Skip to search.
exryu-ww-vannghe · Ex-Vietnamese Students in Japan

Group Information

? Already a member? Sign in to Yahoo!

Yahoo! Groups Tips

Did you know...
You can set the sort order of messages? Just click on the link in the date column. Your preferences will be remembered, so you don't have to do it again when you return.

Messages

  Messages Help
Advanced
Messages 35880 - 35909 of 55240   Oldest  |  < Older  |  Newer >  |  Newest
Messages 35880 - 35909 of 55240   Oldest  |  < Older  |  Newer >  |  Newest
Messages: Show Message Summaries Sort by Date ^  
#35880 From: dung mtl <dung_mtl@...>
Date:: Sun Aug 1, 2010 11:33 am
Subject: RE: Fw: 14 điều Phat day.
dung_mtl
Send Email Send Email
 
Quan The^' A(m Bo^` Ta't la` dda`n o^ng , cho+' kho^ng pha?i dda`n ba`.

--- On Sat, 7/31/10, Tu Cong <tanphat@...> wrote:

> From: Tu Cong <tanphat@...>
> Subject: RE: [exryu-ww-vannghe] Fw: 14 điều Phat day.
> To: "Exryu Vannghe" <exryu-ww-vannghe@yahoogroups.com>
> Received: Saturday, July 31, 2010, 9:08 PM
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>  
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
> Anh Hu+ng tha^n me^'n,
>
> Hi`nh nhu+ la` lo+`i cu?a D-u+'c D-a.t Lai La.t
> Ma hie^.n nay.
>
> Pha't
>  
>
>
> To: exryu-ww-vannghe@ yahoogroups. com; tdtran747@yahoo.
> com; tn2ng@yahoo. com; conniepham1944@ yahoo.com
> CC: phach.nguyen@ yahoo.com; dhuynh17@socal. rr.com;
> macvnguyen@comcast. net; nguyendonxuan@ yahoo.com;
> mongbinhthien@ hotmail.com
> From: tokyochiba51@ yahoo.com
> Date: Sat, 31 Jul 2010 20:07:19 -0700
> Subject: [exryu-ww-vannghe] Fw: 14 điều Phat day.
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
> theo anh Huynh chieu Dang
> thi` 14 dieu` nay` moi' duoc ai ddo phat minh ra
>
> chu' khg phai? tu` luc Duc Phat con` sinh
> tien`
>  
> nguoi` A chau , he^~ ai ve~ duoc hi`nh 1 ba` phuc
> hau.
> thi` viet len ddo 5 chu~ Han' : Quan The
> am bo^` tat
> the la` tranh cua mi`nh duoc thien ha quy` lay.
> ngam' nhin`
>  
> 14 dieu` nay` cung the
> muon cho nhieu` nguoi` doc cac dieu` mi`nh viet
> thi` noi' ddo la` loi Phat day.
> ------------ -------
> Ben Y' cung rua'
> 1 hoa sy~ muon' ve Duc Me qua' ddau kho?
> khi
> thay' con mi`nh chet treo tren Thap
> gia'
> ong ta dda noi do^i' voi co^ con gai rang`:
> con oi, cha vua` nhan duoc tin:
> thang` bo^ ( thuy thu?) cua may` vua` chet chim` tau`
> roi`
> the la` ong ta thay' ngay tren mat cua co con gai
> minh`
> nuoc mat dan` dua. , mieng me^u' ... rat ddau
> kho^?
> ong ta lien` ghi nho' trong ddau`
> roi` cuoi` hi` hi` : tao noi ddua` ddo'
> thanh` do van~ song nhan
> roi` ong chay voi vao` nha` ve~ ngay vai` net
> thao?
> Sau ddo buc hi`nh DUC ME SAU` BI ra ddo*i`
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
> Subject: 14
> dieu
>
>
>
>
>
>
>
>  
>
> Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính
> mình
> Ngu dốt lớn nhất của đời người là dối
> trá
> Thất bại lớn nhất của đời người là
> tự đại
> Bi ai lớn nhất của đời người là ghen
> tị
> Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh
> mất mình
> Tội lỗi lớn nhất của đời người là
> bất hiếu
> Đáng thương lớn nhất của đời người là
> tự ti
> Đáng khâm phục lớn nhất của đời người
> là vươn lên sau khi ngã
> Phá sản lớn nhất của đời người là
> tuyệt vọng
> Tài sản lớn nhất của đời người là sức
> khoẻ, trí tuệ
> Món nợ lớn nhất của đời người là tình
> cảm
> Lễ vật lớn nhất của đời người là khoan
> dung
> Khiếm khuyết lớn nhất của đời người là
> kém hiểu biết
> An ủi lớn nhất của đời người là bố
> thí
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>

#35881 From: Henry Doe <tokyochiba51@...>
Date:: Sun Aug 1, 2010 2:36 pm
Subject: Fw: Mười điều chú ý bạn gái
tokyochiba51@...
Send Email Send Email
 


--- On Sun, 8/1/10, Thomas Tran <tdtran747@...> wrote:

From: Thomas Tran <tdtran747@...>
Subject: Fw: Mười điều chú ý bạn gái
To:
Date: Sunday, August 1, 2010, 2:07 PM

Kính chuyển đọc, đặc biệt là qúy vị đôc thân, nam cũng như nữ
KÍnh
Thomas Tran
tdran747@...

--- On Sun, 8/1/10, paul van <paul.van3060@...> wrote:

From: paul van <paul.van3060@...>
Subject: Mười điều chú ý bạn gái
To: "Paul Van" <traunambovn@...>
Date: Sunday, August 1, 2010, 6:22 AM


Cám ơn tác giả, một bạn già của Trâu Nam Bộ, đang ngất ngư trên giường bệnh sau khi nếm đủ Mười Thương.
Cổ nhân dạy rằng: Xe trước ngã, xe sau phải tránh.
Không thể hiểu được, trên đời này có kẻ ngu tận mạng, vẫn thích Mười Thương ?!
T10T



 

Subject: Mười điều chú ý bạn gái

10 điều chú ý với bạn gái !

http://www.rfviet.com/forum35/attachment.php?attachmentid=29202&stc=1&d=1278550675

Một thương đôi má của nàng
Xoa toàn mỹ phẩm anh tàn tháng lương
Hai thương giọng ngọt như đường
Nàng xin một tiếng, vua nhường mất ngôi
Ba thương ... thì đỏ ... cái môi
Anh không chạm được sợ trôi son nàng
Bốn thương mười ngón thiên đàng
Móng nàng lạ lắm, lúc vàng lúc xanh
Năm thương đôi mắt long lanh
Liếc tình, cọp cũng biến thành nai tơ
Sáu thương cái nết ngây thơ
Quen nàng một tháng anh khờ mười năm
Bảy thương cái mặt trăng rằm
Đòi mua chục cái áo đầm mới vui
Tám thương mái tóc buông xuôi
Làm anh điêu đứng bởi mùi dầu thơm
Chín thương nàng biết nấu ăn
Ba năm một món, anh ròm như ma
Mười thương tính chẳng xa hoa !!!
Vòng vàng hổng thích, hột xoàn thì mê !!!
Đời tôi sao quá ê chề ...
Thương xong mười cái, chắc dzià chết luôn

 





 




#35882 From: Uy Do khac <dokhacuy@...>
Date:: Sun Aug 1, 2010 4:03 pm
Subject: Re: [Exryu-ww-Forum] Rủi ro tài chính : Việt Nam bị hạ điểm tín nhiệm
dokhacuy
Send Email Send Email
 
Hello anh DTK
 
Có nhận được phản hồi của anh trong thư trước, sau đó tôi có viết phúc đáp. Nhưng suy nghỉ đi suy nghỉ lại tôi cứ chần chừ đến hôm nay.

