch hết phải tốn mất 1 tỷ đồng và 3 năm mới hoàn tất (1). Với thời gian này hẳn ông Sĩ cũng như TS Lê Quả đã thi hành án “cho thuê nhà” vừa tuyên đã xong (ông Sĩ là 3 năm, Lê Quả là 2 năm). Ngẫu nhiên là tòa ở Tokyo trước đây cũng đã kết án ba bị cáo Haruo Sakashita, 62 tuổi, Kunio Takasu, 66 tuổi, và Tsuneo Sakano, 59 tuổi, từ 18-24 tháng tù nhưng cho hưởng án treo với tiền phạt 70 triệu yen.

    Như vậy, tóm lại là vụ án HNS xem như đã qua được giai đoạn 1, gọn gàng trong vấn đề cho Công ty PCI thuê căn hộ của nhà nước cấp để lấy tiền chia nhau. Họ đã gom trả lại cho nhà nước sau khi bại lộ và nhờ nhân thân tốt, có nhiều công lao đóng góp trước đây, và có nhiều đơn xin giảm án (!) nên tòa đã xử tương đối nhẹ nhàng như trên(2). Trong khi đó 3 anh em nhà họ Hồ ở Quảng Trị nhậu xỉn, xin đểu 50.000 đồng thì lại bị tòa án ở Quảng Trị xử phạt tổng cộng 11 năm tù giam!(3) cho thấy một sự phân biệt đối với cán bộ và người dân khi vi phạm pháp luật.

     Liệu cách phán xử này có trở thành tấm gương để răn đe hay ngược lại, vô hình trung cho thấy việc tích cực chống tham nhũng còn rất nhiều rào cản, che chắn vì quan hệ lẫn chia chác bên trong?! Còn việc có đem vụ ăn hối lộ của PCI ra ánh sáng hay “để lâu hóa bùn” không thì chưa ai biết được mặc dù phía bị can ở Nhật khai ra ông Huỳnh Ngọc Sĩ đã nhận của họ hơn 2,6 triệu đô la, tương đương với 10% kim ngạch dự án qua nhiều đợt bằng tiền mặt nhưng tòa án Tokyo chỉ xét xử phần 820.000 đô la vì vấn đề thời hiệu của hành động hối lộ này.

    Cùng ngày 24/9/2009 khi vụ án này được đưa ra xét xử, Tổng Thanh tra Chính Phủ Trần Văn Truyền tuyên bố rất hùng hồn “Việt Nam coi chống tham nhũng là quốc sách”(4). Người ta vẫn còn nhớ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã nhấn mạnh “chống tham nhũng là ưu tiên hàng đầu của Chính phủ”(5) như đã có lần phát biểu, rằng ”Nhiều vụ việc tham nhũng, tiêu cực nổi cộm được phát hiện xử lý nghiêm, tạo được niềm tin của nhân dân và bạn bè quốc tế”. Chủ tịch Nguyễn Minh Triết cũng đã thông báo cho thủ tướng Nhật Aso Taroo (đương nhiệm) bên lề cuộc họp APEC tháng 11/2008 tại Peru là “Chính phủ VN sẽ làm rõ các nghi vấn liên quan đến PCI với một số quan chức Việt Nam và có biện pháp xử lý nghiêm khắc”. Phải chăng đây là những cam kết quốc tế để gìn giữ uy tín của nước ta với các nước đối tác cho dù ông Aso Taroo nay không còn giữ chức vụ Thủ tướng như trước đây.

    Dù tin hay không tin, người dân vẫn hoàn toàn mù tịt thông tin, chỉ được nghe quan chức nhà nước hứa hẹn nhiều lần về ý chí, quyết tâm bài trừ tham nhũng, xem đây là “giặc nội xâm” v.v. và kết quả luôn ở phía trước mặc dù cơ quan điều tra, tố tụng tuyên bố lúc nào cũng sẵn sàng vào cuộc để thực thi chức năng của mình. Xem ra trong xã hội ta “nhân trị” vẫn mạnh hơn “pháp trị” là một thực tế. Sự công bằng xã hội còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố “khách quan” và “chủ quan” của những người cầm cân nẩy mực, có khi vụ việc to bằng con voi nhưng vẫn có thể ngang nhiên đi lọt qua khe hở của luật pháp khi được bảo trợ bởi một ai đó

    Ngay từ đầu, ông Hồ Xuân Sơn, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, đã khẳng định “Ban Quản lý dự án nói là không có hành vi tiêu cực như báo chí đã đưa.”(6) Người ta vẫn còn nhớ ngày 5/12/2008, ông Nguyễn Thành Tài, Phó Chủ tịch thường trực UBND TPHCM khẳng định: “Nếu có chứng cứ sẽ cho tiến hành xét xử sai phạm trong dự án đại lộ Đông Tây”, rằng “Tôi là người được phân công trực tiếp xử lý về vụ PCI. Đích thân tôi đã có nhiều lần làm việc với đối tác và cũng đã khẳng định quan điểm của Việt Nam luôn nhất quán và kiên quyết chống tiêu cực và tham nhũng, nhưng hiện nay phía VN vẫn chưa nhận được văn bản, chứng cứ nào từ phía Nhật… Tôi đã trình bày quan điểm của lãnh đạo thành phố và đã được Thủ tướng chấp thuận về cách giải quyết. Chỉ cần khi nào phía bạn đưa ra chứng cứ thì sẽ cho tiến hành xử lý. Còn nếu cần hỗ trợ, các cơ quan chức năng tại thành phố sẵn sàng hợp tác tốt nhất cho phía bạn tìm chứng cứ…”. Và hôm nay, với hàng nghìn tư liệu trong tay vẫn chưa phát hiện chứng cớ hay phía bị cáo Nhật vu khống cán bộ của Thành phố như Ông Nguyễn Thành Tài nhấn mạnh: “Chúng ta sử dụng cán bộ là chúng ta phải tin cán bộ. Nếu cán bộ lừa dối không thực hiện đúng pháp luật thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.” (!)(7) 

    Ngày 5/12/2008 khi sang dự hội thảo quốc tế về Việt Nam học lần thứ 3 diễn ra tại Hà Nội, Giáo sư David Koh (Singapore) nhận xét “Xì căng đan PCI là cơ hội cho Đảng Cộng sản Việt Nam mạnh tay trong chống tham nhũng. Làm được điều đó, những người đang quan sát sự kiện này sẽ không nghi ngờ về việc Đảng đứng đằng sau Chính phủ trong cuộc chiến chống tham nhũng… Vào thời điểm hiện nay, Đảng Cộng sản Việt Nam cần hành động nhanh chóng, trên thực tế, cần phải hành động nhanh chóng hơn cả Chính phủ. Ngoại giao không chỉ là câu chuyện hình ảnh. Nó trước hết là về lợi ích quốc gia. Trừ khi VN nghĩ rằng bảo vệ các quan chức tham nhũng là nằm trong lợi ích quốc gia của mình, còn Đảng nên chỉ đạo Bộ Ngoại giao làm việc chặt chẽ với các Chính phủ nước ngoài để ngăn chặn tham nhũng ở các dự án lớn như vậy. Với những dự án tham nhũng được cung cấp tài chính từ các quỹ đi vay, chi phí chuyển giao tăng lên trở thành một gánh nặng mà các quan chức tham nhũng hiện tại đặt lên các thế hệ tương lai của Việt Nam”. Gần một năm trôi qua, diễn tiến của “vụ nghi án Huỳnh Ngọc Sĩ” xem ra những góp ý chân tình này đã bị bỏ ngoài tai!(8)

    Biết bao nhiêu vụ việc tiêu cực hàng triệu đô la bị lôi ra ánh sáng nhưng cuối cùng lặng lẽ trôi đi theo thời gian…và những khoản tiền hối lộ do quan chức tham nhũng bòn rút, cuối cùng  người dân nai lưng ra trả nợ! Bọn giặc “nội xâm” này không những “ăn mày dĩ vãng” (nhà văn Chu Lai) mà còn “hà lạm cả tương lai” của thế hệ mai sau.

    Trước vụ án Huỳnh Ngọc Sĩ, dư luận của Nhật Bản nếu có chỉ là những lời xầm xì nhỏ to của những người trong công ty có liên hệ làm ăn với VN chứ đông đảo người dân Nhật bản hầu như đã quên sự kiện này, về phía Nhật xem như đã xong khi Tòa án Tokyo đã kết luận và phán quyết. Có chăng là họ đã “lỡ” mang một ấn tượng vô cùng xấu ngay từ đầu, khi sự việc được lôi ra ánh sáng, trước những trả lời quanh co của phía Việt nam (9) buộc Chính phủ Nhật phải tạm ngừng chương trình ODA một thời gian, và liền sau đó viên Cơ phó của Vietnam Airlines Đặng Xuân Hợp “tải’ hàng ăn cắp ở siêu thị… với giá 100 đô la/chuyến (!?), tô đậm thêm hình ảnh đất nước một màu xám u ám thay vì “năng động” và “hiếu khách” trong con mắt của người Nhật Bản (10).

    “Quốc thể” hay “quốc nhục” cho một nước Việt Nam ngày nào đã là “lương tâm” của thời đại như chúng ta tự hào, từng được triệu triệu người trên trái đất ngưỡng mộ và kính phục.

    H. L. T. 28/9/2009

    ---------

    Báo chí Nhật Bản đưa tin này theo hãng thông tấn Kyodo (TPHCM), không quên nhắc lại rằng “Bị cáo Sĩ là người bị viện công tố Tokyo chứng minh là đã nhận 820.000 USD trong vụ án tham nhũng ODA của cty PCI và theo Luật sư thì sự kiện ăn hối lộ vẫn còn trong vòng điều tra của phía VN. シー被告は、東京地検特捜部が立件した日本の「パシフィックコンサルタンツインターナショナル」(PCI)の ODA汚職事件でわいろ約82万ドル(約7400万円)を受け取った収賄側とされたが、今回は職権乱用罪に問われた。弁護士によると、収賄事件の捜査も継 続中という。http://www.shizushin.com/news/pol_eco/international/2009092501000639.htm


    ベトナムの人民裁判所で実刑を言い渡されたホーチミン市の元担当局長フイン・ゴック・シー被告(手前)=25日(共同)Huỳnh Ngọc Sĩ bước vào Tòa án TPHCM

    Chú thích:

    (1) “Tài liệu chủ yếu là tiếng Anh, một phần là tiếng Nhật. Giờ chúng ta phải dịch thuật, rồi phải giám định để kiểm tra tính chính xác, rồi mới chuyển hóa thành cơ sở để điểu tra, thẩm tra chứ không phải lấy tài liệu họ đưa cho để kết luận, xử lý ngay. Việc này mất rất nhiều thời gian và công sức mà cơ chế hiện nay của chúng ta, việc phối hợp điều tra với bên ngoài còn rất khó khăn”. Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền chiều ngày 9/7/2009

    http://www.vietnamnet.vn/chinhtri/2009/07/857346/

    (2) http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=339026&ChannelID=6 vàhttp://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=338762&ChannelID=6

    (3) http://www.phapluattp.vn/news/toa-an/view.aspx?news_id=235269

    (4) http://vietnamnet.vn/chinhtri/2009/09/870367/

    (5) “Chống tham nhũng là ưu tiên hàng đầu của Chính phủ” (27/07/2007) http://www.tin247.com/chong_tham_nhung_la_uu_tien_hang_dau_cua_chinh_phu-1-132784.html

    (6) http://www.vietnamconsulate-ge.org/index.php?mact=News,cntnt01,print,0&cntnt01articleid=299&cntnt01showtemplate=false&cntnt01returnid=95

         “Chúng ta cũng đã đề nghị phía Nhật Bản trong khi vụ việc đang được điều tra, chưa có kết luận cuối cùng thì các cơ quan truyền thông đại chúng của Nhật Bản cũng như của Việt Nam đều không nên đưa tin, bài về việc này; nếu có đưa tin thì phải khách quan, theo đúng quy định pháp luật của mỗi nước. Rất tiếc là đến nay, các thông tin mà các cơ quan chức năng Nhật Bản cung cấp cho chúng ta vẫn còn sơ sài và chưa phù hợp với các thủ tục pháp lý của Việt Nam; trong khi đó, báo chí Nhật Bản lại có một số bài viết không thật khách quan, thậm chí cá biệt có thông tin không đúng sự thật, gây nghi ngờ về chính sách ODA của Nhật Bản dành cho Việt Nam, về quyết tâm của Chính phủ Việt Nam trong cuộc đấu tranh chống tham nhũng. Cách viết như vậy không có lợi cho hai nước Việt Nam – Nhật Bản cũng như mối quan hệ hữu nghị hợp tác giữa hai nước hiện đang phát triển rất thuận lợi.

         Theo tôi được biết, mới đây, Sở Kế hoạch và đầu tư thành phố Hồ Chí Minh và Ban Quản lý dự án xây dựng Đại lộ Đông – Tây thành phố Hồ Chí Minh đã có báo cáo về quy trình lựa chọn nhà thầu đối với các gói thầu “Tư vấn thiết kế chi tiết và giám sát xây dựng cơ sở hạ tầng của khu tái định cư thuộc Dự án và Tư vấn giám sát xây dựng Đại lộ Đông – Tây”. Các báo cáo này khẳng định việc đấu thầu, chọn thầu đều được thực hiện theo đúng quy định của pháp luật Việt Nam và chịu sự giám sát rất chặt chẽ của Ngân hàng hợp tác quốc tê Nhật Bản (JBIC). Ban Quản lý dự án nói là không có hành vi tiêu cực như báo chí đã đưa”.

    (7) Vụ PCI: “Nếu có chứng cứ sẽ tiến hành xét xử”

       http://www.thuvienphapluat.vn/Default.aspx?CT=NW&NID=18869

    (8) PCI và buôn lậu sừng tê giác: Góc nhìn từ quốc tế http://www.thuvienphapluat.vn/Default.aspx?CT=NW&NID=18714

    (9) như (7)

    (10) http://www.tin247.com/vietnam_airlines_se_trieu_tap_phi_cong_dang_xuan_hop-3-21407081.html

     

     


    速い!安全!新しいHotmailはセキュリティーもばっちり! 安全で速いメールをいますぐチェック。

    #32667 From: nguyen phong quang <nguyen_phongquang@...>
    Date:: Sat Oct 3, 2009 11:59 am
    Subject: Hai viên gạch xấu
    nguyen_phong...
    Send Email Send Email
     
    Mến gởi đến các anh chị một mẩu chuyện để  đọc chơi nhân dịp cuối tuần.
    npq

    Hai viên gạch xấu

    Đến miền đất mới, các vị sư phải xây dựng, mua dụng cụ và bắt tay vào làm việc. Một chú tiểu được giao xây một bức tường gạch. Chú rất tập trung vào công việc, luôn kiểm tra xem viên gạch đã thẳng thớm chưa, hàng gạch có ngay ngắn không. Công việc tiến triển khá chậm vì chú đặc biệt kỹ lưỡng. Tuy nhiên, chú không lấy đó làm phiền lòng bởi chú biết mình sắp sửa xây một bức tường tuyệt đẹp đầu tiên trong đời.

    Cuối cùng chú cũng hoàn thành công việc vào lúc hoàng hôn buông xuống. Khi đứng lui ra xa để ngắm nhìn công trình lao động của mình, chú bỗng cảm thấy có gì đó đập vào mắt: mặc dù chú đã rất cẩn thận khi xây bức tường song vẫn có hai viên gạch bị đặt nghiêng. Và điều tồi tệ nhất là hai viên gạch đó nằm ngay chính giữa bức tường. Chúng như đôi mắt đang trừng trừng nhìn chú.

    Kể từ đó mỗi khi du khách đến thăm ngôi đền chú tiểu đều dẫn họ đi khắp nơi trừ đến chỗ bức tường mà chú xây dựng. 

    Một hôm có hai nhà sư già đến tham quan ngôi đền. Chú tiểu đã cố lái họ sang hướng khác nhưng hai người vẫn nằng nặc đòi đến khu vực có bức tường mà chú xây dựng. Một trong hai vị sư khi đứng trước công trình ấy đã thốt lên: "Ôi, bức tường gạch mới đẹp làm sao!"

    "Hai vị nói thật chứ? Hai vị không thấy hai viên gạch xấu xí ngay giữa bức tường kia ư?" - Chú tiểu kêu lên trong ngạc nhiên.

    "Có chứ, nhưng tôi cũng thấy 998 viên gạch còn lại đã ghép thành một bức tường tuyệt vời ra sao." - Vị sư già từ tốn.

    Đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với bản thân mình khi cứ luôn nghiền ngẫm những lỗi lầm mà ta mắc phải, cho rằng cả thế giới đều nhớ đến nó và quy trách nhiệm cho ta. Chúng ta dã hoàn toàn quên rằng đó chỉ là hai viên gạch xấu xí giữa 998 viên gạch hoàn hảo.

    Và đôi khi chúng ta quá nhạy cảm với lỗi lầm của người khác. Khi bắt gặp ai đó mắc lỗi, ta nhớ kỹ từng chi tiết. Và hễ có ai nhắc đến tên người đó, ta lại nhớ ngay đến lỗi lầm của họ mà quên bẵng những điều tốt đẹp họ đã làm.

    Cần phải học cách rộng lượng với người khác và với chính mình. Một thế giới nhân ái trước hết là một thế giới nơi lỗi lầm được tha thứ.

    Tác giả : Vô danh



    #32668 From: nguyen phong quang <nguyen_phongquang@...>
    Date:: Sat Oct 3, 2009 12:13 pm
    Subject: Ðọc “Viết Từ Hang Ðá, Nhỏ Lệ Cùng Dân” của Trần Khải Thanh Thủy
    nguyen_phong...
    Send Email Send Email
     

    “Nhưng thôi, tội của Ðảng kể muôn năm không hết, mình tôi chỉ là một giọt nước trong biển cả, sẽ đến ngày 83 triệu dân Việt Nam vùng lên kể tội Ðảng, trả Ðảng về đúng nơi mà Ðảng đã chui ra. Ðó là bóng đêm, là hang tối, là khe sâu, vực cao... không khác được”.

    Trần Khải Thanh Thủy

    Ðọc “Viết Từ Hang Ðá, Nhỏ Lệ Cùng Dân” của Trần Khải Thanh Thủy
    http://trankhaithanhthuyvan.blogspot.com/2007/09/c-vit-t-hang-ca-tktt.html

    Vũ Ánh
     (Wednesday, September 12, 2007)
    LTS.-
    Vào lúc 1 giờ 30 chiều ngày Thứ Bảy, 15 Tháng Chín, 2007, cơ sở Thi Văn Cội Nguồn sẽ cho ra mắt tuyển tập “Viết Từ Hang Ðá, Nhỏ Lệ Cùng Dân” của Trần Khải Thanh Thủy, một nhà giáo, một nhà văn đang bị Cộng Sản cầm tù tại Việt Nam. Tuyển tập được ấn hành theo lời yêu cầu của chính tác giả với hy vọng sẽ là một bản cáo trạng chế độ Cộng Sản Việt Nam trước thế giới. Dưới đây là bài điểm sách của nhà báo Vũ Ánh.
    Thật ra, tôi đã được đọc một số bài của Trần Khải Thanh Thủy từ năm 2006 do cụ Bùi Tín gởi cho với những nhận định chắc nịch của cụ: “Cần phải đọc nhà văn nữ này, kinh nghiệm mà cô trải qua rất đáng trân trọng”. Tuy nhiên, những bài viết của Trần Khải Thanh Thủy mà tôi nhận được từ 2006 cũng vẫn chỉ là những suy nghĩ tản mạn của người phụ nữ “sinh ra và lớn lên giữa lòng Ðảng, giữa lòng chế độ XHCN đã can đảm vượt qua nỗi sợ hãi và hèn nhát, thẳng thắn vạch trần mọi sự dối trá, phỉnh gạt, bưng bít” (CSTV Cội Nguồn). Phải đợi đến khi tác phẩm “Viết Từ Hang Ðá, Nhỏ Lệ Cùng Dân”, người đọc mới hình thành được trọn vẹn những cảm xúc, lòng yêu thương, mối quan hoài về sự sống và tương lai dân tộc mà tác giả đã đặt lên những trang giấy mỏng manh. Tôi cho rằng “cái hòn than ngâm lửa” như Trần Khải Thanh Thủy thực ra không phải là một hòn than mà chính là một khối lửa thật sự, khối lửa của nhân cách, tiết tháo, của tính cương nghị và lòng tự trọng. Nó đang tỏa sáng và hiển nhiên, một chế độ như chế độ độc tài độc đảng đang ngự trị ở Việt Nam thì không thích thứ ánh sáng ấy. Ðời sống của một đảng, một chế độ như chế độ cộng sản đều dựa trên sự trí trá, lừa lọc và ngụy tín, tất phải tìm cách dập tắt khối lửa ấy. Và càng hiển nhiên hơn, một xã hội được sản sinh trong hoàn cảnh đất nước như thế, chẳng còn chỗ nào cho những người như Trần Khải Thanh Thủy dung thân. Và con đường dẫn nhà văn tới cánh cổng nhà tù nay đã là hiện thực sau khi bà đã để lại cho thế giới một tác phẩm viết bằng những kinh nghiệm cay đắng và nước mắt của mình.
    Ngay từ trang 23 của “Viết Từ Hang Ðá”, người ta đã thấy ngay lối diễn tả đầy mai mỉa về những con người “cách mạng” mà nhà văn này phải chạm mặt hàng ngày qua hình ảnh của cán bộ Lý, Huế trong “Một Ngày Bóp Vụn Nhân Cách”. Lũ công an được giao cho nhiệm gìn giữ văn hóa này thật ra là một bọn vô văn hóa, một bọn có một sách lược vu oan giá họa, nâng quan điểm để đàn áp những suy nghĩ của những người lương thiện nào còn có suy nghĩ lương hảo và ngay thẳng như Trần Khải Thanh Thủy rất bài bản. Chúng được học đến nơi đến chốn về cách làm thế nào để choàng cái thòng lọng vào cổ đối tượng triệt hạ. Tác giả “Viết Từ Hang Ðá” đã mô tả bọn công an văn hóa giống như những con chim rừng bị cận thần của các hoàng đế cộng sản bắt từ lúc sơ sinh, được nuôi dưỡng công phu trong ống tre bằng nhiều loại thực phẩm quí chỉ thò mỏ và chân ra ngoài. Khi chim lớn lên chúng có thân hình đúc khuôn như ống nứa, thịt nung núc, nhưng cánh và chân bị teo lại. Lúc nhà bếp chẻ ống nứa lôi chim ra làm thịt, lũ chim béo ục ịch chỉ nhảy được vài bước ngắn rồi lăn kềnh ra sàn. Trần Khải Thanh Thủy viết tiếp, xin trích:
    “Ðó là nguyên tắc thích ứng. Hàng vạn kẻ khoác áo cơ quan an ninh bây giờ là như thế, chúng đã quen với ống nứa, với rào quây, chúng sẽ ngã quay ra lề đường ngay, làm sao mà tự kiếm ăn cho được. Vì vậy, tuy biết mình bị Ðảng thịt (giết) mất nhân cách, chúng vẫn vui vẻ chấp nhận, coi như không có chuyện gì dù phải nhổ lông móc mắt đồng loại mình”.
    Bảy mươi sáu năm Ðảng được đan bằng những đám an ninh không thể tự nuôi sống mình cho đàng hoàng mà phải bán rẻ lương tri, dựa vào Ðảng, dựa vào uy quyền của Ðảng để hà hiếp lương dân. Nhiệm vụ họ được giao là phá vỡ mọi giá trị đạo đức và lương tri của những người nào còn đạo đức và lương tri, còn biết suy nghĩ ngược lại hoặc chống lại những suy nghĩ bệnh hoạn của những hoàng đế cay nghiệt, u tối mà người dân thường gọi là những “lãnh đạo Ðảng”. Chế độ công an trị với những tay như Lý, như Huế thì chắc chắn xã hội họ cai trị chỉ còn gồm toàn những con người bị bóp vụn nhân cách. Vì thế những người như Trần Khải Thanh Thủy chống lại những nỗ lực này của những hoàng đế cộng sản như thế tất sẽ phải nhận lãnh những đòn đàn áp hèn hạ nhiều khi tan nát cả cuộc đời.
    Trong suốt phần đầu của “Viết Từ Hang Ðá”, Trần Khải Thanh Thủy đã vẽ lại bức tranh u ám của một đất nước mà mafia cộng sản ngự trị quá lâu, từ những bài “Cái Giá Tự Do Quá Ðắt”, “Lẽ Phải Của Hèn Hạ Và Nô Lệ” cho đến “Ðất Nước Ðẹp Như Thế Này, Sao Tôi Phải Quay Lưng”, “Mặt Trái Của Ðảng”, “Mở Mắt Ra và Nhỏ Lệ Cùng Dân”... tác giả đã viết một bản cáo trạng với chế độ và đảng Cộng Sản.
    Khác với Vũ Thư Hiên trong “Ðêm Giữa Ban Ngày”, Trần Khải Thanh Thủy đã mô tả những hiện thực trong đời sống của một nhà giáo, một nhà văn bị gọi lên đồn công an để “làm việc” tức là để khai báo những cáo buộc mà bà không hề có. Những ai đã từng sống trong chế độ cộng sản, đã từng trải qua những năm tháng cải tạo đều hiểu rằng từ ngữ “làm việc” chỉ là một hàm ý ép cung, có nghĩa là buộc người ta phải nhận những gì mà họ không làm. Cả nền an ninh của đảng CSVN lập ra dường như chỉ gồm toàn những người máy hỏi một câu giống nhau: “Nếu anh, chị không có lỗi thì ai bắt vào đây làm gì?” Hình ảnh của một cái đồn công an với những dân đen lui tới, qua lại và thân phận bé mọn của họ, không phương tiện chống đỡ phải trải qua những ngày tháng bị tra hỏi, bị hù dọa, bắt nọn, khuyên can, trù dập trước khi chính thức được đưa vào các nhà lao... chính là hình ảnh thu nhỏ của đất nước mà Trần Khải Thanh Thủy cùng 83 triệu người đang phải sống.
    Ðảng như thế và dân như thế. Trong một giai đoạn nào đó của cuộc đời có khi sự phẫn uất chỉ được biểu lộ bằng một nụ cười mỉa hay chí ít cũng chỉ bằng một câu chuyện nhạo báng. Tác giả Trần Khải Thanh Thủy tìm ra thủ phạm dẫn tới sự thê lương của một xã hội thiếu dân chủ, tự do ở Việt Nam chính là một “hoàng đế của dối trá” Hồ Chí Minh và bọn cận thần gốc gác là những con chim nuôi trong ống tre. Trần Khải Thanh Thủy đã biểu lộ sự giận dữ của bà bằng cách nhớ tới một câu thơ của Chế Lan Viên nịnh họ Hồ:

    Ðất nước đẹp thế này sao bác phải ra đi
    Cho tôi làm sóng dưới con tàu đưa tiễn bác


    Và nhà văn đã nhại lại:

    Ðất nước đẹp thế này sao tôi phải quay lưng?
    Cho tôi làm cây súng bắn lên đầu bọn chúng
    Khi mầu mỡ, vàng đô la chúng chiếm
    Bao năm rồi đất nước chỉ nghèo thêm

    (Viết từ hang đá-trang 39)

    Có khá nhiều tình tiết ở trong phần đầu của “Viết Từ Hang Ðá”. Nó như một cái nền của tác phẩm, một cái nền được xây bằng loại đá ong, một cái nền sần sùi những trò điêu ngoa, bất lương và thâm độc của một nhóm đảng viên cộng sản vô học nhưng lại ngồi ở những ngai vua. Từ cái nền ấy, Trần Khải Thanh Thủy dựng cho người đọc thấy cái nhà tù vĩ đại tại Việt Nam, nơi nhốt gần hết 80 triệu người Việt Nam trong nghèo đói, u tối, bệnh tật với một số người cai quản điên loạn dùng trò hành hạ, cưỡng đoạt quyền sống của mọi người như một thú vui đầy tính súc vật. Ở trang 74 và 75, tác giả Trần Khải Thanh Thủy tố cáo một trong những sinh hoạt phi nhân tính nhất của bọn cai quản cái nhà tù vĩ đại này. Và cũng từ cách nhìn ấy, tác giả cho rằng, không đào cái nền cộng sản đi, không bắt những tên an ninh mập ú từng được các hoàng đế cộng sản nuôi trong những ống tre ra pháp trường, thì căn nhà Việt Nam dù có được sơn phết tô vẽ đủ màu sắc thì nó cũng vẫn chỉ là một nhà tù, một trại giam của Ðức Quốc Xã không hơn không kém. Tác giả nhấn mạnh với một nữ cán bộ điều tra tên là Yến bằng chính lời cáo buộc huỵch toẹt không cần che giấu:
    “Yên tâm đi, tôi quá hiểu cái dã tâm thâm độc của bọn chúng (chế độ công an trị) luôn luôn đối xử với những người mà chúng coi là kẻ thù như tôi và các nhà dân chủ bằng bạo lực không khoan nhượng, dùng cả bộ máy khổng lồ với những phương tiện cực kỳ tối tân và trang bị vô cùng đầy đủ, để đàn áp chưa đủ, còn vô cùng độc ác là sử dụng phương pháp đê hèn để truy bức hành hạ những người thân trong gia đình mình. Những người mà tôi thà chịu khổ chứ không bao giờ muốn họ khổ lây, đặc biệt là mẹ già 70, nhưng biết làm sao được khi mục đích tối thượng của chúng là làm cho tôi sợ họa lây cho người thân mà chùn bước không dám chống đối nữa. Ðấy chính là phương cách chúng đã được Ðảng dạy từ 76 năm trời này. Chúng muốn sau lưng mọi nhà tranh đấu là một gia đình tan tác, xác xơ, bởi đấy chính là sự trừng phạt mà đảng Cộng Sản Việt Nam muốn đổ lên đầu để trả thù họ một cách hèn hạ dã man nhất. Chúng không bao giờ tôn trọng nguyên tắc ai làm nấy chịu, dù mở miệng ra là luôn luôn nói những lời nhân nghĩa”.
    Ai phải chịu trách nhiệm về việc sản sinh ra một lớp người chỉ có một năng lực duy nhất là quản thúc quần chúng dân đen bằng những loại cùm vô hình như thế? Ông Hồ. Vâng, đúng là Hồ Chí Minh. Trần Khải Thanh Thủy kể, xin trích:
    “Mẹ tôi biết rõ những việc tôi làm rồi, nhưng mẹ tôi chẳng u mê lầm lạc đến mức coi ông Hồ là thần tượng nữa đâu, vì chính em tôi đã mở mắt cho cụ từ lâu... Vào đầu thập niên 90, cậu em tôi vừa ở Tiệp về, rất khổ tâm vì bỗng dưng mẹ tôi lôi ảnh cụ Hồ ra treo, cao hơn cả ảnh ông bà ngoại tổ tiên, như thể ăn mừng sự trở về của con trai vậy. Nó giải thích thế nào mẹ tôi cũng không chịu. Khi tôi sang thăm, vừa bước chân vào nhà đập mắt vào tấm ảnh ông Hồ, tôi vô cùng ngạc nhiên, liền bảo mẹ giọng chân tình: Mẹ không nhớ cái ngày chết của ông ngoại à, chính ông Hồ là người phát động cuộc cải cách ruộng đất ở Việt Nam. Nhà mình mười mấy con người tan tác từ đấy, ông phải rạch ruột tự tử trong nhà lao, bác Cả cùng chồng trốn vào Nam, bác hai trổi dạt tận Hải Phòng, bác Ba lên miền ngược, bác Tư cũng phải lánh ở Hải Phòng, dì Mây bé nhất nhà, líu ríu đi theo chị ruột lên tận Trôi, Nhổn cũng bị gọi giật lại vì trên người mặc một tấm áo mới, đội nón mới bị dân làng túm lại bảo: nó là con địa chủ, quần áo mới nó mặc trên người là mô hôi xương máu của nông dân, giữ nó lại, bắt nó phải lột áo ra, bỏ nón mới mới cho đi, nếu không bắt nó phải đền tội như bố nó. Thế là phải lạy như tế sao mới được quay vào mặc áo rách, đội nón mê để thoát khỏi đám người u mê cuồng nộ... Chính mẹ kể lại chuyện này cho con mà mẹ không nhớ à... Thế là không cần nói tới câu thứ 2, mẹ tôi lẳng lặng gỡ xuống và không bao giờ cụ lập lại sai lầm nữa...” (Viết Từ Hang Ðá-trang 75)
    Ở trang 90 và 91 của “Viết Từ Hang Ðá”, Trần Khải Thanh Thủy tiếp tục trưng bày cái đống rác và đào xới tận tim đen của đảng CSVN, xin trích:
    “Kiếp sau, nếu được làm người chỉ xin đừng bao giờ sống giữa lòng Ðảng nữa, có thể mới thoát ra khỏi cảnh nghèo nàn, lạc hậu, đêm giữa ban ngày, cá lớn nuốt cá bé, bè Ðảng ăn thịt lẫn nhau... Hàng triệu người phải nhoài ra khỏi lòng Ðảng vốn tối như hũ nút để tìm một cuộc 'giãy chết' nơi trân trời (Tây) xa lắc... Ai không thoát được thì làm mồi cho cá mập, nhưng cá mập ăn lửng dạ rồi bỏ đi, còn lòng đảng Cộng Sản thì tham lam vô đáy, ăn thịt con dân không tiếc. Ai thoát được thành Việt kiều yêu nước có thân thế như thanh nam châm để Ðảng bám vào, Ðảng giở trò mị dân, moi móc bằng những ngôn từ đẹp đẽ: 'Nhiễu điều phủ lấy giá gương. Người trong một nước phải thương nhau cùng’. Ðâu có biết nhiễu điều đã hoen ố từ lâu rồi, còn giá gương thì tam phen tứ phen bị họng súng của Ðảng đập nát: nào cải cách ruộng đất, nào chỉnh huấn, chỉnh quân, nào nhóm xét lại chống Ðảng... Chỉ tấm gương nào được cấu tạo bằng thủy ngân láng sắt thép hoặc ở ngoài tầm ngắm của Ðảng thì mới may mắn sống sót. Khi nào hết từ tính, hết khả năng lợi dụng moi móc rồi, Ðảng tặng ngay cho hai chữ phản động, thối nát, bám đít đế quốc... Bao nhiêu người dân, tưởng Ðảng làm như Ðảng nói, xúm xít vây quanh như những mẫu sắt bám vào thanh nam châm, nào ngờ Ðảng vẩy mạnh một cái, thế là bắn tung tóe, sứt đầu mẻ trán, suốt đời ôm hận... Cả cuộc đời theo Ðảng gối đất nằm sương, tưởng ngày hòa bình được sống trong ánh hào quang của Ðảng, ai ngờ sống ngắc ngoải dập vùi như hiện nay. Hãy nhìn tấm gương của những người dân khiếu kiện của 64 tỉnh thành cả nước đấy. Cả dùi cui, cả xe cứu thương, giơ cao đập mạnh cho tới khi dán xuống nền của trại giam mới thôi. Tất cả chỉ vì một ảo tưởng, coi Ðảng là chính quyền của mình, thiêng liêng thân thiết như cha mẹ nên mới nhõng nhẽo quấy rầy (dù là có lý)... Ai bảo dại, cứ có nén bạc là đâm toạc họng Ðảng được thôi. Ðảng sẽ bày binh bố trận theo đúng ý của người chủ cây vàng, việc gì mà phải biến thành sắt vụng bám vào nam châm của Ðảng. Trong khi Ðảng lại muốn bám vào thanh nam châm của người khác có giá hơn, làm gì (dân khiếu kiện) chả bị Ðảng vẩy mạnh? Không khéo thì nát xương, bầm thịt như chơi.
    “15 năm theo Ðảng ăn cơm thừa canh cặn, một đồng xu dính túi không có, trong khi cậu em nhờ tiêu chuẩn của mẹ: 38 năm bị Ðảng cầm tù, vạc đến trơ xương sọ ra mới thoát ra được khỏi lòng Ðảng, lại còn mò về chỉ vì nhà con một, dòng họ độc đinh, trong khi những đứa khác ra đến biển là sổ lồng tung cánh, có họa ngu mới mò về nếu không muốn bị bố mẹ từ mặt, cấm cửa, bóp cổ chỉ vì cái tội sướng không biết đường sướng, đã hy sinh đời bố rồi nay lại muốn mất mát cả đời con nữa hay sao?...” (Viết Từ Hang Ðá - Trang 90-91).
    Thưa quí độc giả, suốt từ trang 5 đến trang 386 của “Viết Từ Hang Ðá”, tác giả Trần Khải Thanh Thủy sẽ dẫn quí vị từ những ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác vì sự can đảm có thể làm mọi người bàng hoàng của bà, khi giữa sự bủa vây tứ phía của cường quyền, của những hoàng đế lớn nhỏ cộng sản, của mạng lưới an ninh được đan bằng những con chim được nuôi lớn trong những ống tre, không còn ý thức được nhân cách, đạo đức là gì chỉ còn biết một điều duy nhất là làm theo lệnh của Ðảng để có ăn, để có ưu quyền, để có những thứ có thể làm cho người dân sợ sệt, sống ngoan ngoãn vì bị thuần hóa, thì người phụ nữ này đã lên tiếng không khoan nhượng. Những lời lẽ của Trần Khải Thanh Thủy là những vết dao chém hằn trên đá để nháng những tia lửa bén vào những mồi bông của lòng phẫn uất chực chờ có cơ hội bùng lên một cơn bão lửa. Từ “Nước Mắt Rưng Rưng: Thư Viết Giữa Ðỉnh Trời”, “Buồn Trông Giáo Dục Việt Nam”, “Những Tiểu Luận Phê Bình”, “Tôi Viết về Hồ Chí Minh”... cho đến những truyện ngắn vẽ lên bức tranh u ám của đời sống những dân đen Việt Nam hiện nay và những trang tài liệu về họ Hồ cùng quá trình của những tên xu nịnh đã đẩy nhân dân Việt Nam vào cảnh “cá chậu chim lồng, bị tước đoạt mọi thứ kể cả nhân phẩm” là một bản cáo trạng, một cuộc điều trần trước dư luận thế giới, một lời khuyến cáo tâm huyết gởi đến tất cả những ai còn mơ mộng, còn lãng đãng, ngủ gà ngủ gật hay còn hoang tưởng là hòa giải và cộng tác có thể tẩy xóa hoặc biến dạng những vũng máu đỏ lòm tội ác của một Ðảng chuyên chính và độc tài.
    Qua tác phẩm “Viết Từ Hang Ðá” ở những trang 125, 131, 161, 175, 183 kéo dài cho tới các trang 233, 289, 299 cũng như từ 347 đến 367, tác giả Trần Khải Thanh Thủy đã khai quật được tất cả cái mặt trái của đảng Cộng Sản Việt Nam, trưng bày được tất cả sự nham hiểm, lừa lọc, dối trá, phản bội tổ quốc của hàng ngũ chóp bu lãnh đạo Ðảng, mà điển hình là Hồ Chí Minh. Hoàn tất được công trình này, tác giả của “Viết Từ Hang Ðá” đã phải trả cái giá của lòng chính trực, của người nhất định không để đảng Cộng Sản phá nát nhân cách: hiện tác giả đang nằm trong tù đầy cộng sản và gia đình bà cũng đang bị những áp lực của cường quyền có thể làm cho tan nát.
    Nhưng chúng ta hãy nghe một lời kết, mang theo cái khẩu khí của lời “Hịch Tướng Sĩ” gắn chắc vào một niềm tin của Trần Khải Thanh Thủy, xin trích:
    “Nhưng thôi, tội của Ðảng kể muôn năm không hết, mình tôi chỉ là một giọt nước trong biển cả, sẽ đến ngày 83 triệu dân Việt Nam vùng lên kể tội Ðảng, trả Ðảng về đúng nơi mà Ðảng đã chui ra. Ðó là bóng đêm, là hang tối, là khe sâu, vực cao... không khác được”.
    Vũ Ánh
    12 Tháng Chín, 2007
     (Theo Web Người Việt online)