Hôm nhân đọc được thư này của anh tôi xin luôn tiện phúc đáp thư trước của anh và góp một vài ý.
Tôi chỉ hổ trợ cho Ngân Hàng Phảt Triển VN (NHPTVN) đến tháng 3, sau đó vì NTT data và Viện Nghien Cứu Kinh Tế NB làm việc không hợp nên NTT data đã chấm dứt hợp đồng hổ trợ cho NHPTVN. Do đó tôi mấy tháng nay tôi chỉ hổ trợ cho NTT data thôi, làm việc tại Tokyo mà thôi.
Về ý kiến của anh về các bài viết "Rủi ro tài chính : Việt Nam bị hạ điểm tín nhiệm" tôi đồng ý với anh nhiều điểm.
 
> Trong khi đó hệ thống ngân hàng CSVN đã gần như bất lực trước những nợ cho vay vô trách nhiệm, khó mà đòi được vì các quan hệ đảng viên có quyền lực.
 
Đúng như anh nói, có lẽ sẽ không đòi được. Và như tôi viết trong thư trước, là đây là lần cuối đám người này ăn tiền bất hợp pháp mà vẫn không bị tù hay bị kỷ luật.
 
> Điều các nhà đầu tư lo lắng nhất là các ngân hàng CSVN Nam không có kiến thức, kinh nghiệm về quản lý tài chính. Ngân hàng CSVN đã cho vay bừa bãi, sợ khó mà có cơ hội thu hồi cà vốn lẫn lãi.
 
tôi cũng đồng ý với anh, nhưng cái này là bịnh chung của đám kinh doanh ngân hàng, tụi nhân viên ăn tiền thưởng theo doanh số cho vay, không có hàng rào, qui luật ngăn cấm thì tụi nó tìm đủ cách để cho vay (anh ở Mỷ chắc quá biết rõ), nhiều lúc còn luồn lách để tăng doanh số cho vay (để có cái báo cáo kinh doanh tốt cho Hội Đồng Quản Trị)
 
> Do đó thất thoát, lỗ lã sẽ không thể tránh khỏi trong tương lại. Họ tin là hệ thống quản lý tài chánh, quản lý doanh nghiệp sẽ  vở từng mãnh vụn.
 
Cái nầy cũng đồng ý với anh. Nhưng tôi bổ túc thêm là hiện nay ở Mỷ, Âu Châu, Hy Lạp, Bồ đào nha, Tây Ba nha lỗ chổng tỉ thế mà ... quản lý doanh nghiệp không vở từng mãnh vụn (chỉ tru các công ty nhỏ thôi), còn thì tax payer, dân sẻ gánh chịu bơm tiền cho các công ty này để bù đắp các khoản lỗ lã
 
Dỉ nhiên bủ lỗ như thế thì IMF v.v... ra điều kiện. So với Hy lạp, Tây Ba Nha, Bồ đào nha hay các nước Đông Âu, thì IMF, WB vẫn đối xử với VN thật ưu đãi. IMF và Âu Mỷ đã buộc VN xếp lại các hạng nợ xấu (tất cả có 5 loại, từ nợ tốt đến nợ có khả năng mất) và theo BASEL II, hiện nay các ngân hàng phải trích lập dự phòng để xử lý nợ, 2, 3 năm nay. Năm nay hàng loạt các ngân hàng phải kết toán giảm lợi ích (vì phải trích một số lớn lợi ích để xử lý nợ xấu).
 
VN vừa rồi cũng thành lập một công tin thông tin rủi ro tín dụng (Credit Risk Information) của tư nhân do 11 ngân hàng thương mải của VN và cty tài chính CRIF (market leader của Châu Âu, giử 20% cổ phiếu là cổ đông lớn nhất) được thành lập (việc thành lập cùng là công sức của Cty Tài Chính Quốc Tế (IFC, một cơ quan tư vấn của WB)

Nói chung, hiện nay chúng ta còn có thể phê bình các tiêu cực của hệ thông quản lý kinh tê, ngân hàng VN. Nhưng từ đây về sau tôi nghỉ là khó. Họ được Âu Mỷ đào tạo kỷ lắm. Không biết tại sao.
 
Về VN, Hanôi mấy lần, tôi có một vài cảm tưởng thế này. Ở Hanội không thấy người Hoa ở đâu cả, không tìm được một quán mỳ hủ tiếu như ở trong Saigon, sáng sớm muốn ăn xíu mại, dầu chá quẩy không biết phải đi đâu (nghe nói trong phố cổ chỉ có ít hàng của người Hoa) dỉ nhiên các Chinese Restaurant sang trọng thì có bình thường. Và tại Hanội không tìm thấy được người Thiên chúa giáo, chẳng thấy các nhà thờ như trong Saigòn, chẳng thấy các cô đi lễ nhà thở chủ nhật như trong Saigon. Hình như là người Hoa, người đạo thiên chúa đã bị đánh đủi từ mấy mươi năm trước nên không thấy còn mấy ai.
 
Thêm một cái cảm nhận của tôi là không phải các bạn tị nạn cộng sản là chống chính quyền nhất, mà những người không có cơ hội ăn (như những người của thế hệ trước) như là những ngưòi trước nắm 2007 ăn ít lắm (có đâu mà ăn), so với đám sau này, tiền ào ạt vào, đám trẻ (thế hệ ông Dung và sau) có nhiều cơ hội quá ... nội bộ người ta còn chửi nhiều hơn.
 
BR
Uy
 
 


From: Dan Khuongtu <dantukhuong@...>
To: exryu-ww forum <exryu-ww-forum@yahoogroups.com>; phong le <phonglehg@...>; chaut nguyen <chautnguyen@...>; tuoc luong <ttluong_63@...>; cat duong <catduong1975@...>; canh quan <canh.quan@...>; exryu vannghe <exryu-ww-vannghe@yahoogroups.com>
Sent: Sat, July 31, 2010 10:44:45 AM
Subject: [Exryu-ww-Forum] Rủi ro tài chính : Việt Nam bị hạ điểm tín nhiệm

 

 
 
 

Giới thiệu và chia xẻ

Từ nhiều năm nay CSVN đã được tư  quốc chủ tâm bỏ tiền vào CSVN đầu tư trong các doanh nghiệp gia công vì bốn lý do chính:

́

́*Công nhân giá rẻ mạt

 

*Ô nhiễm tự do, mặc dù có qui luật chút chút, nhưng chỉ để có điều kiến để tham nhũng, bôi trơn, lỏ́t tay để đảng viên địa phương thao túng, tham nhũng.

 

*Đảng CSVN và công an áp đặt, uy hiếp, đàn áp nghiêm cấm công nhân viên biểi tình bãi công.

 

*Ngoài lương tối thiểu hàng ngày, công nhân viên phải làm việc trong diều kiện thiếu vệ sinh, thiếu sức khỏe, nhiều giờ, nhưng không có tiền phụ trội theo đúng luật lao động. Mặc khác công nhân viên không được hưởng các quyền lợi về y tế, sức khỏe, an sinh xã hội, bảo hiễm tai nạn theo luật lao động.

 

Những lợi điểm trên càng ngày càng  yếu kém, xấu dần, vì những đòi hỏi về tăng lương, về các quyền lợi an sinh xã hội, bảo hiễm, những hành động lãn công, bãi công càng ngày càng gia tăng. Điều đáng chú ý là vấn nạn ô nhiễm, đã được dân địa phương ý thức và có phản tỉnh mạnh, làm nhiều nhà máy đã phải bị trì trệ sản xuất. Đó là những vấn để bột phát do kiến thức, ý thức về an nguy xã hội, về môi trường sống can ngày càng gia tăng.

 

Trong khi đó hệ thống ngân hàng CSVN đã gần như bất lực trước những nợ cho vay vô trách nhiệm, khó mà đòi được vì các quan hệ đảng viên có quyền lực. Điều các nhà đầu tư lo lắng nhất là các ngân hàng CSVN Nam không có kiến thức, kinh nghiệm về quản lý tài chính. Ngân hàng CSVN đã cho vay bừa bãi, sợ khó mà có cơ hội thu hồi cà vốn lẫn lãi. Do đó thất thoát, lỗ lã sẽ không thể tránh khỏi trong tương lại. Họ tin là hệ thống quản lý tài chánh, quản lý doanh nghiệp sẽ  vở từng mãnh vụn.

\

Những điều dự đoán,lo lắng của họ đã được phương biểu hiện thực qua các công ty, tập đoàn doanh nghiệp quốc doanh như trường hợp của tập đoàn Vinashin, đã lỗ và thất thoát trên 4 tỉ đô la. Trong khi đó nợ nước ngoài của nhà nước VGCS đã lên đến gần 50%  tổng sản lượng GDP, tức khoảng 45 tỉ đô. Đấy là những món nợ lớn đáng lo. Mặc khác thâm hụt ngân sách quốc gia, càng ngày càng gia tăng, dự trử ngoại tệ chỉ đủ cho ba tuần giao thương cũng à một mối lo cho nhà nước VGCs, nếu nguồn ngoại tệ bị thiếu hụt, hay giảm thiểu. Chắc chắn tiền đồng CSN sẽ mất giá như cuối năm 2009. Người dân Miền Nam đã có kinh nghiệm sống trong mối quan hệ giữa tiền vàng, tiền đô, họ đã tranh nhau mua tiền đô để dứ trữ. Điều này trước sau gì cũng sẽ xảy ra khi có những dữ kiện kinh tế về lạm phát, ngoại tệ thiếu hụt, lạm phát gia tăng, tham hụt ngân sách xảy ra.

 

Khi chính trị, kinh tế bất ổn, rủi ro về tài chánh sẽ là những cơn sốt, những sự khủng hoảng tài chánh  không thể tránh khỏi.

 

DTK

 

Rủi ro tài chính : Việt Nam bị hạ điểm tín nhiệm

Thanh Hà

Fitch hạ điểm tín nhiệm dành cho nợ dài hạn phát hành bằng ngoại tệ và tiền đồng Việt Nam (DR)

Fitch hạ điểm tín nhiệm dành cho nợ dài hạn phát hành bằng ngoại tệ và tiền đồng Việt Nam (DR

Trong thông báo đề ngày 28/7, cơ quan thẩm định rủi ro Fitch cho biết hạ điểm tín nhiệm đối với Việt Nam xuống còn B+ thay vì BB- như trước đây với lý do tình trạng tài chính của Việt Nam xấu đi và hệ thống ngân hàng của Việt Nam làm lộ rõ nhiều nhược điểm.

Cơ quan Fitch Ratings cũng bày tỏ mối lo ngại về đường lối quản lý kinh tế vĩ mô của Việt Nam, quá chú trọng nhiều vào mục tiêu đẩy mạnh tăng trưởng từ nay cho đến đầu sang năm, trước Đại Hội Đảng. Cụ thể hơn, Fitch hạ điểm tín nhiệm dành cho nợ dài hạn phát hành bằng ngoại tệ và tiền đồng của Việt Nam xuống còn B+. Riêng các khoản nợ ngắn hạn của Việt Nam được vay bằng ngoại tệ, thì vẫn nhận tín nhiệm ở mức B.

Giám đốc cơ quan Fitch đặc trách khu vực Á châu bà Ai Ling Ngaiam nhận định : vốn bên ngoài đổ vào Việt Nam yếu đi trong lúc nhu cầu về vốn của Việt Nam lại gia tăng để bù đắp cho thâm hụt trong cán cân vãng lai. Do vậy cơ quan thẩm định rủi ro này lo ngại thâm hụt cán cân vãng lai của Việt Nam trong năm nay có thể lên tới 10% tổng sảm phẩm nội địa. Đồng thời Fitch Ratings lưu ý Việt Nam trước những “rủi ro về phương diện kinh tế vĩ mô và bất ổn định trong lĩnh vực tài chính”. Nói một cách rõ hơn, Fitch lo ngại tăng trưởng tín dụng ở hai con số về lâu về dài sẽ dẫn tới nhiều rủi ro đối với hệ thống ngân hàng Việt Nam.

Trong bối cảnh thâm hụt ngân sách nhà nước của Việt Nam lên tới mức 7,6% GDP vào năm nay, chỉ giảm đôi chút so với tỷ lệ 8,7% của năm 2009 ; nợ công của Việt Nam đã tương đuơng với 45% GDP ; nhu cầu vốn ngoại tệ của Việt Nam ngày càng lớn, cơ quan thẩm định rủi ro Fitch Ratings lo ngại các yếu tố trên sẽ gây tổn hại cho tỷ giá đơn vị tiền tệ Việt Nam và điều này sẽ bất lợi cho hệ thống tài chính của quốc gia này. Trong một bản báo cáo trước đây của tổ chức này, sáu ngân hàng lớn nhất của Việt Nam chiếm tới 51% các hoạt động trong ngành cần huy động thêm một nguồn vốn tương đương với 12 % GDP của cả nước.

Báo cáo vừa được công bố hôm qua của cơ quan thẩm định về mức độ rủi ro Fitch Ratings tuy nhiên nhìn nhận là các yếu tố nền tảng về nợ của Việt Nam vẫn được coi là bảo đảm nhờ vào sự tăng trưởng mạnh mẽ trong thu nhập bình quân đầu người kể từ khi Việt Nam tiến hành chính sách đổi mới kinh tế

 

 

 


#35883 From: DacDao@...
Date:: Sun Aug 1, 2010 9:58 pm
Subject: Re: Fw: 14 di?u Phat day.
dacdao
Send Email Send Email
 
In a message dated 8/1/2010 4:34:09 A.M. Pacific Daylight Time, dung_mtl@... writes:
Quan The^' A(m Bo^` Ta't la` dda`n o^ng , cho+' kho^ng pha?i dda`n ba`.

 
neu the^' thi` vu. Thi. Ma^`u dda^u co`n la` gi` oan tra'i dde^? ma` gia?i ma~ nu+~a .
Ma la`m sao dde^? bie^'t duoc Quan A^m la` nam ??? co' du`ng dde^'n ma'y pha't hie^.n no'i do^'i hay la` du`ng DNA dde^? kie^?m chu+'ng nhu+~ng ngu+o+`i vie^'t sa'ch hay pha't ngo^n kho^ng va^.y ???
DD

#35884 From: vu ho <vqho27@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 3:00 am
Subject: RE: Fw: 14 di?u Phat day.
vqho27@...
Send Email Send Email
 
Xin ca'c anh chi. tham khao? the^m ta`i  lie^.u sau dda^y:

Kwan Yin
By Cong D. Tran
http://www.thubtenchodron.org/PrisonDharma/kwan_yin.html

"I would like to share with you a little about the bodhisattva known as Avalokiteshvara or Kwan-Yin. Bodhi means being awake and sattva means living being. So bodhisattva means an awakening being.
This Bodhisattva has many names, images, and emanations. Sometimes Avalokita appears in male or female form in order to meet the needs of all living beings. In Chinese we call her Kwan-Yin, in Vietnamese we say Quan The Am, in Tibet he is called Chenresig, and in India Avalokiteshvara or Avalokita. We also know of this bodhisattva as Kannon or Kwannon or Guan-Yin in Japan, Korea and other parts of Southeast Asia. The Buddha referred to this Bodhisattva as Avalokiteshvara. I call her Quan The Am Bo Tat, the Vietnamese name.

In Chinese, Kwan-Yin literally means she who observes sound. In Vietnamese Quan The Am means the one who listens and hears the cries of the world and thus listens and hears in order to come and help. In Vietnam we pay homage to Quan The Am Bo Tat as our mother because of the great love this bodhisattva has for all living beings. She loves us as any great mother loves her own children: like an ocean of mercy without end. In Tibet and India this bodhisattva is also well known in the Perfection of Wisdom Sutra."


Vu~


To: exryu-ww-vannghe@yahoogroups.com
From: DacDao@...
Date: Sun, 1 Aug 2010 21:58:38 -0400
Subject: Re: [exryu-ww-vannghe] Fw: 14 di?u Phat day.