    #32669 From: nguyen phong quang <nguyen_phongquang@...>
    Date:: Sat Oct 3, 2009 12:28 pm
    Subject: Tự sự về lai lịch một bài thơ
    nguyen_phong...
    Send Email Send Email
     

    Tự sự về lai lịch một bài thơ

    http://www.dcvonline.net/php/modules.php?name=News&file=article&sid=1299

    Về vật chất có thể hơn, nhưng phẩm giá người còn tồi tệ hơn nữa, người hìền lành tử tế tự thu hẹp không gian sống của mình lại mà tồn tại, ngoảnh mặt trước cái ác, làm ngơ trước đau khổ của đồng loại, tội ác không bị trừng phạt nên quân ưng khuyển, phường bạc ác, lũ hôi tanh ngày càng nhan nhản trong xã hội, không tính đếm được.

     Trần Khải Thanh Thuỷ

     

    Tháng 1/1997, tôi ra khỏi báo Văn hoá - Văn nghệ của ngành công an, buồn như chấu cắn. Đau đáu trước thế thái nhân tình, tôi đã phải dùng thơ để giải toả níu kéo tâm trạng mình.
    Chẳng buồn không đâu ta còn đau
    Nỗi đau thế thái nỗi xưa sau
    Đời ta bao lúc trôi lại trượt
    Ngán ngẩm than van chán mớ đời

    Bốn năm học đại học sư phạm, bị dẫn dắt đưa đẩy bởi bàn tay bí ẩn và tuỳ hứng của con tạo, ngồi nhầm chỗ, luôn chết dí qua các kỳ thi, dù thức đêm đến gầy mặt tóp thân, vẫn không qua nổi kỳ tốt nghiệp cuối cùng, tôi đành phải nghỉ ở nhà chờ năm sau thi lại.
    Khó khăn khốn khổ lắm tôi mới ra được trường nhờ sự trục vớt của cô chú (vốn là giáo viên dạy hai bộ môn di truyền và chăn nuôi của khoa), thế mà lại thất nghiệp, hết chứa chan hy vọng ở cửa này lại ngửa cổ "chán chưa hở giời" ở cửa khác!
    Thời gian như người buộc xích lôi đi, loáng một cái lệ phí cho việc chờ đợi hy vọng đã trôi vèo 4 năm, đành đêm khuya thân gái dặm trường, lặng lẽ cúi đầu trong tiếng nấc, trên dặm đường thăm thẳm những buồn thương.
    Sau ba năm theo tiếng gọi của Đảng lên rừng "khai sáng" cho đồng bào dân tộc, nhờ vả, đút lót trầy trật mãi tôi mới kê được chỗ đứng ở cửa ngõ thủ đô, cách Hà Nội 22 km. Năm năm trời ăn cơm rau, vật nhau với trẻ, hai lá phổi đầy bụi phấn và dạ dày toàn rau, cháo. Đến năm 1993 mới có mệnh trời, tôi được về làm việc tại báo "Cựu chiến binh". Trưởng ban phụ trách trang văn nghệ tròn mắt: mày học khoa sinh thật à? Giời ơi, tao cứ đinh ninh rằng mày tốt nghiệp khoa văn nên mới đồng ý nhận vào, rõ bỏ mẹ chưa?
    Dân đen như cá nằm trên thớt
    Thân rùa bao đời phận đá đeo

    Mệnh trời suy cho cùng là tổng hoà của mọi mối quan hệ tốt đẹp thuận lợi ở đời cùng một lúc kéo đến để bổ sung tác động và hỗ trợ lẫn nhau. Lạy giời, chỉ cần 9 điều thuận, một điều chống (ngài trưởng ban biết học về tự nhiên, chẳng dính dáng đến phân viện báo chí hay văn nghệ văn nghẽo gì thì thôi rồi mình ơi, có gào khản cổ, trời chẳng xót thương).
    Được ba năm yên ổn gắn bó với nghề lại xảy ra chuyện tôi dẫn ngài luật sư Emol Zumone và phái đoàn của Mỹ đến thăm các gia đình nhiễm chất độc da cam trong lúc quan hệ giữa hai nước chưa được bình thường hoá, thế là tôi bị chụp cho cái mũ to tổ bố như thằng hề giữa vũ đài chính trị. Nào lập trường quan điểm yếu, chạy theo vấn đề POW-MIA, không đồng nhất mình với Đảng v.v… và v.v…
    Bị luận tội đấu tố như dân đen đấu tố địa chủ, tôi đành phải vùng lên bằng kiếp nô lệ ở xứ An Nam, lại đầu quân sang Người cao tuổi. Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, đã đứt ruột còn đứt ruột hơn, như thể toàn tìm những nẻo đoạn trường mà đi vậy. Sáu tháng làm không công thử thách (?), khi ký hợp đồng lại chỉ là ngắn hạn với giá 120.000 đồng một tháng, giật lùi so với báo cũ 4 lần. Tôi làm việc hệt nhân viên tạp dịch. Thế là đành thoát hiểm bằng cách xoá ván đánh lại từ đầu, sau khi đã đi một nước cờ chiếu tướng, hết cờ, tôi ôm toàn bộ số tiền quảng cáo (4 triệu) bù vào sáu tháng không công. Thôi thì ở đời nhân nào quả vậy, người ta mưu ma, thì mình phải dùng chước quỷ đáp lễ.
    Tháng 10/1997 tôi được gọi về Văn hoá - Văn nghệ của công an, nhưng chưa đầy 7 tháng lại ngã ngựa, như thể tít trên cao xanh ông trời giăng bẫy sẵn hại người vậy! Nào có gì to tát bất ổn đâu? Toàn chuyện giời ơi đất hỡi mà tôi bỗng dưng bị nghỉ việc, thật là oan này còn một kêu trời nhưng xa.
    Giữa lúc cõi lòng bấn loạn và đầy nghịch cảnh ấy tôi làm "Bài thơ gửi Nguyễn Du", tưởng nhớ bao chứa chất trong tâm trạng ông từ ngày dẫn đầu đoàn sứ bộ sang Trung Quốc, gặp miếu thờ Khuất Nguyên. Với sự tích ngày 5/5 - bà con thả hoa trắng khắp mặt sông La Mịch để chiêu hồn Khuất Nguyên, những lời thơ ông viết trong phản chiêu hồn, đã khiến tôi dễ dàng thể hiện lại xúc cảm của mình:
    Khóc cùng người Nguyễn Du ơi
    Ba trăm năm trước thật xa vời
    Lệ tuôn xối xả nhiều như suối
    Giữa cuộc đời khốc hại, bể dâu
    Những quân ưng khuyển, lũ tanh hôi
    Ngày càng nhan nhản khắp muôn nơi
    Thằng phó cầm xẻng chôn thằng trưởng
    Thịt người nhai xé ngọt lừ môi
    Ba trăm năm - dẫu là bất tử
    Ông vẫn cô độc giữa gió mây
    Đời người đảo điên, đầy nghịch tử
    Ghi nhận ở ông một tấm lòng.

    Chưa đủ, những lời cải huấn của hai người "bạn dân", hét cho dân ngủ, doạ cho dân lo, luôn hiện hữu trong đầu, tôi viết thêm bài "Thư viết Gửi Nguyễn Du" để bày tỏ lòng mình:
    Xưa ông viết Kiều, ai cản?
    Sao tôi viết vài dòng gửi Nguyễn
    Bao nhiêu kẻ làm càn?
    Muốn như ông mở đường ra bể lớn
    Có hay đâu bùn lấp mất dòng.
    Thời của ông chỉ một cô Kiều
    Nay Đảng đẻ triệu nàng Kiều điêu đứng
    Bao Thuý Vân lâm cảnh khốn cùng
    Lên tận cổng công đình thưa kiện
    Thời của ông Thúc Sinh khan hiếm
    Đảng của ta nhan nhản Sở Khanh
    Nếm trái ngọt thơm, còn xúc xiểm
    Dìm ái ân trong bể lọc lừa
    Nguyễn Du ơi, nước mắt ngập trang Kiều
    Sông Tiền Đường giăng bày khắp chốn
    Tú bà, Hoạn Thư mượn oai ông lớn
    Mở hang động chăn dắt cháu yêu
    Đời bao giờ chả đục, Khuất Nguyên ơi
    Đau đáu làm chi phận tôi đòi
    81 triệu dân Nam thà chịu nhục
    Còn hơn vinh, gửi xác đáy sông
    Ba trăm năm trước thơ ông viết
    Vẫn vẹn nguyên đạo lý nhân tình
    "Hồn nếu về thật không chỗ chứa
    Rắn rồng quỷ quái khắp nhân gian".
    Nên vì thế trang thơ tôi viết
    Bị đất bùn, quỷ quái bôi đen
    Như sen thơm giữa đầm trong sạch
    Chúng giết hương bằng cách quấy bùn
    Biến hoa quý thành hoa gián điệp
    Ngắt khỏi đầm, nhốt kín trong lao
    Nguyễn Du ơi người còn trong gió?
    Hãy nổi bão giông quật nát đầu
    Cả một lũ mị dân khát máu
    Cho thơ tôi róc rách khơi nguồn
    Bắt lũ chó cụp đuôi, lủi thủi
    Trước dòng đời dân chủ, Nguyễn ơi!

    Hy vọng bài viết này, cũng là một sự thật sau sự thật vừa nói sẽ tìm được đường đi của mình, vượt qua bùn lầy nước đọng để tới bến xanh trong.
    Trần Khải Thanh Thuỷ

    2008-02-02 14:07:23



    #32670 From: phuoc bui-quang <pbuiquan@...>
    Date:: Sat Oct 3, 2009 1:02 pm
    Subject: Cu+u' tro+.
    pbuiquan@...
    Send Email Send Email
     
    Ho^m qua gu+i? ngu+o+i` ba.n ma^'y nga`n yen dde^? goi. la` ddo'ng go'p an ui? na.n nha^n bao? lu.t mie^`n trung.
    Ho^m nay lai. ddo.c ddu+o+.c bai` na`y tre^n ma.ng. To^i tha^'y to^i. nghie^.p to^i qua'. Nhu+ng ma` tho^i ke^., ma^'y
    mu+o+i goi' mi` mi`nh gu+i? cha('c cu~ng la`m no lo`ngva`i ngu+o+i` ddu+o+.c mo^.t buo^i?. Phai? chi "tui. no'" bie^'t
    chia bo+'t cho ngu+o+i` ngheo` thi` cu~ng ddo+?.
    Ca'p te^n Ka(ngaroo

    #32671 From: nguyen phong quang <nguyen_phongquang@...>
    Date:: Sat Oct 3, 2009 1:41 pm
    Subject: Đồng thuận với ai? Đồng thuận cái gì?
    nguyen_phong...
    Send Email Send Email
     

    CSVN càng này càng bị lún trong vũng lầy do chúng tạo ra : giả dối, lừa dảo để mà sống,  trên thì bán nước, hết dâng đất, dâng biển lại rước Tàu cộng vào Tây Nguyên, tàn ác với dân còn hơn thực dân thủa trước, dưới thì tham quan đầy rẫy, chỗ nào có cửa quyền là có tham quan. Trong khi dân sống trong cơ cực, nghèo đói, cơm không đủ no lại thêm nạn thiên tai, bão lụt, thì bọn VGCS lo tẩu tán của bất chính: chuyển tiền tham nhũng, ăn cắp đi Mỹ, Âu châu,... để sắm nhà mua cửa. Muốn tìm lại sự đồng thuận dân tộc, chỉ còn một cách duy nhất là giải thể cái chế độ CS ác ôn này, để người tìm lại người, cùng xây dựng một nước Việt trong yêu thương và chân thật, lấy đạo lý làm chuẩn.

    npq

    Đồng thuận với ai? Đồng thuận cái gì?
    Phạm Trần
    Đăng ngày 02/10/2009 lúc 00:00:00 EDT
    http://www.thongluan.org/vn/modules.php?name=News&file=article&sid=4182
    Ở Việt Nam bất cứ chuyện gì cũng có thể biến thành phong trào để thi đua vì nói không thôi cũng có thể hái ra tiền và còn là dịp, nếu gặp may, được thăng quan tiến chức.
    Vì vậy mà trong thời gian 6 tháng cuối của năm 2009, mọi người đã phải nghe đến ngẹt lỗ tai hai nhóm chữ “đồng thuận” và “phản biện” trong xã hội của Nông Đức Mạnh, Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam và của các cán bộ, đảng viên cấp dưới.