 
In a message dated 8/1/2010 4:34:09 A.M. Pacific Daylight Time, dung_mtl@yahoo.com writes:
Quan The^' A(m Bo^` Ta't la` dda`n o^ng , cho+' kho^ng pha?i dda`n ba`.

 
neu the^' thi` vu. Thi. Ma^`u dda^u co`n la` gi` oan tra'i dde^? ma` gia?i ma~ nu+~a .
Ma la`m sao dde^? bie^'t duoc Quan A^m la` nam ??? co' du`ng dde^'n ma'y pha't hie^.n no'i do^'i hay la` du`ng DNA dde^? kie^?m chu+'ng nhu+~ng ngu+o+`i vie^'t sa'ch hay pha't ngo^n kho^ng va^.y ???
DD


#35885 From: Henry Doe <tokyochiba51@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 4:09 am
Subject: nhan dip co anh ban viet : Quan the am Bo Tat la ddan` o^ng
tokyochiba51@...
Send Email Send Email
 
Tôn giáo nào cũng có cả 2000 năm ròi
nên có nhièu sach viêt thế nào cùng đươc cả
-----------
Diệu Phap Liên hoa : Phu nử co 5 điều chướng
( 5 cái trở ngại)
1- chẳngng thể thành Phật
2- chang thê trơ thành Phạm thiên vương
3- v.v.
Muốn thành Phat, nàng phải chết đi, rồi đầu thai
thành 1 nam tử, rồi mới thành Phật
---------------
Có 1 phu nữ cúng Phật 1 hòn ngọc lớn,
người khac noi: chẳng bằng ta cúng Phật 1 cánh tay
liền cầm cây đuốc đang cháy tay mặt mà đôt
cánh tay trái, nghe tiếng thịt cháy xèo xèo
nguoi khác nói : tay cúng dường chẳng bằng
thân cúng dường, nói xong
liền leo lên 1 đống củi lớn, rồi châm lửa bùng cháy
( Do Hung : xem vậy thì ta hiểu, khi thày Quảng Đức
  toan tự thiêu, thì ngài và cac đệ tử vẩn đinh ninh
  rằng sắp thực hiện 1 việc đã có từ xưa: thân cúng dường )
------------
Trong kinh Địa Tạng ta đọc thấy như sau :
- kẻ nào tụng niệm kinh này lâu ngày thì kiêp sau
sẽ đươc hóa thân thành nam tử
- nêu kiep này đang là nữ tử, mà kiếp sau vẫn muốn làm
nữ tử, thì được sanh ra làm con gái, nhg là con quan, giàu có
- nêu ai hiện đang làm nam tử, thì kiêp sau
được sanh ra trong 1 nươc khg có phụ nữ
đựơc sống trong chùa lớn, khí hậu luôn mát mẻ....
( DH nhan xet : kẻ viêt sach này là 1 ong Ấn độ
  còn trẻ nên rất bối rối mỗi khi thấy phụ nữ trẽ đẹp
  vào chùa lễ Phật, vì vậy mới ươc mong sao
kiep sau mình dược sanh ra trg 1 nươc khg có phu nữ...
co lẽ đọc cuốn này ai cũng biêt rằng nêu khg có nữ
thi` cac nam giới chỉ tồn tại 70 năm là cùng)
-------------
cuón Dia Tạng và Liên hoa, ngày nay ta vãn còn co thể
mua tại bât kỳ chùa nào
trong kinh Địa tạng còn khuyên dân chúng nên dùng
cac hũ sạch mà đựng cơm, xôi, đồ ăn cho cac sư
( DH : xem vậy thì biêt hoàn cảnh của cac sư Ấn độ
  khó khăn lắm, vì cac ngài phải sống chung với
  nhiều người dân còn kém về vệ sinh)
-----------------
cac tín đồ PG cũng như CG, họ chỉ thỉnh cac kinh về
rồi cung kính đặt lên bàn thờ, mà chẳng hề đọc
có người chỉ đọc có LỜI TỰA , thì được biêt :
- kẻ nào chứa kinh nầy trong nhà, thì cái nhà đó
chẳng thể bị cháy, hay bị ngập lụt
-----------------
Ngược lại Kinh Hoa Nghiêm thì lại CAO SIÊU
đến độ kẻ nào chỉ học đến bậc cao học
(chưa là Tiến sỹ) thì khg thễ hiểu được

#35886 From: nguyen phong quang <nguyen_phongquang@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 4:27 am
Subject: Tâm tình với nhà văn Trần Mạnh Hảo
nguyen_phong...
Send Email Send Email
 

Tâm tình với nhà văn Trần Mạnh Hảo

Đăng bởi bvnpost on 02/08/2010

http://boxitvn.wordpress.com/2010/08/02/tm-tnh-v%e1%bb%9bi-nh-van-tr%e1%ba%a7n-m%e1%ba%a1nh-h%e1%ba%a3o/

Hà Sĩ Phu

image Ông Trần Mạnh Hảo thân,

Mặc cho thiên hạ đang mổ bò nhân sự. Còn chưa đi họp, ông quá bộ vào xó Đà Lạt này tâm tình với tôi một lúc.

Mấy hôm trước, tôi đã định viết một bài nhan đề “Một dân tộc bắt đầu tập nói”, mô tả một dân tộc lâu ngày nói dối đã quen, sắp bị diệt vong vì tật nói dối, bỗng hoảng hồn bừng tỉnh bên bờ vực thẳm, vội bảo nhau học lại ngôn ngữ nói thật của cha ông để tự cứu, nhưng vất vả mãi cũng chỉ mới bập bẹ phát ra được mấy câu nói thật vỡ lòng thôi.

Dự định ấy của tôi bị cắt ngang vì bài tham luận vừa rồi của ông . Vì nói thật như ông cỡ này thì coi như “tốt nghiệp phổ thông” rồi, ý nghĩ bi quan kia của tôi e có phần lạc hậu trước tiến triển của thực tế (chắc ông không tự ái, vì Đại học nói thật của nước mình bây giờ chắc gì đã bằng Trung cấp nói thật của người ta!).

Cái đoạn ông vạch trần một cách toàn diện sự thật rằng “Chưa bao giờ số phận dân tộc ta, đất nước ta có nguy cơ tiêu vong như hôm nay” (để đừng có suốt ngày vui cười hơn hớn) thì nhiều người cũng đã làm được, và dù có nhắc đi nhắc lại mãi cũng chưa chắc đã vào được tai những anh ù lì.

Ông đã nói được nhiều, nhất là vạch ra cái đại bản doanh của những kẻ đã gây “nguy cơ tiêu vong dân tộc” ấy nằm ở đâu, nó lớn cỡ nào, khiến ta “phải làm một cuộc cách mạng của sự thật mới mong giải thoát cho nhân dân khỏi ngục tù”, đây cũng là một nét mới so với mấy vị trước kia.

*

Thật vậy, trung tâm ấy phải lớn cỡ nào mới có thể làm cho “một DÂN TỘC nói dối “lộng giả thành chân, làm nên một HIẾN PHÁPsinh ra hầu như để chỉ trói buộc người dân và tạo hàng nghìn kẽ hở cỡ lỗ thủng con voi chui lọt cho kẻ cầm quyền tự do đánh tráo Hiến pháp”, lập nên một “QUỐC HỘI giả hiệu”, làm cho “kiếp người ở Việt Nam lại tủi hổ hơn kiếp bò”…

Giặc nội xâm phải ở tầm cỡ nào mới tạo được một “nhà ngục có tên là dối trá”, nó làm cho “người dân Việt Nam hiện nay không có quyền tự do ngôn luận, tự do tôn giáo”, khiến cho “những sự thật chết người, ai ai cũng biết mà vì sợ tù tội nên không ai dám nói ra”, nó đã “ném những quả bom B52” vào chính dân tộc mình, nó đã “tung những quả đấm thép đấm chí tử vào hầu bao dân nghèo Việt Nam” , đã “tạo cơ sở cho sự dối trá làm bá chủ đất nước”…?

Và TMH đã chỉ đích danh : “Thế thì ai là giặc nội xâm, là giặc tham nhũng? Thưa, Chính quyền! Ấy chính là “một nền chính trị thoái bộ, rất giống với các nền chính trị thần quyền thời Trung cổ bên Châu Âu” , là một “chế độ” với những quả bom tự ném vào mình, là một đảng đã “bịa ra một giai cấp vô sản ảo để thành lập ra đảng của giai cấp…” nên tổng quát lại mọi mặt đều “không chính danh”, làm hại cả một dân tộc…

*

Nhưng tất cả những luận điểm dẫu đanh thép ấy đều là chuyện nhỏ trước cảnh tượng xã hội ta đang có một vị “Hoàng đế cởi truồng” đi giữa bàn dân thiên hạ, như trong câu chuyện thiếu nhi của Andersen. Bởi vì, khi trước mặt mọi người đã là một gã vua cởi truồng ràng rành, mà những kẻ chẳng biết mù thật hay thong manh giả cứ nhắm mắt khen bộ y phục của Hoàng đế là đẹp nhất thế gian, thì mọi ngôn ngữ trở thành thừa hết! Chẳng lẽ lại phải vận dụng thiên kinh vạn quyển, triết học nọ triết học kia để tìm xem định nghĩa của thời đại thế nào là “cởi truồng” à? Lại cãi nhau về một môn “cởi truồng học” đậm đà màu sắc nước Vệ ư?

Càng lý luận dài dòng là càng sa vào bẫy của hai tên bợm, kẻ đã tạo ra bộ quần áo bằng không khí cho Hoàng đế, với cái “khóa” rất đểu là: chỉ ai có khối óc và trái tim chân chính mới nhìn thấy, ai nói khác đều là bọn thù địch mù quáng, phản dân hại nước, tất nhiên phải cho vào tù!

Bộ “y phục đểu” kia sở dĩ không bị xé toang vì nó đã khoác được lên vai một Hoàng đế. Hoàng đế trót mặc vào thì phải dối trá để tự vệ. Hắn tự vệ được nhờ có binh quyền. Lý lẽ dối trá một khi gắn được vào quyền lực tuyệt đối lập tức biến thành liên minh ma quỷ, không trị được nữa. Chiến công của Sự thánh thiện (mà biểu tượng là đứa trẻ, một nhân tố chưa mắc vào vòng trầm luân) tuy có làm thỏa lòng giới nhân sĩ đang bị câm miệng nơi nghị trường, nhưng “thiên sứ” ấy cũng phải biến đi ngay. Làm thế nào để chân lý được lan tỏa thành sức mạnh xã hội vẫn còn nguyên là chặng đường rất xa trước mặt.

Từ 1988 tới nay, tôi cũng từng là một người đã lý luận đến tận gốc. Việc lấy hình ảnh ông vua cởi truồng trong “bộ quần áo của Hoàng đế” tượng trưng cho xã hội ta cũng đã từng xuất hiện trên một vài trang Blog cá nhân. Mặc dù vậy, tiếng nói của nhà văn TMH khét tiếng bộc trực hôm nay giữa nơi văn đàn quốc nội vẫn có nét riêng và có tác dụng riêng rất đặc biệt. Tôi chia sẻ với ông điều này. Cuộc chạy tiếp sức còn dài.

Nhưng nước mình có điều lạ: Chuyện nhỏ thì cãi nhau đến cùng, mà việc đại sự, khi cần tìm cho đến ngọn nguồn lạch sông thì cứ nửa đường dừng lại. Định tìm con vi trùng để diệt mà chỉ đi nửa chừng, sắp chạm trán với vi trùng là cài số lùi để dĩ hòa vi quý.

Thú thật, khi đọc đến đoạn “Bao nhiêu ông vua triết học cởi truồng, vua chính trị cởi truồng, vua cách mạng cởi truồng, vua chủ nghĩa cởi truồng… đang đi nhông nhông ngoài xã hội, ngoài phố xá, đã và đang được những đám đông giả vờ cuồng tín hòng trục lợi xúm vào vạn tuế…”

là tôi không nín được cười , bỗng thương cho “đồng chí” Nguyễn Trường Tô, chỉ mặc “áo Hoàng đế “ với các cháu gái nhỏ một lúc trong phòng thôi mà bị thiên hạ xỉa xói, bất công quá xá. Còn “Cả đàn đang lông nhông ngoài phố” thì sao để “đồng chí” ấy chịu riêng oan một mình?

Cuối cùng, trước khi ông lên đường phó hội với các nhà văn tôi tiễn đưa bằng mấy dòng thơ viết từ năm 1987, và lúc ấy còn đăng được trên báo Tư pháp Lâm Đồng:

Tìm con Quỷ sứ

Con Quỷ nằm giữa đống rơm

Một đoàn đốt đuốc lom khom đi tìm

Đuốc soi sáng cả lỗ kim

Mà con Quỷ sứ vẫn tìm chẳng ra?!

Miệng người lớn tiếng hò la

Tay người như chớp nhặt quà Quỷ ban

Con Quỷ hở một ngón chân

Chục anh xúm lại rút rơm che liền

Thính tai, nghe Đống Rơm truyền:

-“Để rơm bén lửa thì phiền với ông!”

HSP

(Đã đăng báo Tư pháp LĐ tháng 10-1987

và báo Doanh nghiệp tháng 11-1993)

http://www.hasiphu.com/images/SangTrang1.pdf



#35887 From: Henry Doe <tokyochiba51@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 4:45 am
Subject: Fw: Tin Dda(.c Bie^.t Ve^` Dda`m Vi~nh Hu+ng
tokyochiba51@...
Send Email Send Email
 


--- On Mon, 8/2/10, Phach Nguyen <phach.nguyen@...> wrote:







---









 

Thân chuyển,



 
 



From: mylinhng@... <mylinhng@...>
Subject: [GoiDan] # Tin Dda(.c Bie^.t Ve^` Dda`m Vi~nh Hu+ng
To: Mylinhng@...
Date: Saturday, July 31, 2010, 7:19 AM

 
 
# Tin Đặc Biệt Về Đàm Vĩnh Hưng

http://mylinhng. multiply. com/journal/ item/1189/ 1189

Tối hôm qua, ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng cùng 6 người khác kéo đến ăn nhà hàng Nam Phương, địa chỉ tại 1110 Washington Ave ở thành phố Philadelphia tại tiểu bang Pennsylvania, cách nhà ĐVH ở đó chỉ 2 tiếng lái xe. Lúc đó có người nhận diện được, đã gọi điện thoại cho các anh em trẻ tại địa phương, thế là trên 40 xe của các anh em trẻ tràn ngập chỗ đậu xe tại đó, bao vây xe Lexus của ĐVH. Câu chuyện bắt đầu như sau:

- Anh có phải là ca sĩ ĐVH, anh có dự định hát hò gì ở đây không?

Hưng xanh mặt không còn chút máu ấp úng, tên vệ sĩ trả lời thay:

- Chúng tôi đã bị cộng đồng người Việt chống đối ở đây nhiều lắm, vừa rồi đồng bào cũng phản đối tại Bắc Cali, Nam Cali nữa, nên không dám hát hò ở đây đâu, xin lỗi.

- Tao cho tụi bây 5 phút đồng hồ để "get out" (đi ra ngoài)

Theo câu chuyện được kể, các anh em trẻ đòi lấy mạng ĐVH, nhưng có một số các anh em đã đứng ra ngăn chặn kịp thời nên không có việc gì đáng tiếc xảy ra. Phải công nhận đa số anh em trẻ đã nhìn ra mục tiêu không phải là ĐVH, mục tiêu là bọn cầm quyền Hà Nội, đây là điều rất đáng mứng. Mục tiêu chính phải giật sập cái chế độ tàn ác nhất trong lịch sử của Việt Nam, chế độ CHXHCNVN, gọi tắt là chế độ VC.