    Trước hết, hãy nghe Nông Đức Mạnh kêu gọi: “Mặt trận Tổ quốc Việt Nam phát huy hơn nữa vai trò, vị trí của mình trong việc tiếp tục củng cố, tăng cường khối đại đoàn kết toàn dân tộc, phát huy dân chủ, tăng cường sự đồng thuận xã hội, thực hiện đại đoàn kết từ cơ sở, trong từng cộng đồng dân cư đến toàn dân, toàn quân trên phạm vi toàn quốc.” (Trích Diễn văn tại Buổi khai mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ VII Mặt trận Tổ quốc Việt Nam ngày 28/09/2009 tại Hà Nội),
    Nhưng tại sao phải “tăng cường” cả “đoàn kết” và “đồng thuận” trong xã hội từ hạ tầng cơ sở và trong tất cả 54 cộng đồng dân tộc đang sống trên lãnh thồ Việt Nam ? Người ta chỉ “tăng cường” khi chưa đủ, nhưng việc nước mà dân chưa đoàn kết và chưa đồng thuận với Chính phủ thì nhà nước này phải có vấn đề.
    Một là dân không muốn tiếp tục để cho Nhà nước nắm đầu, bảo sao nghe vậy. Hai là dân không tán thành những việc làm của Chính phủ.
    Ở các nước dân chủ tân tiến, nhà nước đối thoại với dân qua các cuộc gặp trực tiếp, tiếp nhận ý kiến bằng thư từ, hay gián tiếp qua các đại biểu của dân và qua báo chí. Nhưng những việc này không xẩy ra ở Việt Nam vì đảng độc tài, nhà nước độc quyền, cán bộ coi dân như rơm rác và đảng bắt báo chí phải chịu chỉ huy và kiểm sóat chặt chẽ của nhà nước để tuyên truyền và phục vụ đảng.
    Do vậy, thông tin chỉ còn một chiều nên ở Việt Nam không có “đối thoại”, hay “phản biện” dân chủ giữa dân và nhà nước; không còn tình trạng người dân luôn luôn “một lòng, một dạ” với đảng như Nhà nước tuyên truyền.
    Như vậy, liệu đã đến lúc Đảng và Nhà nước có nên cho dân biết tại sao đảng chưa đoàn kết được toàn khối 85 triệu người dân và xã hội đã “đồng thuận” được bao nhiêu phần trăm đối với các chủ trương, chính sách của nhà nước?
    Cả hai vấn đề này, nếu chỉ nghe nói bằng miệng thì không mấy ai để ý, nhưng nếu chịu khó bình tĩnh suy nghĩ thì khi dân chưa hoàn toàn nhất trí với nhà nước thì đảng và nhà nước này không còn được người dân tín nhiệm nữa.
    Có lẽ vì thế mà Huỳnh Đảm, người đã tái đắc cử chức Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ Quốc khóa VII mới nói trong cuộc họp báo tại Hà Nội sau khi bế mạc Hội nghị: “Muốn huy động được sức mạnh toàn dân tộc, không có cách nào khác hơn là phải phát huy dân chủ, tăng cường đồng thuận xã hội, đó cũng là ưu tiên của bản thân tôi cũng như Đoàn Chủ tịch UBTƯ MTTQ Việt Nam nhiệm kỳ 2009-2014. Đồng thời, MTTQ sẽ có chương trình hành động cụ thể để đẩy mạnh hoạt động giám sát và phản biện xã hội trên cơ sở phối hợp với các cơ quan có thẩm quyền của Nhà nước.” (Báo điện tử VietNamNet, 30-09-09)
    Nhưng “phát huy dân chủ” như thế nào, trong đảng hay ngoài nhân dân? Nếu chỉ “dân chủ” trong nội bộ đảng với nhau thì nhân dân, thành phần bị cai trị, chỉ còn cách đứng ngoài nhìn vào!
    Khi nói đến nhiệm vụ giám sát, Huỳnh Đảm khoe từ nay Mặt Trận "không chỉ tham gia trong quá trình xây dựng chính sách, MTTQ sẽ tăng cường giám sát việc tổ chức thực hiện, hoạt động của các cán bộ, công chức xem có thực sự là công bộc của dân hay không”.
    Đây là một thay đổi lớn so với nhiệm vụ “giám sát” vô hiệu lực từ trước tới nay của Tổ chức này.
    Theo Luật Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam ngày 12 tháng 6 năm 1999 thì Tổ chức này có nhiệm vụ:“Giám sát hoạt động của cơ quan nhà nước, đại biểu dân cử và cán bộ, công chức nhà nước; tập hợp ý kiến, kiến nghị của nhân dân để phản ánh, kiến nghị với Đảng và Nhà nước; tham gia xây dựng và củng cố chính quyền nhân dân; cùng Nhà nước chăm lo, bảo vệ quyền và lợi ích chính đáng của nhân dân; tham gia phát triển tình hữu nghị, hợp tác giữa nhân dân Việt Nam với nhân dân các nước trong khu vực và trên thế giới.” (Điều 2), nhưng trong thực tế tổ chức này không làm được việc gì, nhất là trong lĩnh vực chống Tham nhũng.
    Các ý kiến hay kiến nghị của dân gửi cho đảng qua tay cán bộ của Mặt trận, hay của chính Mặt trận, thường bị “ngâm tôm” vì nhiều cấp lãnh đạo trong Mặt trận cũng là những đảng viên cao cấp nên giao việc giám sát Nhà nước cho Mặt trận cũng giống như giao quyền trọng tài cho một cầu thủ mà người trong nước gọi là “vừa đá bóng vừa thổi còi”.
    Đó cũng chính là sự thừa nhận của Nông Đức Mạnh trong Diễn văn ngày khai mạc Hội nghị, 28-08-2009. Ông Mạnh nói: “Tình trạng suy thoái về chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên và nhân dân và tình trạng tham nhũng, lãng phí, quan liêu vẫn còn nghiêm trọng. Một số nội dung trong chính sách xây dựng và phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc chưa được thực hiện đầy đủ. Công tác dân vận, nội dung và phương thức hoạt động của Mặt trận, các đoàn thể chính trị - xã hội còn có mặt chậm đổi mới, có biểu hiện hành chính hoá và hình thức chủ nghĩa. Việc phát huy quyền làm chủ của nhân dân, sâu sát cơ sở, nắm bắt tâm tư, tình cảm, nguyện vọng của đoàn viên, hội viên, các tầng lớp nhân dân, đồng bào các dân tộc thiểu số, đồng bào có đạo còn hạn chế.”
    Tại sao ông Mạnh lại nhắc lại những thiếu sót này của đảng? Bởi vì đảng hay Mặt Trận cũng là một và Nhà nước hay đảng cũng là một nên tuy là 3 thành viên, nhưng lại cùng ở trong một tổ chức đảng nên Mạnh muốn sang bớt gánh nặng khiếm khuyết cho Mặt Trận để nhẹ phần trách nhiệm của cá nhân mình.
    Vì vậy ông Mạnh hứa với Mặt Trận là sẽ “tiếp tục xây dựng và hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, đẩy mạnh cải cách hành chính; phòng chống tham nhũng, thực hành tiết kiệm, chống lãng phí”.
    Ông Mạnh còn kêu gọi Mặt Trận: “Tổ chức và hướng dẫn nhân dân phát huy quyền làm chủ, chủ động và tích cực tham gia xây dựng Đảng, Nhà nước trong sạch, vững mạnh, nhất là ở cơ sở; củng cố và tăng cường mối quan hệ gắn bó mật thiết giữa Đảng, Nhà nước với nhân dân, góp phần cùng các tổ chức đảng tạo ra sự chuyển biến căn bản trong việc ngăn chặn, từng bước đẩy lùi sự suy thoái tư tưởng, đạo đức, lối sống trong một bộ phận cán bộ, đảng viên và nhân dân…. gia cùng các cơ quan xây dựng, hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa; tạo sự chuyển biến mạnh mẽ trong thực hành tiết kiệm, phòng chống tham nhũng, lãng phí, quan liêu. Nâng cao chất lượng, hiệu quả của công tác thanh tra nhân dân; thực hiện tốt chức năng giám sát và phản biện xã hội theo đúng quy định của pháp luật.”
    Khi ông Mạnh kêu gọi Mặt Trận “thực hiện tốt chức năng giám sát và phản biện xã hội” thì ông Mạnh lại quên chính đảng và nhà nước đã không thèm để ý đến phản ứng chống quyết định của đảng dành ưu tiên cho người Trung Hoa vào khai thác bauxite tại Tây Nguyên của nhiều chục ngàn người Việt Nam trong và ngoài nước, trong đó có cả những trí thức, nhà khoa học, chuyên gia các ngành, các Nhà văn hoá, sinh viên, tu sỹ, học sinh cho đến Tướng Võ Nguyên Giáp, một trong những công thần hàng đầu của đảng CSVN.
    Ông Mạnh còn dung túng để cho tay sai đó đây viết bài mạ lỵ, chụp mũ những ai lên tiếng bảo vệ tài nguyên và chủ quyền quốc gia. Thậm chí ông Mạnh còn ung dung ngồi nhìn lực lượng công an truy bắt những thanh niên, thiếu nữ, các ông già, bà cả và thiếu niên xuống đường chống Tàu âm mưu bành trướng lãnh thổ xuống phiá nam để chiếm các đảo của Việt Nam ở Biển Đông, đặc biệt là quần đảo Trường Sa, sau khi đã ngang nhiên chiếm quần đảo Hoàng Sa năm 1974.
    Tệ hại hơn, ông Mạnh đã để cho Ban Tuyên Giáo và một số sĩ quan trong quân đội thuộc Viện Khoa học Xã hội Nhân văn quân sự - Bộ Quốc Phòng viết bài chụp mũ những người chống khai thác bauxite và cảnh giác hiểm hoạ Trung Hoa bành trướng lãnh thổ là nằm trong điều được gọi là “âm mưu diễn biến hoà bình” của các “thế lực thù địch” chống “nhân dân” và “tổ quốc” !

    Điều này đã giải thích tại sao trong xã hội Việt Nam ngày nay không có sự “đồng thuận” giữa người dân và thành phần cai trị để xây dựng Việt Nam thành một nước giàu mạnh, dân chủ và văn minh.
    Phạm Trần
    01/10/2009



    #32672 From: lienhoa vu <lienhoa5951@...>
    Date:: Sun Oct 4, 2009 1:17 am
    Subject: RE: Hai viên gạch xấu
    lienhoa5951@...
    Send Email Send Email
     
    Ca'm o+n anh Quang
    You make my day
    Lienhoa


    To: exryu-ww-vannghe@yahoogroups.com; exryu-ww-forum@yahoogroups.com
    From: nguyen_phongquang@...
    Date: Sat, 3 Oct 2009 11:59:44 +0000
    Subject: [exryu-ww-vannghe] Hai viên gạch xấu



    Mến gởi đến các anh chị một mẩu chuyện để  đọc chơi nhân dịp cuối tuần.
    npq

    Hai viên gạch xấu

    Đến miền đất mới, các vị sư phải xây dựng, mua dụng cụ và bắt tay vào làm việc. Một chú tiểu được giao xây một bức tường gạch. Chú rất tập trung vào công việc, luôn kiểm tra xem viên gạch đã thẳng thớm chưa, hàng gạch có ngay ngắn không. Công việc tiến triển khá chậm vì chú đặc biệt kỹ lưỡng. Tuy nhiên, chú không lấy đó làm phiền lòng bởi chú biết mình sắp sửa xây một bức tường tuyệt đẹp đầu tiên trong đời.

    Cuối cùng chú cũng hoàn thành công việc vào lúc hoàng hôn buông xuống. Khi đứng lui ra xa để ngắm nhìn công trình lao động của mình, chú bỗng cảm thấy có gì đó đập vào mắt: mặc dù chú đã rất cẩn thận khi xây bức tường song vẫn có hai viên gạch bị đặt nghiêng. Và điều tồi tệ nhất là hai viên gạch đó nằm ngay chính giữa bức tường. Chúng như đôi mắt đang trừng trừng nhìn chú.

    Kể từ đó mỗi khi du khách đến thăm ngôi đền chú tiểu đều dẫn họ đi khắp nơi trừ đến chỗ bức tường mà chú xây dựng. 

    Một hôm có hai nhà sư già đến tham quan ngôi đền. Chú tiểu đã cố lái họ sang hướng khác nhưng hai người vẫn nằng nặc đòi đến khu vực có bức tường mà chú xây dựng. Một trong hai vị sư khi đứng trước công trình ấy đã thốt lên: "Ôi, bức tường gạch mới đẹp làm sao!"

    "Hai vị nói thật chứ? Hai vị không thấy hai viên gạch xấu xí ngay giữa bức tường kia ư?" - Chú tiểu kêu lên trong ngạc nhiên.

    "Có chứ, nhưng tôi cũng thấy 998 viên gạch còn lại đã ghép thành một bức tường tuyệt vời ra sao." - Vị sư già từ tốn.

    Đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với bản thân mình khi cứ luôn nghiền ngẫm những lỗi lầm mà ta mắc phải, cho rằng cả thế giới đều nhớ đến nó và quy trách nhiệm cho ta. Chúng ta dã hoàn toàn quên rằng đó chỉ là hai viên gạch xấu xí giữa 998 viên gạch hoàn hảo.

    Và đôi khi chúng ta quá nhạy cảm với lỗi lầm của người khác. Khi bắt gặp ai đó mắc lỗi, ta nhớ kỹ từng chi tiết. Và hễ có ai nhắc đến tên người đó, ta lại nhớ ngay đến lỗi lầm của họ mà quên bẵng những điều tốt đẹp họ đã làm.

    Cần phải học cách rộng lượng với người khác và với chính mình. Một thế giới nhân ái trước hết là một thế giới nơi lỗi lầm được tha thứ.

    Tác giả : Vô danh







    Hotmail: Powerful Free email with security by Microsoft. Get it now.

    #32673 From: dung mtl <dung_mtl@...>
    Date:: Sun Oct 4, 2009 2:27 am
    Subject: Ta`o lao tre^n " net "
    dung_mtl
    Send Email Send Email
     

    Re: Nam nữ tu sĩ ở tu viện Bát Nhã đã ra đi hôm nay
    2009-09-29 05:12:19
    nguyen tam tri


    Tôi có cảm tưởng như Diễn Đàn của Đàn Chim Việt on-line phần lớn quy tụ những người lên tiếng không biêt nhiều về Thầy Nhất Hạnh cũng như về tăng thân Làng Mai, phần lớn vào đây chỉ để chửi cho sướng mồm và những từ ngữ dùng trong một số các bài viết thật không thua gì dân đá cá lăn dưa Chợ Đồng Xuân. Tôi vô cùng thất vọng trước một diễn đàn như thế, thiệt là hết chỗ nói.
    Tôi xin chép lại những lời thỉnh nguyện của Thầy Nhất Hạnh dưới đây để những người mất nước và mất miền Nam như tôi được thấy là Thầy đi vào hang cọp mà không sợ cọp, dám mạnh dạn lên tiếng về những bất công của nhà cầm quyền CSVN. Còn quý vị ăn nói mạnh dạn nhưng quý vị xem lại đã làm được gì cho quê hương ngoài cái chửi người khác thậm tệ thì không ai bằng. Chắc tại vậy mà chúng mình mất nước...
    _____________________________________________________________________________
    Những điểm Thỉnh cầu và Đề nghị của phái đoàn Đạo Tràng Mai Thôn đến Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam

    (Bản thỉnh cầu đã được Thầy Làng Mai đích thân trao cho ngài Chủ Tịch nước Nguyễn Minh Triết
    trong dịp phái đoàn Làng Mai được thừa tiếp tại Phủ Chủ Tịch ngày 05.05.2007)

    1. Xin chính phủ ra lệnh lập một đài tưởng niệm Thuyền nhân thiệt mạng trên biển cả tại Vũng Tàu.

    2. Xin cho các thân nhân của những người được chôn trong các nghĩa trang quân đội VNCH cũ được dễ dàng viếng thăm, cúng lễ và bốc mộ.

    3. Xin chính phủ yểm trợ việc xây dựng tháp kỷ niệm Bồ tát Thích Quảng Đức tại TP HCM.

    4. Xin cho những người gốc Việt cư trú ở nước ngoài được về nước thăm viếng, làm việc, đầu tư, giảng dạy, hoằng pháp mà không cần Visa.

    5. Xin bắt đầu cho phép một số những người gốc Việt cư trú ở nước ngoài được có song tịch (quốc tịch đôi) để họ có dịp bày tỏ niềm trung hành của họ với tổ quốc và quê hương.

    6. Xin đừng xem các thầy và các sư cô gốc Việt về nước để yểm trợ Phật giáo là những giáo sĩ ngoại quốc và xin cấp phát dễ dàng cho các vị ấy loại Visa làm việc tôn giáo nhiều lần trong 5 năm một cách dễ dàng mau chóng. Xin chính phủ cho phép các vị ấy chia sẻ sự tu học của mình đến mọi tầng lớp nhân dân trong cũng như ngoài các cơ sở của giáo hội cũng như tại các cơ sở công cộng khác của đất nước mà không có sự phân biệt kỳ thị.

    7. Xin có một chính sách đặc biệt đối với Phật giáo, bởi vì đạo Phật đã là nền móng dựng nước và giữ nước trong gần hai ngàn năm, và là yếu tố chính của nền văn hóa Việt Nam.