Tại sao, qúy vị hãy nhìn xem những cái cùm của chế độ CHXHCNVN sẽ hiểu:

http://mylinhng.multiply.com/photos/hi-res/1M/924http://mylinhng.multiply.com/photos/hi-res/1M/926  http://mylinhng.multiply.com/photos/hi-res/1M/927Thử hỏi trong lịch sử thế giới, có nơi nào tù nhân bị cùm mồm lại? Chắc chỉ độc nhất có tại nước CHXHCNVN này. Rồi những hình ảnh dưới đây, được tù nhân vẽ ra, cái cùng tàn độc để bỏ 2 chân vào, tiếp theo là cái cùm suốt, bỏ chân rồi là suốt ngày tháng không bao giờ lấy ra. Anh Lý Tống vừa rồi cho biết là anh bị bọn chúng cùm nằm sấp không phải nằm ngữa, cái đó còn tàn độc không thể tưởng tượng được. Vậy thử hỏi ĐVH có đáng tội khi quảng cáo cho bọn cầm quyền Hà Nội. Đây là giờ phút sinh tử của bọn cầm quyền Hà Nội, ai còn tiếp tay với chúng sẽ mang tội ác muôn đời đối với với toàn dân Việt Nam.

Ngày 31 tháng 7 năm 2010
Mylinhng@aol. com
http://mylinhng. mulitply. com
Xin phổ biến tự do







#35888 From: nguyen phong quang <nguyen_phongquang@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 4:50 am
Subject: Nguyễn Trường Tô và những đám mây mù mưu toan
nguyen_phong...
Send Email Send Email
 

Nguyễn Trường Tô và những đám mây mù mưu toan

Lê Diễn Đức

http://ledienduc.wordpress.com/2010/07/30/nguy%e1%bb%85n-tr%c6%b0%e1%bb%9dng-to-va-nh%e1%bb%afng-dam-may-mu-khu%e1%ba%a5t-t%e1%ba%a5t-bao-quanh/

 

XamHaiTreEm

“Hỡi nhân loại, hãy cảnh giác!”Nhà văn Julius Fučík

 

Trong bài viết của mình, “Nguyễn Tường Tô bị cách chức, khoan hãy nói hai chữ đáng đời, tôi đã muốn rung chuông cảnh báo với dư luận. Có lẽ điều cảnh báo không thừa.

Trước hết, chúng ta phân tích cuộc phỏng vấn luật sư Trần Đình Triển, người bảo vệ hai nữ sinh trong vụ mua bán dâm tại Vị Xuyên, Hà Giang ngày 07/07/2010, với tựa đề “Phải xem xét trách nhiệm hình sự với ông Nguyễn Trường Tô” trên tờ “Dân Trí”, do Phương Thảo thực hiện (những chữ nghiêng là lời của luật sư Trần Đình Triển).

1. Ngay từ đầu vụ án, Đảng và Nhà nước CS Việt Nam đã tìm cách bao che kẻ phạm tội, cố tình lật ngược vấn đề, đánh tráo Thiện, Ác.

Thực sự, tôi tham gia vụ án của hiệu trưởng Sầm Đức Xương, lúc đầu cũng chỉ muốn bảo vệ 2 học sinh Thúy, Hằng theo hướng không có tội bởi các cháu còn nhỏ, bị người lớn đe dọa, ép buộc quan hệ tình dục mà lại bị truy tố tội môi giới mại dâm.

Nhưng khi tôi vào trại giam gặp (khi đó án sơ thẩm đã xử), các cháu khóc và tỏ thái độ thiếu tin tưởng. Hỏi kỹ, các cháu mới nói, đã khai ra việc có nhiều cán bộ lãnh đạo tỉnh liên quan nhưng cơ quan điều tra bỏ ra ngoài hết rồi bắt ký vào những bản khai trắng, đạo diễn lại thành vụ án khác hẳn”.

2. Đủ cơ sở để xem xét trách nhiệm hình sự với ông Nguyễn Trường Tô, chính xác hơn: Cơ quan điều tra phải căn cứ trên các dữ liệu, lời khai của các nhân chứng chuyển qua Viện kiểm sát đề nghị khởi tố.

Tôi cho rằng có đủ căn cứ khởi tố…”

“Đây không chỉ là tội quan hệ tình dục với trẻ vị thành niên vì tội này thì quá rõ. Tôi cho rằng, nghiêm trọng hơn, đó là tội cưỡng dâm. Tại phiên tòa vừa qua, cháu Thúy đã khai về việc quan hệ với ông Tô”.

“Ông Tô không chỉ có quan hệ với cháu Thúy, cháu Hằng. Theo tài liệu thu thập được của tôi thì còn những nữ sinh, đối tượng khác mà tôi đã từng gửi kiến nghị trực tiếp với cơ quan bảo vệ pháp luật Trung ương. Có những cháu khi quan hệ còn dùng điện thoại để quay, chụp ảnh lại được”…

Luật sư Trần Đình Triển

 

Như vậy, theo nhận định của luật sư Trần Đình Triển, ông Nguyễn Trường Tô đã có hành vi phạm tội khó chối cãi.

Năm 2000, sau một quá trình dài thực hiện Bộ luật Hình sự, các nhà lập pháp CHXHCN Việt Nam đã kết luận như sau:

Các hành vi này không có án treo, mà nhẹ nhất cũng là “tù ngồi” và cần lưu ý là cho dù được sự đồng ý hay không được sự đồng ý của đứa trẻ bị phạm tội nhưng nếu đứa trẻ đó dưới 13 tuổi thì mọi hành vi giao cấu đều được coi là hành vi hiếp dâm và bị phạt tù ít nhất là 12 năm, cao nhất là tử hình. Còn việc thực hiện hành vi giao cấu giữa những người đủ 16 tuổi trở lên với người chưa đủ 16 tuổi, dù có sự nhất trí hoặc thoả thuận giữa hai bên hay không, cũng đều được coi là phạm tội, và tuỳ mức độ và hành vi phạm tội mà sẽ phạm vào một trong các tội hiếp dâm, cưỡng dâm hoặc giao cấu với trẻ em”.

Thế nhưng, theo đề nghị của Ủy ban Kiểm tra Trung Ương, đến nay ông Nguyễn Trường Tô chỉ mới bị cách chức và khai trừ khỏi Đảng. Sau động tác hoàn toàn mang tính “xử lý nội bộ” này, cho thấy nhiều điều cần phải được làm sáng tỏ.

Nếu gia đình và luật sư Trần Đình Triển cũng như dư luận không kiên trì đấu tranh đến cùng cho công lý, thì kẻ phạm pháp sẽ được che chở và chuyện đâu lại vào đấy và sẽ bị chìm vào im lặng đáng trách.

Vấn đề không chỉ nằm ở chỗ trừng phạt công bằng, mà quan trọng hơn là trách nhiệm chung của xã hội phải lên tiếng bảo vệ cho các nạn nhân vị thành niên đang bị giam giữ.

Hai em Thúy, Hằng và gia đình hoàn toàn gánh chịu hậu quả của sự ăn chơi sa đọa, phi đạo đức của người lớn có quyền, có tiền, mang danh đại diện cho nhân dân. Các em và gia đình phải được bồi thường thiệt hại, ít nhất về mặt tinh thần. Nhà nước không thể cư xử với các em như hiện nay, vừa bị ngồi tù lại vừa bị ép cung, đe dọa và chưa thể lường hết các rủi ro khác, trong khi kẻ gây tội thì nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Rõ ràng đến nay, chưa có tín hiệu nào khác từ phía chính quyền chứng minh họ muốn giải quyết tới đầu tới đũa, ngoài việc thi hành kỷ luật về mặt hành chính và Đảng. Ngược lại, những động tác từ phía chính quyền cho thấy việc xử lý kỷ luật miễn cưỡng, vì không còn cách nào khác để lấp liếm trước sức ép của công luận.

Ông Nguyễn Trường Tô bị kỷ luật nhưng vẫn tiếp tục làm việc ở Văn phòng Ủy ban tỉnh Hà Giang. Đây là hiện tượng bất thường, không thể chấp nhận trong một cơ quan công quyền. Thông thường tại các cơ quan Việt Nam, trong những trường hợp tương tự, sau khi có quyết định cách chức, khai trừ, ông Nguyễn Trường Tô phải bàn giao công tác ngay lập tức và Ủy ban tỉnh Hà Giang phải cho thôi việc. Nhẹ nhất thì tạm cho thôi việc được hưởng lương cho đến khi có kết luận cuối cùng của cơ quan điều tra.