    8. Để Phật giáo theo kịp đà hội nhập vào đời sống mới, chấm dứt tình trạng ủng trệ hiện nay và đóng góp tích cực phần mình vào công trình văn minh hóa nếp sống gia đình, cộng đồng và xã hội, xin cho phép Phật tử Việt Nam tự do thành lập nhiều hội đoàn Phật giáo với những nét đặc thù của mình. Những hội đoàn này chỉ cần đăng ký hợp pháp là có thể hoạt động được ngay như ở bất cứ một nước văn minh nào trên thế giới. Phật tử Việt Nam có quyền chọn lựa một hoặc nhiều hội đoàn thích hợp để có cơ hội đóng góp công phu và tài năng của mình. Những hội đoàn này có quy

     

    …………………………………………

     

    Re: Nam nữ tu sĩ ở tu viện Bát Nhã đã ra đi hôm nay
    2009-09-30 04:52:55nguyen V N


    Thưa đạo hựu Nguyễn tâm Trí

    Tôi cảm động trước lòng chân thành , đuc tin và thiện chí của đa.o hữu và tôi kính trọng cái bênh thầy mình và những gì mình tin.. Đó là một thái độ đáng quí.

    Tuy nhiên chính vì cảm thông tôi muốn chia sẽ cùng bạn con đường tầm sư học đạo mà mà tôi đã đeo đuổi dài lâu và tôi đã ngừng nơi các vị cao ta(ng Tây Tạng.

    Chính tôi lúc xưa rát quí thầy TNH qua thành quả quốc tế mà ông đã đem lại cho Phật Giáo, tôi muôn .Tôi đã đọc rất nhiều sách của ông ba(`ng tiếng Pháp và cả pháp môn Thièn, thì như ĐH biêt tôi không có gì chống thầy TNH hết mà hạ bệ một vị tu chân chánh là có tội lớn với Phật Pháp.

    Nhờ các thầy Tây Tạng dạy tôi cách tìm tha^`y, phải SUY XÉT chín chắn, tìm hiểu phải xem Sư Phụ đó có thật chân tu không, có Tâm Từ Bi thât không, có thực hành cái Vô Ngã cho chính mình không và nhất là có thật là Không tìm Danh, hay cai thán phục cái Tôi của người

    Tôi mới linh cảm được qua ánh nhìn (mắt sâu hoắm) thiếu chân thật, vì những vị TU THÂTnhư đa.i đa số các cao tâng Tây đạng có một ánh mắt vô tư ngài DLLM chẵng hạn, Ngài Bokar Rimpoche, Kalu Rimpoche hai tha^`y tôi đã khuất. Ánh mắt họ rất chân thật không thâm ý và transparence. Mình có thể thấy cả Niết bàn trong tâm hồn họ. Cái mà TNH lại ngược lại . Nha^’t là cái ngất cổ kiêu kỳ tự mãn thì người sâu sắt phải thấy.

    Tôi đọc kỹ các Giáo lý Riêng và cách dạy Thiền của ông thì tôi không thấy một cái gì Sâu Sắc và Hiệu quả và ca’i ĐINH NGHỊA của Cứu cánh của Thiền cũng KHÔNG RÕ, điều dễ hiễu khi mà mình chưa thấy và vào Niết Bàn đưoc chính mình thì làm sao co' thể tự nhận là Đại Thiền Sư.

    Nhưng TNH có một cái tài như những FAUX GURU Charlatants( xin lôi cac ban khac du`ng tiêng Anh, tôi biêt ĐH NTT biet tieng Phap là dùng nghệ thuật tự tán dương mình và làm ngây ngất đệ tữ trong các sectes.

    Chính vì khám phá ra những điều đó nên tôi không còn ngạc nhiên là tại sao Ông lo cho entreprise và danh vọng riêng của ông và ông đã qua ma.(t GHPGVN thông nhất mà đi đêm với CS đễ mở mang Làng Mai QN.

    Phương pháp ông chỉ thành công với những người nhẹ dạ không có căn bản Phật Pháp.
    Khi ông bất tay với CSVN vì lợi , là người tu nêu cao tha^..t thì phải biết ĐIEU MÌNH làm là quấy đi với quỉ ma truyệt hạ mọi tôn giáo mà TNH lại hi sinh danh dự mình mà làm chuyện khờ dại như vậy.

    Dĩ nhiên kết quả tai hại như thế nào thì mọi người đều tha^'y. Một vị "CHÂN TU" không thể bị nhiều ngu+o+i thù và tai tiếng như vậy.
    Đó cũng đủ cho Đao Hữu biết nên tìm tha^’y tốt mà theo nếu không sẽ rơi vào cảnh 4OOsư trẽ VN.

    Chào Dạo hữu chúc đạo hữu tiến mạnh trên đu+o+`ng đạo và gặp thằy thật.
    Đó là lời mong ước chân thành của tôi.

    ĐH Nguyen V N





    __________________________________________________
    Do You Yahoo!?
    Tired of spam? Yahoo! Mail has the best spam protection around
    http://mail.yahoo.com

    #32674 From: nguyen phong quang <nguyen_phongquang@...>
    Date:: Sun Oct 4, 2009 6:27 am
    Subject: Nguy cơ mất nước và trách nhiệm của chúng ta
    nguyen_phong...
    Send Email Send Email
     

    Nguy cơ mất nước và trách nhiệm của chúng ta
    Nguyễn Đăng Quang
    Hội Cựu Sinh Viên VN Úc Châu

    Melbourne 01/10/2009
    http://www.lyhuong.net/viet/index.php?option=com_content&view=article&id=1557:1557&catid=37:bandoc&Itemid=56
    Những diễn biến xảy ra trên vùng biển Đông trong thời gian vừa qua đã là dấu chỉ cho mọi người thấy rằng đất nước Việt Nam đang đứng trước nguy cơ mất nước. Khởi đầu từ việc lấn chiếm biên giới trên đất liền, ngày nay Trung Cộng không còn e ngại trước tiếng nói của quốc tế nên đã hành xử ở biển Đông như chỗ không người, và VN là một quốc gia đã và sẽ bị mất mát nhiêù nhất trước việc Trung Cộng lấn chiếm biển cả và tài nguyên ở vùng biển Đông.
    Câu hỏi được đặt ra là người Việt hải ngoại chúng ta làm được gì khi mà chủ nghĩa Công Sản vẫn còn đang hiện diện trên đất nước Việt Nam, mà cũng chính vì chủ nghĩa này mà đất nước Việt Nam đang đi vào ngõ cụt của hiểm họa mất nước. Đóng góp công sức mình trong việc bảo vệ đất nước là nhiệm vụ thiêng liêng của mỗi một người dân dù trong nước hay ở hải ngoại trước hiểm họa xâm lăng của giặc ngoại xâm. Thế nhưng đất nước Việt Nam ngày hôm nay đang được cai trị bởi một chế độ độc đoán, tàn dư của một chủ nghĩa đã lỗi thời, bị cả thế giới kinh tởm và bị quăng vào sọt rác; chế độ độc đoán ấy đã không cho người dân thể hiện được lòng yêu nước của mỗi con dân; chế độ ấy chỉ muốn mọi người cúi đầu bảo sao nghe vậy như một thứ công cụ máy móc thuần túy không cần suy nghĩ. Hơn thế nữa đã có những bằng chứng về việc dâng đất dâng biển cho ngoại bang của đám thái thú Hà Nội. Chính vì lý do đó, những người yêu nước đang đứng trước một thách đố vô cùng lớn lao là làm cách nào để chống giặc ngoại xâm, bảo vệ đất nước trước hiểm họa xâm lăng của gịặc Bắc Phương và cùng lúc phải đối phó với giặc nội xâm là nhà cầm quyền độc đoán CS VN.
    Đau thương cho Dân Tộc chúng ta, giặc ngoại xâm thì đang tiến hành âm mưu thôn tính đất nước Việt Nam, đưa Việt Nam lọt hẳn vào qũy đạo để mặc sức khống chế, ngươì dân Việt Nam sẽ mãi mãi làm tôi mọi cho ngoại nhân ngay trên chính quê hương mình. Giặc nội thù thì đang tàn phá đất nước, làm băng hoại cả một thế hệ thanh niên Việt Nam, cướp bóc đất đai của người dân lành, chiếm đọat chùa chiền, nhà thờ, thánh thất. Bán dần đất đai của cha ông tổ tiên cho ngoại bang mặc tình khai thác. Bọn chúng (CSVN) chỉ tìm lợi lộc cho bản thân trước mặt mà chẳng cần biết đến những nguy hại lâu dài cho dân tộc, cho con cháu đời sau.
    Trách nhiệm người trong nước :
    Hiện nay trong nước đã xuất hiện những trí thức, những bạn trẻ Sinh Viên Hoc Sinh, những nhân sĩ quan tâm tới vận mệnh dân tộc, họ đang đứng vào hành ngũ những người đấu tranh cho tự do dân chủ, họ cất lên những tiếng nói bênh vực công lý, mạnh dạn bênh vực cho lẽ phải. Chúng ta nghiêng mình ngưỡng phục trước những đóng góp hy sinh vô bờ bến đó. Chỉ có những tiếng nói mạnh dạn bất chấp sức mạnh của cường quyền như vậy mới dần dà tháo tung được những gông cùm của những nghị định, nghị quyết rừng rú đã và đang còn tròng lên cổ người dân Việt Nam. Và ngay cả những công dân bình thường nhất chúng ta cũng có thể dùng internet để chuyển tải những tin tức đến bạn bè, đến người thân, chia xẻ những sự thật mà chế độ đang ra sức bưng bít người dân Việt Nam.Thông tin chưa đủ, sự đóng góp trực tiếp hoặc gián tiếp cho tiến trình đòi hỏi nhân quyền, tự do và công lý cho mọi người dân Việt Nam được hưởng phải là trách nhiệm hàng ngày của mỗi một người dân Việt Nam trước bổn phận đối với đất nước. Chúng ta cùng nhắc nhở nhau quan tâm đến những sự kiện sống còn của Dân Tộc như Bauxit ở Tây Nguyên, Hoàng Sa, Trường Sa ngoài biển Đông. Hỗ trợ anh chị em chúng ta đang bị đàn áp ở Tam Tòa, Loan Lý, Thái Hà, Khâm Sứ….
    Trách nhiệm người hải ngoại :
    Người thường nói lịch sử luôn là một sự lập lại, biến cố 30 tháng tư năm 75 xảy đến, khi nước mất nhà tan, biết bao người mới giật mình nhận ra rằng chính người dân của chúng ta đã quá thờ ơ trước thời cuộc, chính chúng ta nhiều khi nhìn những người lính đi qua thành phố sau những ngày dài hành quân bảo vệ dân lành với con mắt dửng dưng như người ngoại cuộc. Nước đã mất thì nhà phải tan và đến khi nhà tan cửa nát mà đấm ngực ăn năn thì đã qúa muộn màng.
    Hôm nay sau hơn 30 năm, khi cuộc sống ở hải ngoại này đã qúa đầy đủ, hiện trạng cũng chẳng khác xưa bao nhiêu, đa số mọi người vẫn nghĩ rằng Cộng Đồng là việc của ai đó không dính dáng đến gia đình mình, không dính dáng gì đến cá nhân mình. Đấu tranh chính trị thì đã có các đoàn thể chính trị lo liệu. Người ta nghĩ rằng thoát khỏi tay CS để ra đến hải ngoại là coi như an toàn, là coi như moị chuyện đã xong. Thực sự thì đâu phải như vậy, cuộc sống đâu phải chỉ có bản thân chúng ta, cuộc sống còn có những người thân thích, họ hàng, bà con lối xóm và xa hơn nữa chính là tình Đồng Bào ruột thịt chúng ta .
    Chính vì sự liên đới đó, chính vì sự tồn vong và phát triển của Dân Tộc chúng ta mà trách nhiệm cũng như bổn phận vơí đất nước luôn có trong mỗi chúng ta, trách nhiệm này giờ đây không ai bắt buộc chúng ta nhưng chúng ta phải tự làm và nhắc nhở cho những người khác cùng làm. Tiền tuyến bấy giờ là cuộc chiến của những người dân khiếu kiện đòi đất đai với chính quyền với công an, tiền tuyến bây giờ là những việc xảy ra như ở Thái Hà, ở Bát Nhã, ở Tam Toà, ở Loan Lý, tiến tuyến bây giờ là một mặt trận giữa những chiến sĩ dân chủ hiên ngang vững tin thẳng thắn chống lại bạo quyền, mặt trận nhìn thì êm ả nhưng thực sự thì đang diễn ra rất khốc liệt. Và tất cả những tiền tuyến khốc liệt ấy luôn mong chờ sự hỗ trợ của chúng ta từng giây, từng phút. Đừng thờ ơ, đó là bổn phận và nhiệm vụ của chính chúng ta, sự góp công, góp sức dù thật nhỏ cũng đều trân trọng và đáng qúy vì đó là đóng góp cho Tổ Quốc.
    Cộng Đồng địa phương chúng ta
    Cộng Đồng Người Việt Tự Do là đại diện chính thức cho đồng bạo Việt Nam tỵ nạn cộng sản ở Úc, biết bao nhiêu công sức của các ban chấp hành liên bang, ban chấp hành tiểu bang, thân hào nhân sĩ, các hội đoàn, đoàn thể và tổ chức đã đóng góp cho Cộng Đồng này vững mạnh và tồn tại cho đến hôm nay. Cộng Đồng chúng ta đang bước đến một giai đoạn có rất nhiều thử thách : Đất nước thì đang đứng bên bờ vực thẳm trước sự nguy cơ xâm lấn của ngoại bang, nội bộ chúng ta thì đang có nhiều xung khắc.
    Những chiến sĩ dân chủ đang hiên ngang ở tuyến đầu hơn lúc nào hết họ đang mong mỏi có được một hậu phương vững manh, và hậu phương họ đang mong chờ đó chính là tập thể những Cộng Đồng của người Việt ở Hài Ngoại, và như vậy hậu phương vững mạnh phải là ưu tiên số một của người hải ngoại chúng ta, và muốn có một hậu phương vững mạnh chúng ta phải có một Cộng Đồng ổn định, muốn có Cộng Đồng ổn định chúng ta cần có nhiều bàn tay và khối óc xây dựng, chăm lo đóng góp vào những chuyện chung, tham gia vào các đoàn thể, các tổ chức. Nguy cơ đất nước bị xâm lấn bởi ngoại bang, chiếc tròng nô lệ đang chuẩn bị tròng vào cổ Đồng Bào chúng ta, chúng ta còn đợi đến khi nào mà không biết ân cần nhắc nhở nhau về một vận mệnh suy vi của Dân Tộc. Bổn phận và tiếng lòng đang thúc giục mỗi một người trong chúng ta, gìa trẻ, lớn bé, trai gái, sang hèn.., cùng nắm tay nhau, quên đi những xung khắc, dị biệt cá nhân. Hãy đặt quyền lợi tối thượng của Tổ quốc trên hết, đóng góp phần mình bằng khả năng, bằng thời gian cho phép để xây dựng một Cộng Đồng vững mạnh ngay nơi mình đang sống. Chính Cộng Đồng vững mạnh đó với tiếng nói của cả chục ngàn ngươì sẽ vừa tạo thế vừa tạo lực cho Cộng Đồng chúng ta cùng góp phần trong việc đối đầu với cả gịặc nội thù là CSVN cùng giặc ngoại xâm là Trung Cộng.



    #32675 From: nguyen phong quang <nguyen_phongquang@...>
    Date:: Sun Oct 4, 2009 7:08 am
    Subject: Không mặc áo giấy nữa
    nguyen_phong...
    Send Email Send Email
     

    Không mặc áo giấy nữa
    Ngô Nhân Dụng
    Friday, October 02, 2009
    http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=102161&z=7
    Ta có câu tục ngữ, “Ði với Bụt mặc áo cà sa; đi với ma mặc áo giấy.” Nhưng nhiều khi chúng ta không thể mặc áo giấy nữa, dù vẫn phải sống bên cạnh ma vương. Bởi vì nếu cứ tiếp tục mặc áo giấy như thế thì sẽ có ngày chính mình cũng biến thành ma luôn!
    Tháng trước, quý vị trong Hội Ðồng Viện Nghiên Cứu Phát Triển ở Hà Nội đã cho thấy họ không muốn mặc áo giấy nữa, khi công bố quyết định tự giải tán. Ðó là một tổ chức làm việc nghiên cứu khoa học, để đóng góp vào kho kiến thức và tư duy dùng cho sự phát triển đất nước. Nhưng ông Nguyễn Tấn Dũng đã ký “quyết định số 97” ra lệnh tất cả các công trình nghiên cứu khoa học không được phép tự do phổ biến mà phải trình cho các cơ quan nhà nước trước. Quý vị lãnh đạo Viện Nghiên Cứu Phát Triển đã gửi thư yêu cầu thay đổi quyết định 97 này, nhưng bị chính quyền bác bỏ. Trước hoàn cảnh đó, các vị giáo sư và những nhà trí thức lãnh đạo Viện đã thấy thà tự giải tán còn hơn là tiếp tục làm việc. Các Giáo Sư Hoàng Tụy, Phan Huy Lê, Nguyễn Quang A, Phan Ðình Diệu, các chuyên gia và trí thức như Lê Ðăng Doanh, Tương Lai, Nguyễn Trung, Vũ Kim Hạnh, Huỳnh Sơn Phước, vân vân, đều là những người có uy tín, đáng kính trọng. Họ đã từ chối không đóng vai trò giả bộ làm việc nghiên cứu khoa học trong khi bị bịt miệng bởi Quyết Ðịnh 97 của ông Nguyễn Tấn Dũng mà Giáo Sư Nguyễn Quang A đã lên án là “phản khoa học, phản tiến bộ và phản dân chủ.” Họ đã từ chối, không chịu sống với ma, không mặc áo giấy nữa.
    Từ bao nhiêu năm qua, các nhà trí thức này đã nhẫn nhịn sống trong hoàn cảnh thiếu tự do nghiên cứu, không có quyền tự do phát biểu, tư tưởng bị hạn chế gò ép trong chủ nghĩa Mác xít lỗi mà đảng Cộng Sản bắt cả nước phải học. Bao nhiêu nhà trí thức, nhà báo, văn nghệ sĩ Việt Nam đã phải “mặc áo giấy” vì đang phải đi với ma. Nhưng ý thức trách nhiệm đối với khoa học, trước dân tộc và trước lịch sử đã khiến nhiều người quyết định ngừng, không mặc áo giấy nữa.
    Ðây là một tấm gương cho giới trẻ Việt Nam noi theo, hy vọng sẽ thay đổi cả bầu không khí trong đó các thanh niên Việt Nam đang phải sống. Tình trạng các nhà trí thức, văn nghệ sĩ chịu nhịn nhục mặc áo giấy không phải là hiện tượng đặc biệt mà là điều phổ biến trong xã hội Việt Nam từ bao nhiêu năm qua. Nhiều bậc cha mẹ phải dạy con nối dối (không được nói cho hàng xóm biết bữa qua nhà mình ăn gì); thầy cô đồng lõa với học trò nói dối (không đủ điểm nhưng vẫn được lên lớp); cho tới các nhà tu cũng phải nói dối. Người cầm quyền hô hào chống tham nhũng, chống ma túy, nhưng bên trong công an buôn ma túy, đảng Cộng Sản là một tổ chức tham nhũng đại quy mô. Sau nửa thế kỷ, lối sống giả dối tràn ngập xã hội đã khiến nhiều thanh thiếu niên không còn biết đến các giá trị đạo lý của ông bà, tổ tiên, nếu không được cha mẹ chăm sóc đặc biệt. Mấy thế hệ trẻ lớn lên chỉ thấy người chung quanh toàn mặc áo giấy suốt ngày, mặc áo giấy trở thành một lối sống tự nhiên.
    Chúng ta phải chấm dứt thói quen mặc áo giấy. Các nhà lãnh đạo trong Hội Ðồng Viện Nghiên Cứu Phát Triển đã có một cơ hội chứng tỏ họ quyết định không mặc áo giấy nữa. Học giả Nguyễn Huệ Chi và mấy ngàn nhà trí thức, khoa học, văn nghệ sĩ, đã bỏ áo giấy khi công khai phản đối việc cho Trung Quốc khai thác bô xít. Nhà thơ Hoàng Hưng đã công khai bỏ áo giấy khi hai lần lên tiếng chống việc đàn áp các tăng ni trẻ ở Bát Nhã. Nhiều người Việt Nam khác, nhất là giới thanh niên, trí thức cũng sẵn sàng chứng tỏ quyết tâm như các vị đàn anh này. Nhưng chúng ta cũng thông cảm với những người đang sống trong hoàn cảnh khó khăn dưới những áp lực chính trị, kinh tế, kể cả bạo hành, nếu đứng lên rũ bỏ những mảnh áo giấy mà họ đang phải mang trên mình.
    Một nhóm người trong hoàn cảnh khó khăn đó là các nhà báo Việt Nam. Nhiều nhà báo đã dám bày tỏ các ý kiến ngược lại với những kẻ cầm quyền, qua các báo trên mạng lưới tự do. Nhiều tờ báo lâu lâu cũng xé rào đi ra ngoài lề đường mà đảng Cộng Sản vạch ra bắt phải theo. Nhưng trong vụ đàn áp các thiền sinh Bát Nhã thì tất cả các cơ quan truyền thông ở Việt Nam đều chấp nhận không đi với Bụt mà chịu sống với ma! Tất cả các mạng lưới và báo chí ở hải ngoại đã loan tin và bình luận về vụ Bát Nhã. Các hãng thông tấn, các tờ báo nước ngoài đều loan tin cho cả thế giới biết. Nhưng báo, đài ở Việt Nam hoàn toàn im lặng! Ðiều đáng buồn nhất là chính các tờ báo và tạp chí mang tên là Phật Giáo ở trong nước cũng không có can đảm loan tin về những biến cố Bát Nhã! Lịch sử Phật Giáo Việt Nam sau này sẽ phê phán những người tự nhận là Phật tử đó.
    Trong hoàn cảnh bao người còn tiếp tục mặc áo giấy để sống với ma (và chìa tay nhận những phần thưởng do ma phân phát đó), chúng ta cũng vui mừng nhận thấy có những vị tăng ni lớn tuổi trong nước đã chứng tỏ họ vẫn “đi với Bụt,” vẫn mặc áo cà sa chứ không chịu mặc áo giấy nữa. Người ở nước ngoài theo dõi vụ Bát Nhã đã biết được danh hiệu của quý vị tăng khả kính này. Như thầy Thái Thuận ở chùa Phước Huệ, Lâm Ðồng đã can đảm mở vòng tay đón các thiền sinh Bát Nhã sau khi họ bị cưỡng ép rời khỏi tu viện. Một tin mừng nữa là đồng bào Bảo Lộc đã ra tay giúp đỡ các tăng ni Bát Nhã, trong đó có các tín hữu Thiên Chúa Giáo. Theo tin từ đồng bào thì những tay côn đồ được thuê đánh đập và xúc phạm các tăng ni phần lớn được tuyển từ Hà Nội, Hải Phòng, những người này suốt đời chưa có kinh nghiệm về tôn giáo nào cả. Như vậy thì biết ngay cả “xã hội đen” ở miền Nam cũng không đang tâm làm những việc thất đức! Không phải người Việt Nam nào cũng chấp nhận mặc áo giấy suốt đời.
    Trước đây chính quyền cộng sản đã dùng luật hộ khẩu để cấm các thiền sinh sống trong tu viện Bát Nhã vì vị sư chùa này đã bị áp lực từ chối không nhận lãnh họ nữa. Các báo do đảng Cộng Sản chỉ huy đều mô tả vụ Bát Nhã như là một vụ tranh chấp nội bộ, đưa tới việc công an phải can thiệp, đuổi những người “cư trú bất hợp pháp” đi về nhà cũ của họ. Nhưng thủ đoạn trên đã thất bại khi cả các vị đứng đầu giáo hội Phật Giáo tại Lâm Ðồng là các Hòa Thượng Pháp Chiếu, Thái Thuận, Tâm Vị và Toàn Ðức đều sẵn sàng ủng hộ các tăng ni Bát Nhã và nhận bảo lãnh cho họ theo đúng luật lệ về hộ khẩu, để họ được tiếp tục được tu học. Bây giờ chính quyền cộng sản chỉ còn cách nói dối khác là đổ cho các thiền sinh trẻ tuổi cái tội “làm chính trị!” Nếu chỉ ngồi xuống tĩnh tâm niệm Phật hay cầu Chúa mà bị coi là làm chính trị thì cả nước Việt Nam đều có tội! Sự thật mà báo chí của đảng Cộng Sản không dám nói lên là các thiền sinh Bát Nhã chỉ bắt đầu bị tấn công sau khi ông thầy của họ công khai yêu cầu đảng Cộng Sản ngưng kiểm soát các tôn giáo bằng việc bãi bỏ Ban Tôn Giáo chính phủ, bãi bỏ ngành công an tôn giáo.
    Nhiều vị tăng khác ở miền Nam cũng lên tiếng cho thấy là họ đã quyết định không mặc áo giấy nữa. Hòa Thượng Minh Nghĩa đã tuyên bố sẵn sàng đón các tăng ni Bát Nhã về chùa ở Bình Dương. Hòa Thượng Thích Thanh Thắng đã viết một lá thư gửi những người lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản yêu cầu ngưng đàn áp các thiền sinh Bát Nhã và lên án các hành động xúc phạm đến các tăng ni trong ban trị sự Phật Giáo Lâm Ðồng. Ông viết, “việc trục xuất 400 tu sĩ chùa Bát Nhã của chính quyền tỉnh Lâm Ðồng trong mấy ngày qua đã làm cho hình ảnh người tu sĩ Phật Giáo Việt Nam bị xúc phạm, giá trị nhân phẩm con người bị coi thường, sự tôn nghiêm của một Giáo hội bị xem nhẹ.”
    “Giá trị nhân phẩm con người bị coi thường,” đó là một điều không chỉ liên can đến các tăng ni Bát Nhã và các Phật tử, mà ảnh hưởng đến tất cả mọi người Việt Nam. Tại sao các thiền sinh trẻ tuổi này bị ngăn cấm để không được tiếp tục tu học? Vì tất cả mọi người Việt Nam đều không có những quyền tự do căn bản là tự do cư trú, tự do hội họp và lập hội. Trong truyền thống của Phật Giáo Việt Nam và của các dân tộc Á Ðông, bất cứ ai muốn trở thành một tu sĩ Phật Giáo đều có quyền tự do cạo đầu, ăn chay, niệm Phật, lập am, dựng chùa, giảng dạy mọi người theo tam quy ngũ giới, hành trì Phật pháp. Không ai cần xin phép nhà nước rồi mới được đi tu, không ai cần xin hộ khẩu mới được ở chùa. Ðó là một nền nếp đã có từ hai ngàn năm trước. Ðảng Cộng Sản Việt Nam đã thay đổi. Vì họ cấm đoán người dân không được tự do cư trú, tự do hội họp. Ðó là nguyên nhân quan trọng nhất, liên quan đến tất cả mọi người Việt Nam chứ không phải chỉ giới hạn trong số 400 thiền sinh Bát Nhã.
    Ðòi hỏi cho mọi người dân được hưởng những quyền tự do căn bản này là trách nhiệm của tất cả mọi người dân Việt, của giới trí thức, của các nhà báo, các luật gia, nhất là của những vị đang lãnh đạo các giáo hội dù thuộc bất cứ tôn giáo nào. Tôn giáo không thể có tự do nếu xã hội không được sống tự do.
    Ðặc biệt là các vị đứng đầu Giáo Hội Phật Giáo đang được nhà nước cộng sản công nhận và chỉ đạo. Quý vị này không có quyền làm ngơ khi chính các tu sĩ Phật Giáo trẻ tuổi bị đánh đập, bị đầu độc bằng thuốc ngừa cúm phun quá nhiều vào phòng ốc và thực phẩm; và nhiều tăng, ni trẻ còn bị xúc phạm cả đến hạnh thanh tịnh của thân thể. Như thầy Thích Thanh Thắng viết về việc công an và côn đồ đánh các tăng ni ở Lâm Ðồng tháng trước, “Ðây là nỗi đau xót nhục nhã hiếm thấy trong lịch sử Phật Giáo Việt Nam.”
    Trước những “nỗi đau xót nhục nhã” đó, những vị đứng đầu giáo hội được nhà nước bảo trợ đang đứng trước một ngã ba. Phải quyết định sẽ mặc áo cà sa trở về với Bụt hay tiếp tục im lặng, đồng lõa với công an côn đò, tiếp tục mặc áo giấy để đi với ma cho yên thân. Những nhà trí thức sống đời thế tục như các Giáo Sư Hoàng Tụy, Nguyễn Quang A, Giáo Sư Nguyễn Huệ Chi, nhà thơ Hoàng Hưng đều đã quyết định không mặc áo giấy nữa. Bao giờ thì những nhà tu cũng cởi áo giấy tìm đường trở về với Bụt?



    #32676 From: nguyen phong quang <nguyen_phongquang@...>
    Date:: Sun Oct 4, 2009 7:50 am
    Subject: Thẹn nghìn thu rửa sạch lầu lầu
    nguyen_phong...
    Send Email Send Email
     

    Thẹn nghìn thu rửa sạch lầu lầu
    Ngô Nhân Dụng
    Thursday, October 01, 2009
    http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=102087&z=7
    Ðoạn cuối bài Bình Ngô Ðại Cáo, một “bản tuyên ngôn độc lập” vào đầu thế kỷ 15 của nước ta, có hai câu, “Nền vạn thế xây nên chăn chắn - Thẹn nghìn thu rửa sạch lầu lầu” (Theo bản dịch trong Việt Nam Sử Lược; dịch sát nguyên văn là, 'Ðể mở nền thái bình vạn năm - Ðể rửa nỗi sỉ nhục ngàn đời'). Nỗi nhục ngàn thu nói đây là mối nhục bị nhà Minh đô hộ, bóc lột, nô lệ hóa; và tàn ác nhất là tịch thu hết sách sử, điển chương của nước ta đem về Kim Lăng để tính xóa sạch nền văn hóa Việt. May mắn là chế độ nhà Minh chỉ có 20 năm đã chấm dứt. Nếu chẳng may cuộc cai trị này kéo dài vài trăm năm thì không biết bây giờ còn tiếng nói Việt Nam, văn hóa Việt Nam nữa hay không. Nhưng mối nhục ngàn thu còn lâu dài hơn 20 năm thuộc Minh. Nước ta rất nhỏ nằm bên cạnh nước Trung Hoa quá lớn. Các vua chúa Trung Hoa từ hai ngàn năm trước vẫn coi Việt Nam chỉ là một nước phiên thuộc. Ngay cả khi dân ta đã giành được quyền tự chủ, vua nước Tầu vẫn gọi vua nước ta là An Nam Quốc Vương. Tên An Nam Ðô Hộ Phủ đặt ra khi nhà Ðường cai trị nước ta, họ vẫn dùng tên đó thì chúng ta vẫn còn nhớ một nỗi Thẹn Ngàn Thu. Rồi lâu lâu các vua quan bên Tầu vẫn đem quân qua “dạy cho một bài học,” như trong những năm 1408, 1788 và 1979, đó cũng là một “mối thẹn ngàn thu” cho người dân Việt.

    Ðể rửa sạch mối nhục ngàn thu đó, ngay trong phần đầu Bình Ngô Ðại Cáo, Lê Thái Tổ đã tự gọi tên nước ta là “Ðại Việt,” trong tuyên cáo rõ ràng: “Duy ngã Ðại Việt chi quốc, thực vi văn hiến chi bang.” Ðó là một thái độ cứng rắn chứng tỏ tinh thần bất khuất không sợ hãi của Vua Lê và giới sĩ phu Việt Nam thời đó, mà Nguyễn Trãi là người tiêu biểu. Ngẩng mặt lên đối mặt với “thiên triều” mà không run sợ, đó là thái độ mà dân tộc Việt Nam đã lựa chọn.

    Vì vậy, trong cả ngàn năm nay, người Việt Nam nào cũng ý thức là khi đối đãi với người Trung Quốc chúng ta phải giữ thể diện quốc gia. Trong văn học dân gian, từ Trạng nguyên thật Mạc Ðỉnh Chi, đến các nhân vật Trạng Quỳnh, Phi Lạc, được yêu mến, kính trọng vì họ biết bảo vệ danh dự của người Việt khi gặp người Hán. Nhưng người Việt Nam hiện nay có còn lo giữ thể diện khi giao thiệp với người Trung Hoa nữa hay không?

    Tuần trước trong mục này có nhắc tới cuộc tranh giải vô địch Cờ Vua Phụ Nữ, mà bản tin trên một nhật báo ở Mỹ nói đấu thủ Việt Nam đã xin hòa với kỳ thủ Trung Quốc “một cách bất bình thường,” đã giúp cho đội tuyển Trung Quốc chiếm chức vô địch qua mặt Nga. Khi kể chuyện đó, chúng tôi tỏ ý không tin rằng phóng viên tờ báo đó nói đúng sự thật. Vì không lẽ lại có người Việt Nam đi bán độ giữa đấu trường quốc tế trong một giải thưởng quan trọng, một cách lộ liễu, có thể làm mất cả thể diện dân Việt Nam như vậy. Ðáng nhẽ thắng mà lại chịu hòa là gian dối, gian dối trước công chúng, gian dối đối với quốc gia mà mình là đại diện, gian dối đối với cả môn thể thao mà hàng trăm triệu người khắp thế giới say mê. Chúng tôi không tin có một kỳ thủ Việt Nam nào lại bán rẻ lương tâm như vậy.Nhưng một vị độc giả đã gửi cho chúng tôi hai địa chỉ mạng lưới để xác nhận câu chuyện trên. Chúng tôi xin cảm ơn người bạn quý đó, vì đã giải cho tôi một điều nghi hoặc. Một địa chỉ trên mạng lưới của dân đánh Cờ Vua ChessBaseNews.com xác nhận như bản tin trên báo New York Times, là ván cờ “xin hòa” đó rất khả nghi.

    Thế cờ, khi kỳ thủ Bích Ngọc của Việt Nam xin huề, trong khi đang thắng thế kỳ thủ Hoàng Thiến của Trung Quốc.
    http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/articlefiles/102087-medium_A1_coThe1.jpg

    Bản tin ngày 14 Tháng Chín, năm 2009, của ChessBase tường thuật kết quả cuộc tranh giải tại thành phố Ngân Châu (YinXhou) tỉnh Chiết Giang. Ðội Trung Quốc về nhất, đội Việt Nam về hạng 10, tức là hạng chót. Trung Quốc chiếm huy chương vàng vì nhờ đã đấu huề với Việt Nam, vì thế đã hơn được đội Nga (huy chương bạc) nửa điểm, hơn đội Ukraine (huy chương đồng) một điểm rưỡi. Nếu thua Việt Nam một trận thôi, thì Trung Quốc sẽ đứng sau Nga. Vào đoạn chót của cuộc đấu, bài tường thuật của ChessBase News viết: “Ðội Trung Quốc đấu với Việt Nam, đội này đứng hạng chót nhưng có vẻ thắng thế trong hai bàn đối với đội đứng đầu. Tuy nhiên, cả hai ván cờ bỗng tự dưng được đồng ý thủ hòa, khiến người ta nghi ngờ có vụ bán độ - match fixing.”
    Xin dẫn nguyên văn như sau để phòng khi chúng tôi có thể dịch sai:“In the final round the Chinese team played Vietnam, which was in last position but appeared to be winning two games against the leaders. However, both were suddenly agreed as drawn, which led to suspicion of match fixing.”