Trong bài “Không có mâu thuẫn nội bộ ở Hà Giang”, trả lời báo giới (Tuấn Anh của “VnExpress” ghi) hôm 28/07/2010, ông Hoàng Đình Châm, Phó chủ tịch thường trực UBND tỉnh và ông Hoàng Trung Luyến, Trưởng ban tuyên giáo Tỉnh ủy Hà Giang ông Hoàng Đình Châm nói:

Từ giờ phút này, đồng chí Tô là công dân thường không phải là Đảng viên. Các chức danh cũng không còn. Công việc tới đây của đồng chí Tô ra sao, Ban thường vụ Tỉnh ủy chưa xem xét. Tôi nghĩ khuyết điểm là khuyết điểm, công việc là công việc”.

Việc Giám đốc Công an tỉnh tố cáo Chủ tịch và ngược lại đã được Ủy ban Kiểm tra trung ương kết luận, còn một số việc công an tiếp tục xác minh”.

Vụ án Sầm Đức Xương đang trong giai đoạn điều tra lại từ đầu, chưa có kết luận chính thức để chuyển sang cơ quan tố tụng. Quan điểm của tỉnh, cán bộ nào có vi phạm pháp luật sẽ xử nghiêm. Do chưa hoàn tất điều tra nên thông tin về đồng chí Tô tôi chưa thể nói được”.

Từ những câu nói trên chúng ta có quyền đưa ra một số câu hỏi:

- Trong thời gian “công an tiếp tục xác minh”, ông Tô đã bị thi hành kỷ luật hành chính, bị khai trừ ra khỏi Đảng, tại sao người ta vẫn để ông Tô ngồi lại trụ sở Ủy ban Tỉnh, làm việc ở Văn phòng và vẫn được những người lãnh đạo cao nhất gọi là “đồng chí”? Nói theo quán tính? Tôi không tin như vậy, bởi vì khi đặt câu hỏi, các nhà báo luôn sử dụng danh xưng “ông Tô“.

Ngoài ra, cần lưu ý rằng, với một mối quan hệ chằng chịt, chén chú chén anh một thời, với quyền lực bao trùm Ủy ban và Tỉnh ủy nhiều năm nay, sự có mặt của ông Tô sau khi bị kỷ luật gây cản trở lớn cho hoạt động của một cơ quan nhà nước, vì đặt các cán bộ, nhân viên vào tình trạng khó xử, khó làm việc bình thường.

- Phải chăng đây là chiến thuật tạm rút, trấn an dư luận, tìm cách gỡ, rồi tiếp tục nâng đỡ?

- Ban Thường vụ Tỉnh ủy “chưa xem xét”, vậy thì đến bao giờ mới tiến hành và có thông báo cho dư luận?

- Bao giờ thì công an cho biết kết quả xác minh cuối cùng, cho dù sự việc đã được xác minh rồi, hai em Thúy, Hằng đang ngồi tù và các chứng cớ thu được đã dẫn tới việc phải thi hành kỷ luật ông Tô?

Những điều khuất tất, khó hiểu như đang có đám sương mù với những mưu toan không lương thiện đang bao quanh nhân vật Nguyễn Trường Tô.

Không ai khác là gia đình các em Thúy, Hằng, luật sư Trần Đình Triển và dư luận xã hội có thể cắt nghĩa chính xác, tìm ra lời giải đáp cho những nghi vấn trên. ■

Ngày 29/07/2010

* Tham khảo thêm bài “Dư luận Hà Giang sau khi ông tô bị bãi nhiệm” của  Vietnamnet ngày 29/07/2010 tại link: http://www.vietnamnet.vn/tinnhanh/201007/Du-luan-Ha-Giang-sau-khi-ong-To-bi-bai-nhiem-925501

 



#35889 From: nguyen phong quang <nguyen_phongquang@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 5:04 am
Subject: Câu chuyện đời một nạn nhân ‘xuất khẩu lao động’
nguyen_phong...
Send Email Send Email
 

Câu chuyện đời một nạn nhân ‘xuất khẩu lao động’

31/07/2010

Vũ Phương Anh - sao vẫn nặng những niềm riêng
Ngọc Lan/Người Việt

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=116793&z=1


WESTMINSTER (NV)
- “Cảm nghĩ của em cũng như của những người đã vượt thoát khỏi Việt Nam. Ðó là một cảm giác rất khó tả, vừa vui mừng, vừa hồi hộp, vừa lo lắng.”

Ðó là cảm nhận của cô Vũ Phương Anh khi đặt những bước chân tị nạn đầu tiên đến Hoa Kỳ dưới sự giúp đỡ của Ủy Ban Cứu Người Vượt Biển (BP.SOS).


Cô Vũ Phương Anh, hình chụp trong những ngày còn tị nạn tại Thái Lan. (Hình: Vũ Phương Anh cung cấp)

 

Những suy nghĩ đầu tiên

Khoảng 10 ngày sau khi làm quen với cuộc sống ở Mỹ, Phương Anh, nạn nhân của chương trình “xuất khẩu lao động” vẫn còn cảm thấy “ngỡ ngàng, ngỡ ngàng vô cùng” với những tình cảm mà cô nhận được trên mảnh đất tự do này.

“Ðầu tiên em chỉ nghĩ Hoa Kỳ là một nơi cho mình tự do, chứ không nghĩ chính phủ Hoa Kỳ, những người Việt hải ngoại, những tổ chức đã bảo trợ, giúp đỡ cho em rất tận tình, đến em không ngờ nổi luôn. Họ lo cho đủ mọi thứ.”

Phương Anh kể, sau một chặng đường bay dài hơn 30 tiếng, khi xuống sân bay Mỹ, các anh chị ở tổ chức SOS và tổ chức IOM ra đón cô, và cho cô cảm giác “cứ như bước chân về nhà, vừa đến nhà đã có hàng xóm nghe thấy có người Việt đã ra đón ngoài cổng.”

Tình cảm của những người xa xứ dành cho đồng hương mới đến đã khiến Phương Anh “không nói được câu nào hết, em nhớ em chỉ nói được câu ‘cám ơn’ và khóc không thôi.”

Theo Phương Anh, phần đông hàng xóm nơi Phương Anh ở là “các bác H.O.”

“Lúc đầu họ không biết em là ai, nhưng khi thấy các anh chị bên tổ chức SOS quay phim, nên họ hỏi. Ðến lúc biết em là nạn nhân Cộng Sản, các bác H.O. ở đó coi em như con gái luôn.”

Những điều đó đã khiến Phương Anh nghĩ rằng có lẽ cô sẽ chẳng còn mong muốn dọn đi đâu nữa, bởi “bước chân đầu tiên của em đến đất nước Hoa Kỳ mà em đã nhận được những tình cảm như vậy thì làm sao mà quên được. Em chỉ biết nói cám ơn và sẽ cố gắng sống sao cho tốt với những tình cảm mà mọi người đã dành cho em.”

Hành trình “lao động xuất khẩu”

Phương Anh cho biết, cô xuất thân trong gia đình “không có được may mắn như mọi người.”

Nhà ở Lào Cai, bố mất sớm, mẹ bị tim, chị gái sang Trung Quốc tìm việc rồi mất tích, bản thân Phương Anh cũng chỉ được học hết lớp 5, và bắt đầu lao vào cuộc bươn chải mưu sinh kiếm tiền phụ mẹ từ năm 12 tuổi.

“Do nhà ở mạn Lào Cai nên em theo chủ hàng đi lấy bia, vải rồi xách hàng thuê cho người ta bỏ xuống thuyền và đẩy qua sông cho họ. Xong, họ cho tiền, khi 10 ngàn, khi 15 ngàn, nhiều nhất là 20 ngàn.” Phương Anh nhớ lại những năm tháng tuổi thơ lăn lộn kiếm tiền.

Theo người ta buôn gỗ, buôn gạo, buôn hàng may, rồi đi may giày, rồi đi bán quần áo... “Bao nhiêu các tỉnh miền Bắc em đã đi qua gần hết rồi, đi làm hết để kiếm thêm tiền thuốc trị bệnh tim cho mẹ.” Cô kể tiếp.