    Mạng lưới của ChessBase cũng tường thuật nhận xét của Mark Crowther về các trận đấu trong vòng chót này.” Trung Quốc gặp Việt
    Nam trong vòng chót và huề 2- 2 nhưng đây là trận đấu gay go với những ván cờ kéo dài. Nhưng có những câu hỏi đặt ra phải chăng đây là những ván cờ đã được dàn xếp kết quả huề từ trước. Ðội Việt Nam có thế mạnh trong ván thứ nhất và đang thắng thế trong ván thứ tư vào lúc hai bên thỏa thuận thủ huề. Nhờ thế mà Trung Quốc qua mặt Nga sau trận huề này.” (Xin dẫn nguyên văn: Although there have now been questions asked as to whether the match was fixed as a draw in advance. Vietnam had a big advantage on board one and a winning advantage on board four when the draws were agreed.)

    Quý vị yêu môn cờ Vua có thể vào mạng lưới trên để chính mình xét đoán. Vì trong đó có in cả diễn tiến trận đấu giữa cô Phạm Bích Ngọc và cô Huang Qian (tên viết chữ Hán, tra trong mạng lưới Bách Ðộ baidu.com thì tên có thể đọc theo lối Hán Việt là Hoàng Thiến; chữ Thiến cũng đọc là Tây, đọc là Thiến, phiên âm qian, khi gọi tên một loài cỏ).

    Quý vị có thể theo dõi từng nước của hai đấu thủ suốt trận đấu này. Trong hình bàn cờ sau nước thứ 37 của cô Phạm Bích Ngọc, bên Trung Quốc còn 5 quân và Việt Nam còn 8 quân. Bài tường thuật trong ChessBase kể, “Sau khi cô gái Việt
    Nam đi nước 37.Bc5 thì cô đề nghị hòa, và tất nhiên (naturally) đối thủ Trung Hoa của cô chấp nhận.”
    Có thể nào một kỳ thủ Việt
    Nam đã nhường cho đối thủ để giúp toàn đội Trung Quốc được được lãnh huy chương vàng hay không? Ðể các kỳ thủ người Việt Nam phán đoán, chúng tôi sẽ in lại bản là tường thuật từng nước cờ trong trận đấu Phạm Bích Ngọc - Hoàng Tây, lấy từ mạng lưới kể trên.

    Nếu quả thật hai đội cờ Việt
    Nam và Trung Quốc đã dàn xếp trước, hai ông hay bà bí thư chi bộ đã gặp nhau để trao đổi (trao đổi gì không biết) rồi thỏa thuận để bắt các nữ kỳ thủ Việt Nam không được thắng các bạn người Trung Quốc, thì thật là đáng xấu hổ. Không phải chỉ xấu hổ vì âm mưu làm việc ám muội trong một sinh hoạt thể thao quốc tế, quan trên trông xuống người ta trông vào. Mà còn xấu hổ, nhục nhã vì người lãnh đạo đội cờ bắt các đoàn viên do mình kiểm soát phải chịu huề trong khi họ có cơ thắng, phải hy sinh danh tiếng cá nhân, cho một cái gì không biết. Một kỳ thủ, hay bất cứ đấu thủ thể thao nào khác, mà không chơi thẳng thắn, không đấu hết lòng, thì đáng khinh bỉ. Ðại diện một quốc gia mà làm như vậy thì nhục cả nước, một thứ “mối thẹn ngàn thu.”
    Ai đã bắt kỳ một kỳ thủ Việt
    Nam phải nhường Trung Quốc? Họ có ý thức rằng làm như vậy là bị sỉ nhục không riêng đối với người Trung Hoa mà còn mang thêm“mối thẹn ngàn thu” trước cả thế giới loài người hay không? Dịch “mối thẹn ngàn thu” là dùng chữ nhẹ. Bản chữ Hán của Nguyễn Trãi viết là “thiên cổ vô cùng chi sỉ,” phải gọi là mối nhục vô cùng suốt cả ngàn năm. Giới lãnh đạo đảng CộngSản Việt Nam đã bắt dân của mình hy sinh những gì khi họ có những thỏa thuận ngầm với các đồng chí Trung Quốc trong các vụ Hoàng Sa, Trường Sa, khai thác Bô Xít?
    Ðiều thú vị thấy trong bài tường thuật trên mạng ChessBase là cô Phạm Bích Ngọc đã đi một nước cờ thứ 37 trước khi cô đề nghị thủ huề. Tại sao cô Bích Ngọc không xin huề sau khi cô Hoàng Thiến đi nước thứ 36, cho nó tự nhiên? Như vậy các người quan sát chưa nhận thấy là cô Bích Ngọc thắng thế. Hoặc cô đợi tới sau nước thứ 38 của đối thủ hãy xin huề, cũng tự nhiên hơn. Tôi không rõ luật chơi cờ, nhưng hình như trong trận tranh giải này số nước cờ bị hạn chế ở nước thứ 40. Phải chăng cô Phạm Bích Ngọc chấp nhận tuân theo “sự lãnh đạo của đảng và nhà nước” mà chịu xin huề đối thủ, nhưng cô vẫn có niềm tự ái, muốn bảo vệ danh dự của mình, một kỳ thủ. Cô đi thêm một nước cờ rồi mới đề nghị huề, trước sự mừng rỡ của đối thủ. Ðể chứng tỏ cho mọi người thấy là cô đang ở thế mạnh, có thể thắng. Mà bao nhiêu quan sát viên quốc tế đã nhìn thấy như vậy. Hoàng Thiến chắc cũng thấy như vậy.

    Cô Bích Ngọc đã chứng tỏ khả năng có thể thắng của mình, giữ lấy danh dự cá nhân của một nữ kỳ thủ. Mặc dầu cô chịu nép một bề để làm theo lệnh cấp trên! Quyết định xin huề đó nằm ngoài khả năng của cô, đó là một quyết định chính trị, do “đảng lãnh đạo.”

    Cô Bích Ngọc phải là người có tài thật, giỏi thật, mới được đại diện cho nước Việt
    Nam đi tranh giải quốc tế. Người Việt Nam vẫn hãnh diện có những đứa con, đứa em tài giỏi như cô. Cô hoàn toàn không có trách nhiệm nào trong quyết định xin huề. Ðó là quyết định của đảng Cộng Sản Việt Nam.
    Họ đã bắt đầu xin huề ở Thành Ðô năm 1991, hơn 20 năm rồi. Bao đời tổng bí thư và thủ tướng đã xin huề từ đó tới nay.
    Nay mai nếu cô Bích Ngọc lên đài xác nhận rằng cô đã xin huề vì tự thấy không thắng được chứ không phải vì nhận lệnh trên, thì chúng ta cũng thông cảm. Có bao nhiêu người khác, đàn ông con trai và rất can đảm, nhưng có lúc cũng lên đài tự thú và xin khoan hồng!

    Trong một xã hội sống bằng dối trá thì cứ đóng vai trò dối trá, chịu mặc áo giấy để sống với ma vậy! Nhưng đó không phải là lối ăn ở tốt đẹp nhất trong văn hóa Việt
    Nam, chúng ta không thể dạy cho lớp trẻ Việt sau này lối sống như thế. Ðó cũng không phải là lối sống, lối cư xử đẹp trong nền văn hóa Trung Hoa, Nhật Bản, Hàn Quốc, hay Pháp Quốc, Mỹ Quốc.
    Cả một nền văn hóa đề cao tiết tháo, nêu gương chính trực, tín nghĩa, đã biến mất. Mấy thế hệ trẻ chỉ còn thấy những người chung quanh mặc áo giấy suốt ngày, trở thành một lối sống tự nhiên. Chúng ta nhìn biết đó là nhục, nhưng cũng biết thương những người phải chịu mặc áo giấy suốt đời. Nhưng dân tộc Việt
    Nam sẽ không chấp nhận lối sống gian dối, lươn lẹo đó nữa. Sẽ ngẩng đầu lên tự nhắc mình là một nước có văn hiến. Ðó là cách duy nhất để thẹn ngàn thu rửa sạch lầu lầu!



    #32677 From: nguyen phong quang <nguyen_phongquang@...>
    Date:: Sun Oct 4, 2009 7:59 am
    Subject: Trung Quốc của Mao 60 tuổi
    nguyen_phong...
    Send Email Send Email
     

    Nghĩ chuyện người - Nhớ chuyện mình. Bi đát và khốn nạn quá cho một dân tộc nhỏ bé. Hết thực dân đến cộng sản !

     

    Trung Quốc của Mao 60 tuổi
    Mao’s China at 60
    Chris Patten
    *
    September 2009
    http://www.project-syndicate.org/commentary/patten21

    Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009
    Đăng bởi anhbasam on 02/10/2009
    http://anhbasam.com/2009/10/02/315-trung-qu%e1%bb%91c-c%e1%bb%a7a-mao-60-tu%e1%bb%95i/#respond
    Từ LONDON – Mọi quốc gia đều được hình thành bằng lịch sử của mình, thế nhưng cũng có những quốc gia lại bịa đặt và viết lại lịch sử của họ.
    Câu chuyện về việc bằng cách nào mà chúng ta trở thành những con người như hiện nay cần phải xét đến ý thức của chúng ta về tính thống nhất trong bộ lạc và tài nghệ có được. Những thành tựu và ưu điểm của chúng ta được phóng đại lên; những tên tội đồ trong chúng ta đã lộ diện; những thất bại của chúng ta đã bị che đậy. Tất cả những điều này làm cho việc nghiên cứu lịch sử trở nên rối loạn mang tính tiềm tàng, song lại có giá trị to lớn. Các sử gia đáng tin cậy khuyến khích chúng ta hãy trung thực với chính mình. Họ triệt hạ những thói tự dối mình trong chúng ta.
    Đây là một sự thật đặc biệt về những người anh hùng không hoàn thiện của chúng ta, khi ngày nay chúng ta hiểu rõ về cách đối xử của Đảng Cộng sản Trung Quốc đối với Mao Trạch Đông. Tháng Mười này sáu mươi năm trước, Mao đã đứng trên diễn đàn tại Thiên An Môn, trước Cổng Hòa bình Vĩnh viễn ở Bắc Kinh, và đã tuyên bố thành lập nước Cộng hòa Nhân dân.
    Thời khắc đó đã đánh dấu sự kết thúc những năm chiến tranh và gian khổ khủng khiếp; cuộc cách mạng đã giành được thắng lợi bằng máu, sự hy sinh, chủ nghĩa anh hùng, những sai lầm của kẻ thù, và sự trợ giúp lôi kéo của Stalin, với mục đích là một người bạn.
    Những thập niên của chiến tranh kinh hoàng, những tên đế quốc tham lam, và những tên xâm lược Nhật đã qua rồi; Trung Quốc có thể đứng dậy – thế nhưng nhiều nỗi khốn khổ vẫn còn ở phía trước khi chính thể chuyên chế của Mao đàn áp đồng bào của mình.
    Những phán xét về Mao khác biệt nhau khủng khiếp. Đối với những người Cộng sản kiên định lập trường thì ông ta là một vị anh hùng trên cả ba phương diện – lịch sử, ái quốc, và tầm cỡ thế giới. Đối với những nhà bất đồng chính kiến can đảm và có sức lôi cuốn quần chúng như Wei Jingsheng, thì Mao “gần như là tổng hòa của toàn bộ bản chất đất nước Trung Hoa nằm trong một quốc gia bạo lực, ăn ở hai lòng và nghèo khó.”
    Nhận định chính thức của Đảng Cộng sản, chắc chắn là sản phẩm của những cuộc tranh cãi dữ dội về hệ tư tưởng, cho rằng ông ta là một nhà Mac-xít và cách mạng vĩ đại, từng có “những sai lầm lớn” trong giai đoạn Cách mạng Văn hóa, với nhiều ảnh hưởng lớn do những đóng góp của ông đối với đất nước Trung Quốc. “Những công lao của ông,” đảng này biện luận, “là chủ yếu và những sai sót là thứ yếu.”
    Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ không tha thứ cho bất cứ thái độ nghi ngờ nào đối với sự đánh giá này. Sự thiết lập uy quyền của Mao trên khắp đất nước Trung Hoa, lòng tự hào ái quốc được ông ta truyền vào trong một xứ sở từng bị chia cắt và làm nhục khủng khiếp bởi các thế lực trong và ngoài nước trong một thế kỷ rưỡi, và truyền thuyết lãng mạn về ông như là một nhà lãnh đạo cách mạng toàn cầu – tất cả góp phần vào tính hợp pháp chính trị và đạo lý cho những gì mà các nhà lãnh đạo Trung Quốc tìm kiếm. Điều mà họ không thể giành được thông qua các cuộc bầu cử dân chủ thì họ lại kiếm được thông qua lịch sử cách mạng và những thành tựu kinh tế của hôm nay.
    Thế nhưng bộ mặt đen tối của Mao không thể xóa đi được hoàn toàn. Có quá nhiều người còn nhớ tới những gì đã xảy ra. Nó là bộ phận sâu kín trong những câu chuyện gia đình họ.
    Có một cuộc Đại Nhảy vọt, dẫn tới trận đói ghê gớm và có thể đã có tới 38 triệu người chết. Tiếp đến là chứng loạn trí của cuộc Cách mạng Văn hóa, khi hàng triệu người đã chịu đau khổ khủng khiếp, nhiều người đã chết, và nhiều người hơn đã bị đối xử tàn tệ khi Mao mưu toan triệt hạ những người đã từng cứu đất nước Trung Hoa khỏi những trò điên rồ của ông ta trước đó. Cuốn tiểu sử nổi tiếng về Mao của Jung Chang, được xuất bản năm 2005, thuật lại những sự kiện kinh khủng đó dưới những chi tiết ảm đạm làm cho những kẻ tuyên truyền cho chủ nghĩa Cộng sản phải hoảng sợ – và một số nhà Hán học hàn lâm đã phê phán rằng những thành tích của Mao được công nhận quá ít trong đó.
    Chắc chắn Mao là một nhân vật thú vị hơn nhiều kẻ bạo chúa – một nhà thơ, một trí thức, một sinh viên khoa lịch sử cũng như một kẻ tán gái hàng loạt, người mà theo như bác sĩ riêng của ông ta, ông Li Zhisui, thì thích xuống nước để bơi lội chứ không phải để tắm. Tôi không biết nhiều về chân dung quyến rũ “không che giấu thói xấu” của bất cứ nhà lãnh đạo chính trị nào hơn là cuốn sách của ông Li, cuốn The Private Life of Chairman Mao (Cuộc sống Riêng tư của Lãnh tụ Mao).
    Tôi nhớ là đã được kể một câu chuyện về Trung Quốc, nó đem đến niềm tin về nhận định khoan dung của ban lãnh đạo Cộng sản đối với Mao. Mẹ của một nhà báo Trung Quốc (hiện đang sống ở nước ngoài) đã từng là một trong những người trở về quê hương bà sau năm 1949 cùng chồng và gia đình từ một cuộc sống tiện nghi tại một trường đại học của Mỹ. Họ đã coi việc trở về của mình như là bổn phận yêu nước.
    Gia đình này đã phải hy sinh đủ thứ. Họ bị xỉ vả hết đợt này tới đợt khác trong những chiến dịch hung bạo của Mao chống lại “Những kẻ Hữu khuynh”, bắt đầu bằng việc loại bỏ những người hay phê bình sau Hoạt động Trăm hoa Đua nở năm 1956. Gia đình này đã phải sống trong cảnh cơ hàn. Người cha đã chết do bị ngược đãi trong cuộc Cách mạng Văn hóa.
    Nhưng người mẹ này chưa bao giờ kêu ca. Bà đã tin là những hy sinh của gia đình bà là thích đáng cho tự do và phát triển của Trung Quốc. Đến cuối cuộc đời bà, thì tình hình đã thay đổi. Bà đã thấy bắt đầu những năm đầu 1990 sự đi lên về kinh tế của Trung Quốc – những năm đầu của thời kỳ tăng trưởng ngoạn mục. Bà đã chứng kiến sự trở lại của thói hám danh lợi và tham nhũng mà bà tin là đã hủy hoại Quốc dân Đảng trong những năm 1930 và 1940. Tại sao, bà tự hỏi mình, gia đình bà đã phải chịu đựng quá nhiều đau khổ nếu như chỉ vì để chuẩn bị cho con đường dẫn đến tình trạng đó?
    Tuy nhiên, thời kỳ kinh tế phục hưng của Trung Quốc – Những người bị ảnh hưởng đã bị quấy rầy bởi người phụ nữ yêu nước này – thời kỳ đã để lại những sự kiện đáng nhớ nhất trong lịch sử thế giới hiện đại.
    Kinh tế đã đổi chiều, bắt đầu kể từ khi dưới sự lãnh đạo của Đặng Tiểu Bình, người vẫn còn sống sót trong chiến dịch thanh trừng của Mao và đã đi tiếp những bước đi của Mao để trở thành người sáng tạo trong việc đưa Trung Quốc thành một cường quốc trên thế giới. Hàng trăm triệu người dân Trung Quốc đã thoát khỏi nghèo đói chính là nhờ vào những cải cách của Đặng thời đó và họ đã xem ông ta như là một anh hùng, vĩ đại hơn cả Mao.
    Nhưng những thất bại khủng khiếp của Mao trong những năm tháng nắm giữ quyền lực tuyệt đối cũng chỉ là lẽ thường và tình đoàn kết cũng phải đi đôi với những thử thách cam go.
    Chủ nghĩa Mao là sự pha trộn giữa kỳ dị và độc nhất, giữa giai đoạn chiến tranh và thời kỳ xã hội chủ nghĩa. Tất cả chỉ được đề ra bởi một người, người được cho là những cá nhân, hay ít ra là chính ông Mao, người đã định hình lịch sử chứ không phải được lập bởi trào lưu tiến hóa.
    Tôn giáo này [của Mao] rõ ràng là đã không tồn tại bởi người sáng lập ra nó. Chủ nghĩa thực dụng với bộ mặt của chủ nghĩa Lê-Nin chính là trật tự của ngày nay. Sự hưng thịnh về việc ngày càng trở nên giàu có đã chôn vùi lòng yêu nước và sự hy sinh quên mình. Đặng [Tiểu Bình] đã thành công.
    Chuyện gì sẽ xảy ra đây? Vì lợi ích của mọi người, tôi hy vọng Trung Quốc sẽ không đi sai đường trong việc phát triển kinh tế, mặc dù sẽ có lắm ngạc nhiên nếu như không có sự thử thách trong hệ thống chính trị giữa chính sách cứng rắn và những nhức nhối đi kèm.
    Ông Chris Patten, là Thống đốc cuối cùng của Anh ở Hồng Kông, cựu Uỷ viên Ủy ban Đối ngoại EU và là Hiệu trưởng Danh dự trường ĐH Oxford.



    #32678 From: dung mtl <dung_mtl@...>
    Date:: Sun Oct 4, 2009 6:35 pm
    Subject: Re: Nha^.t ky' mo^.t ta^.p su+. nu+~ o+? tu vie^.n Ba't Nha~ ve^` vu. 27-9
    dung_mtl
    Send Email Send Email
     

     Là 'Người vô sự' để sống vui với đời

     

    DDể sống từng giây phút an lạc, vui tươi, mỗi người phải tự mình đừng cột buộc, dính chặt vào quá khứ, vào những kỷ niệm đã trôi qua. Hoặc đừng bắt "cái tôi" của mình phải thổn thức, trăn trở với những ảo ảnh xa vời của trí tưởng tượng về tương lai chưa đến. Là vì "quá khứ đã trôi qua, tương lai chưa đến, hiện tại thì không bao giờ dừng trụ" nên cần phải vượt lên "dòng thời gian" để sống.

    T.N.H. ( Tro.c Mo^.t Ha.nh )

    ........................



    --- On Fri, 10/2/09, Tu Cong <tanphat@...> wrote:

    From: Tu Cong <tanphat@...>
    Subject: [exryu-ww-vannghe] Nha^.t ky' mo^.t ta^.p su+. nu+~ o+? tu vie^.n Ba't Nha~ ve^` vu. 27-9
    To: "Exryu WW" <exryu-ww@yahoogroups.com>, "Exryu Vannghe" <exryu-ww-vannghe@yahoogroups.com>, "Exryu Forum" <exryu-ww-forum@yahoogroups.com>
    Received: Friday, October 2, 2009, 10:07 PM

     

    Xin cho yêu thương hóa giải hận thù!
    (Nhựt ký của một tập sự nữ chỉ mới nhập chúng được có 3 ngày)

     

    Con tên là Minh Thi, là một tập sự nữ rất mới của Ni Xá Mây Đầu Núi.

    Nhưng bây giờ con phải đang ngồi đây, đối diện với chiếc máy tính này mà từng dòng lệ cứ rưng rưng nơi khoé mắt. Con vẫn còn nhớ rất rõ tâm trạng của mình, vào cái đêm trước ngày con quyết định ra đi làm một tập sự tại Tu Viện Bát Nhã (ngày 24/09/2009). Khi đó con đã gọi điện tâm sự với một cô bạn khá thân tên là Đoàn Dung. Con nói : "Dung ơi, không hiểu sao mình lại có tâm trạng lâng lâng vui sướng, không thể nào ngủ được. Chỉ ngày mai thôi là mình được trở về nhà của mình rồi, ngôi nhà Tâm Linh, mình sẽ đặt được một bước chân vào tăng đoàn túi vải - áo nâu rồi đó! Mình mừng lắm, mình không ngủ được... Cảm giác này, Dung có hiểu thấu không?"

    "Ừ, Dung hiểu mà, cảm giác này giống như tâm trạng của một người con gái sắp bước lên xe hoa về nhà chồng vậy đó. Nhưng với những người như Thi, thì đây sẽ là một cuộc kết hôn tâm linh, thoát ly ngôi nhà của thế tục, đi theo con đường của Hiểu và Thương... Đường đi này biết trước là rất nhiều gian khó, Thi cố gắng lên nhé!"

    Hai chị em chúng con đã tâm sự với nhau suốt đêm. Con đã nhận được nhiều tình thương, nhiều lời chúc để bước đi vững chãi hơn trên con đường mình chọn.

    Lòng con có rất nhiều ước mơ cao đẹp, con nguyện sẽ thực tập pháp môn của Sư Ông để chuyển hoá những khổ đau sân hận trong chính tâm hồn con, con muốn sống thật hiền lành như một người thợ làm vườn chuyên cần nhổ cỏ dại, rồi khi thu hoạch con sẽ đem những hoa trái đầu mùa, những cánh hoa Vô Ưu dịu dàng đó, làm vơi đi nỗi khổ đau, tủi nhục của kiếp người.

    Chính ước nguyện đó đã giúp con kiên định hơn và con luôn tự nhủ lòng thôi hãy cố lên khi nhìn dòng nước mắt phân ly của ba của mẹ, của bạn bè. Thậm chí là con đã nuốt cả tiếng cười chê của thế nhân khi họ trách mình sao non dại chọn con đường xuất thế!

    Vậy là con đi, một cuộc hành trình dài lắm để từ Sài Gòn về đến Bát Nhã. Lòng con rung lên se sẽ khi chạm vào cánh cổng của Yêu Thương. 21 Giờ đêm 25/09/2009 con đã về đến nhà. Trời cao nguyên mù sương và lạnh lẽo nhưng lòng con rất ấm.

    Sáng hôm sau (26/09/2009), con đã thưa cùng đại chúng tâm nguyện của con. Con bắt đầu ngày tập sự đầu tiên của mình. Con được cùng đại chúng tọa thiền và thiền hành. Trời lất phất mưa, nhưng con không có dù, chị Ngân tập sự cùng với con đã chia sẻ một nửa chiếc dù. Chúng con cùng đi với nhau như một dòng sông tĩnh lặng!

    Đi được một đoạn, chúng con dừng lại vì gió to quá. Chị Ngân chỉ cho con những giọt nước mưa rơi đều trên chiếc lá thông. Phút giây này đẹp quá đại chúng ơi!

    Sau đó, Con đi chấp tác cùng đội của mình. Niềm vui trong con lúc đó rất lớn, con cùng các sư anh sư chị và các tập sự khác lau dọn thiền đường Cánh Đại Bàng và chà xung quanh hành lang. Dù ngoài trời mưa không hề nhỏ, chúng con vẫn chăm chỉ cùng nhau như những chú ong thợ bé nhỏ đang góp phần dựng xây nên tổ ấm của mình.

    Nhưng dòng đời vốn dĩ vô thường! Con không thể biết được đó là những phút giây cuối cùng mình thực tập cùng đại chúng.

    Tối hôm đó, chúng con đã phải đi ngủ từ lúc 19h30, mọi người không ai dám mở đèn lên tự học như thường lệ. Bóng đêm buông xuống nặng trịch như có ai treo ngàn cân đá vào đáy tim con. Con cố Thiền Buông Thư mà vẫn không sao có được một giấc an lành.

    Đến sớm hôm sau, chúng con nhận được lệnh phải sơ tán gấp. Mỗi người chỉ ba y một bát và giấy tờ tuỳ thân. Những gì có thể buông được thì cứ buông. Hoàn cảnh và không khí khi đó hết sức loạn lạc và nhuốm mùi "chiến tranh". Với một người thuộc thế hệ 8X như chúng con, những điều này thật quá sức tưởng tượng của mình. Sự khẩn trương, gấp gáp lan ra khắp nội ni viện Mây Đầu Núi. Quần áo con vừa giặt xong hãy còn đang phơi ngoài sào. Lá thư Tâm Nguyện mà con đang viết dở dang vẫn còn nằm đó... Hệt như ai vừa nhấn nút pause lại!

    Tất cả đều bỏ lại sau lưng!

    Khoảng 11giờ trưa hôm đó, họ kéo đến thật đông, la hét và đập phá tất cả những gì trong tầm mắt của mình.

    Phòng của con có tám người. Mọi người đều chuẩn bị tinh thần đón đợi cái điều không ai dám nghĩ sẽ xảy ra. Chúng con toạ thiền và niệm Mẹ hiền Quán Thế Âm. Nhưng tiếng đập phá cửa dồn dập nơi các dãy hành lang ngày càng gần hơn. Con và một em tập sự nữ khác tên Thảo đã suýt bật khóc. Con cố thở mà không sao thở được. Nhịp tim đập loạn liên hồi. Ngay trong lúc ấy, con chợt thấy em tập sự nữ Hằng choàng cái mền cho em Thảo và em Thảo choàng mền cho con để tránh bị ném vật lạ vào người. Chúng con vừa làm vừa nhìn nhau cười rưng rưng. Lòng con chợt thấy yêu nhau hơn bao giờ hết. Chợt con thương em Thảo quá. Cái nghĩa tình sâu đậm và thiết tha!

    Em Thảo mồ côi cha mẹ, chỉ một lòng thiết tha hướng về tăng thân. Nếu họ bắt rời nhau ra, các em sẽ đi đâu về đâu?

    ... Rồi cửa cũng bị tung ra, chúng con bị lôi ra ngoài. Trời thì cứ mưa tầm tã. Chúng con cứ đứng đấy, lặng im và bùi ngùi. Họ dùng đến những thứ dơ bẩn nhất trộn vào nước cống, nước rãnh tạt vào chúng con, đánh đuổi chúng con đi. Em Thảo thì chỉ mới 15 tuổi thôi nên còn khá bức xúc. Em phản ứng lại, không muốn ra đi và bị một nhóm phụ nữ vây đánh. Chúng con phải bao thành một vòng tròn bảo vệ quanh em.

    ... Rồi thì thầy Pháp Hội bị bắt đi. Rồi thì chúng con cứ lặng im dưới mưa. Trời lạnh lắm! Nhưng cái lạnh của gió mưa không bao giờ bằng cái lạnh lùng của những con người quyết tâm xua đuổi chúng con. Con nhìn thật kỹ gương mặt của những người hung hãn ấy. Họ có biết họ đang làm gì không nhỉ? Nét nhăn nheo, khắc khổ in đậm dấu ấn trên cơ thể họ. Miệng họ chửi bới, tay họ cầm gậy gộc.... mà con thấy thương cho họ quá. Bởi vô minh nên họ sai lầm. Nghiệp báo kéo đến làm sao họ chịu cho nổi đây!

    .... Rồi thì chúng con cũng phải ra đi. Đi bộ từ cổng Hiểu và Thương về Bếp Lửa Hồng!

    Vẫn là những bước chân đau buốt tái tê vì đã ngấm nước mưa suốt cả ngày. Đường dốc lắm và trơn trượt lắm, mà hành lý thấm nước mưa nặng lắm! Chúng con đi như chưa bao giờ đi mà đến cũng chẳng phải gọi là đến. Chỉ cứ đi, đi trong im lặng.

    Mưa vẫn rơi đều đặn, cái lạnh thấm sâu vào từng ngóc ngách nhưng khi con ngẩng đầu nhìn lên trời cao, có một vài vì sao nhấp nháy. Con thấy hình ảnh dòng người lặng lẽ đi trong đêm mưa thế này chợt hiện lên rất đẹp. Nó vừa BI vừa HÙNG TRÁNG dữ dội!


    Ni chúng xóm Mây Đầu Núi di chuyển về xóm Bếp Lửa Hồng vào tối ngày 27.9.09

    ... Đêm ở Bếp Lửa Hồng san sẻ cho nhau từng nắm cơm, chiếc áo. Anh chị em không ai ngủ được. Ba giờ sáng hôm sau, tất cả đã thức giấc dọn dẹp hành trang. Người người chuyền tay nhau số điện thoại và những cái ôm thật chặt.

    Mưa ướt áo ướt đầu, những con ong thợ vẫn chuyên cần làm những việc cần phải làm tròn. Những bàn tay tập bài Từ Ái đã thành những cánh tay sắt, tay đồng của người phu vác nặng. Kinh sách, chuông mõ, toạ cụ, lương thực thực phẩm... được chúng con chuyền tay nhau trong cơn mưa đưa lên chiếc xe tải nhỏ.

    Trời rạng sáng, công việc thu dọn đã hoàn tất, con đi trên chiếc xe buýt đầu tiên về chùa Phước Huệ, trên xe con nhìn lần cuối những cánh đồng trà, những đoá hoa dã quỳ hãy còn ngậm giọt sương đêm. Một sư chị ngồi bên nói "Hãy nhìn đi Bát Nhã lần cuối đi em". Cùng lúc ấy, ai đó trong đại chúng đã cất tiếng hát "...Trà và cà phê nở trắng xoá mái chùa..." thì con đã khóc.

    Con đường chúng con đi là con đường của sự tỉnh thức của sự yêu thương mà sao họ đành đánh đuổi chúng con đi?

    ...

    Tu Viện từ đây sẽ không còn những bước chân chánh niệm thảnh thơi. Bát Nhã đã trở thành một huyền thoại, đã thật sự đi vào lịch sử!

    Những người con trai con gái trẻ của Thế Tôn nguyện xa lìa mọi cấu uế của thế gian, hành trang mang theo chỉ có Hiểu và Thương nên chúng con hiểu đường đi sẽ còn muôn trùng khó khăn và diệu vợi.

    Dẫu tất cả hãy còn rất trẻ, kinh nghiệm tu tập chưa có bao nhiêu. Nhưng chúng con tự hào là đã thực tập tốt tinh thần bất bạo động. Chúng con đã hết mực yêu thương và chở che cho nhau trong lúc khốn khó. Chúng con luôn nhắc nhau hãy giữ gìn oai nghi tế hạnh của mình. Chúng con đã thực tập như thế ngay cả khi tá túc ở chùa Phước Huệ: đi thật chậm, chánh niệm không vội vã hấp tấp. Sáng thức dậy, đánh răng rửa mặt vẫn nhớ thầm các bài thi kệ, giày dép chúng con luôn xếp ngay ngắn như hồi còn ở Bát Nhã. Những bữa cơm đạm bạc vẫn diễn ra theo những nghi thức thân quen. Từng người lặng lẽ xếp hàng khất thực, nhận vật phẩm cúng dường và ăn trong chánh niệm. Rửa chén trong nhà bếp cũng thế, vẫn theo cùng một nghi thức ấy. Rồi sáng, chúng con vẫn dậy sớm, cùng đón một ngày mới tinh khôi, cùng chấp tác với nhau.

    Và con thấy chúng con luôn mãi mãi còn bên nhau như thế, chừng nào chúng con vẫn còn thực tập. Mỗi cái chúng con làm là một biểu hiện tất cả chúng con đã có mặt trong nhau từ rất lâu rồi.

    Năng lượng chánh niệm, yêu thương và từ bi lớn mạnh hơn bao giờ hết!

    Giờ đây, con biết Lời Phát Nguyện của chúng con đã vang ra giữa núi đồi thăm thẳm mây ngàn, dẫu có bao biến cố xảy ra đi nữa chúng con vẫn nguyện một lòng nắm lấy tay nhau đi như những dòng sông:

    Con nhớ lắm lời dặn dò của Sư Ông:

    "Có thể ngày mai

    Trước khuôn mặt bạo tàn

    Một mình em đối diện.

    Hãy rót cái nhìn dịu hiền

    Từ đôi mắt

    Hãy can đảm

    Dù không ai hay biết

    Và nụ cười em

    Hãy để nở

    Trong cô đơn

    Trong đau thương thống thiết"

    Con xin nguyện cho yêu thương hoá giải mọi hận thù và tuyệt vọng. Xin cho những con người bị cái đói nghèo khốn khó mà hành động sai lầm kia tìm được con đường về phía có ánh mặt trời.

    Xin cho ngàn muôn Bát Nhã mọc lên khắp nơi như nấm mọc sau cơn mưa.

    Xin hãy để cho tất cả chúng con còn một cơ hội thắp lên trong tim mình ngọn lửa tin yêu bất diệt vào cuộc sống, vào con người và tình đồng loại với nhau!

    Con,
    Minh Thi
    Tập sự nữ Mây Đầu Núi

     



    もう、USBメモリはいらない!?無料で使える25GB。 SkyDriveを今すぐ体験


    Looking for the perfect gift? Give the gift of Flickr!

    #32679 From: Tu Cong <tanphat@...>
    Date:: Mon Oct 5, 2009 12:20 am
    Subject: O^ng Du+o+ng Danh Hy la.i le^n tie^'ng= TQ va^~n la` ba' quye^`n
    tanphat50
    Send Email Send Email
     
    #32680 From: Tu Cong <tanphat@...>
    Date:: Mon Oct 5, 2009 5:53 am
    Subject: Ho^`i ky' cu?a nhie^`u nha^n va^.t
    tanphat50
    Send Email Send Email
     
    Messages 32651 - 32680 of 55140   Oldest  |  < Older  |  Newer >  |  Newest
    Messages 32651 - 32680 of 55140   Oldest  |  < Older  |  Newer >  |  Newest
    Advanced

    Copyright � 2010 Yahoo! Southeast Asia Pte. Ltd. All rights reserved.
    Privacy Policy - Terms of Service - Guidelines - Help