Ðến năm 2008, ở xã cho biết có chương trình đi “xuất khẩu lao động” sang may giày ở Jordan dành cho người thuộc diện “xóa đói giảm nghèo,” Phương Anh cũng như nhiều cô gái khác ở quê mình cũng cầm cố nhà cửa, ruộng vườn để vay ngân hàng số tiền gần 30 triệu đồng đóng thế chân để mong kiếm được một công việc sáng sủa hơn.

Lời hứa hẹn “mức lương $220/tháng, nếu không nghỉ ngày nào thì sẽ nhận thêm $20 tiền chuyên cần, $20 tiền trợ cấp xa nhà, thêm tiền này tiền kia cũng sẽ vào khoảng $280 đến $300/tháng, với thời gian 8 tiếng/ngày” quả là một số tiền mơ ước cho những người nghèo như Phương Anh.

Thế nhưng khi đặt chân lên xứ người, thì mọi việc đã trở nên tồi tệ hơn rất nhiều so với tất cả những gì được vẽ lên trong đầu cô, từ chuyện tiếp đón đến nơi ăn chốn ở, thiếu thốn tất cả mọi thứ. “Họ thu hết tất cả hộ chiếu, giấy tờ, và yêu cầu mọi người bắt tay vào làm việc ngay.”

Có điều, Phương Anh cũng như tất cả những công nhân khác không phải làm 8 tiếng mỗi ngày như lời nói lúc còn ở Việt Nam, mà mọi người phải làm việc mười mấy tiếng. Tuy nhiên, ai cũng cảm thấy rất vui, vì nghĩ rằng mình sẽ kiếm thêm nhiều tiền.

Cô kể, “Không ngờ sau 10 làm việc, em chỉ lãnh được $10 với lý do em mới sang, và trong thời gian thử việc. Ðiều này, trước đó không ai nói cả.”

Hỏi ra, những bạn bè khác cũng đều lãnh những mức lương vô lý như Phương Anh.

Cô nhớ lại, “Sau buổi tối hôm đó, tụi em cảm thấy bực tức, buồn bã, chán nản, và thất vọng vô cùng.”

Sau khi gọi về Việt Nam hỏi cơ quan chủ quản đưa người đi lao động và nhận được những lời giải thích không thỏa đáng, “tụi em, hơn 270 công nhân, quyết định đình công yêu cầu điều chỉnh mức lương.”

Ðỉnh điểm của cuộc đình công đó, các nữ công nhân Việt Nam đã bị cảnh sát Jordan đàn áp một cách dã man bằng dùi cui, Phương Anh đã dùng điện thoại di động của mình để quay lại hình ảnh đẫm máu đó.

Phương Anh lại gọi về Việt Nam cầu cứu với nơi đã đưa những người như Phương Anh đi lao động, những họ chỉ bảo “hãy cứ đi làm và tắt máy.”

Thế nhưng khi phái đoàn đại diện phía Việt Nam sang Jordan, các công nhân cũng không nhận được bất kỳ sự trợ giúp gì.

Cuối cùng, theo yêu cầu, các nữ công nhân trở về nước.

Riêng Phương Anh đã trốn ở lại với sự giúp đỡ của tổ chức SOS bởi những lời hăm dọa: “Phương Anh sẽ bị bắt khi đặt chân xuống sân bay Việt Nam vì Phương Anh đã đứng lên vận động cuộc đình công này; tiếp tay cho bọn phi chính phủ, phá hoại tài sản công ty, đình công bất hợp pháp...”

Hành trình đến bến tự do

Trong thời gian ở lại Thái Lan, từ ngày 28 tháng 3 năm 1008, Phương Anh đã nhiều lần nhận được những cú điện thoại hăm dọa của những người xưng là đại diện cho phía nhà nước Việt Nam. “Họ mang cả gia đình, nhất là mẹ Phương Anh ra làm áp lực buộc Phương Anh trở về.”

Phương Anh tâm sự, “Khi sang đến đây em cảm thấy mình rất may mắn, và cảm thấy đau lòng khi nghĩ đến cảnh mẹ và những người thân còn kẹt lại. Em ước gì có phép màu nào để cả gia đình em được đoàn tụ ở đây thì em không còn ước mong gì hơn. Nhưng đó chỉ là ước mơ.”

Có lẽ, nhiều người Việt hải ngoại biết đến Phương Anh là biết đến một cô gái, nạn nhân của cái gọi là “xuất khẩu lao động” của nhà nước Việt Nam, người đã mạnh dạn lên tiếng tố cáo sự vô trách nhiệm của nhà nước đối với công dân của mình, như một kiểu “mang con bỏ chợ.” Nhưng, ít ai biết đến những nỗi riêng tư mà cô gái ấy phải đánh đổi cho sự lên tiếng của mình.

Ngày Phương Anh đi “xuất khẩu lao động,” cô để lại nhà người mẹ mang bệnh tim, đứa con gái lên 3 và 2 đứa con nuôi do chị cô mất tích, để lại.

Trong thời gian trốn lại ở Thái Lan chờ tổ chức BPSOS giúp sang Mỹ định cư, Phương Anh nhận được tin con gái 3 tuổi của mình “bị điện giật chết.”

“Ðó là ngày 1 tháng 8 năm 2008.” Người mẹ trẻ nghẹn ngào.

“Khi nghe tin, em không còn biết gì nữa hết. Em đã định chạy đường bộ trở về, nhưng bị mọi người chặn lại, sợ nguy hiểm cho chính em.”

Trong cơn tuyệt vọng, Phương Anh đã dùng đến thuốc ngủ để mong tìm cái chết. Tuy nhiên, người hàng xóm đã kịp thời cứu cô.

“Cảm xúc Phương Anh như thế nào trong khoảng thời gian đó?” Tôi hỏi.

Cô nhỏ giọng, “Là người theo đạo Công Giáo, em chỉ tin vào Chúa. Khi đó em chỉ biết cầu nguyện và nghĩ Chúa cho điều gì thì mình nhận, Chúa lấy đi cái gì mình cũng xin vâng. Chỉ biết như vậy thôi.”

Sau hơn một tuần vật vã, lúc tỉnh lại, cô lại nghĩ đến mẹ, đến hai đứa con nuôi, “nếu bây giờ mình chết đi thì mẹ mình sao đây, rồi 2 đứa con còn lại sao đây, mà mình chết đi thì coi như mình đầu hàng bọn Cộng Sản rồi. Do đó em lại nghĩ mình cần phải sống để cất lên tiếng nói tố cáo.”

Nghĩ vậy, và Phương Anh gắng gượng khuyên mình cần phải sống.

“Ðau lắm chị, điều đó sẽ ray rứt em cả cuộc đời. Chuyện tình cảm đã gãy đổ. Mình chỉ còn lại có đứa con. Nhưng vì cái khó, cái nghèo, mình mới phải để con lại đi làm kiếm tiền, để rồi con phải chết tức tưởi như vậy. Cả đời em sẽ không quên.” Người mẹ mất con thổn thức.

Tôi hỏi tiếp, “Biết Phương Anh sang Mỹ, mẹ có vui không?”

Giọng cô gái chùng xuống, “Mẹ em là người dân tộc, nên chẳng vui gì khi em xa quê. Suy nghĩ của một người phụ nữ dân tộc không giống đa số người Kinh đâu. Lại thêm mẹ em được người ta nói cho biết rằng, ‘Con bà là người theo bọn phi chính phủ, phản động’ thì sao mà vui được hả chị?”

Ôm ấp nỗi niềm làm “đứa con bất hiếu, mẹ ốm đau bệnh tật mà con không có bên cạnh để chăm sóc, lại để lại tất cả mọi công việc nhà cho mẹ gánh vác,” Phương Anh, sau giọng nói mạnh mẽ tố cáo những gì mà “bọn Cộng Sản đã gây ra” đã bật khóc khi nói về gia đình.

Có điều, cô gái đang được nhiều người biết đến trên các diễn đàn đấu tranh vì quyền lợi của người công nhân làm việc trên xứ người đó, lại đang mang nặng thêm nỗi đau của người mẹ không được con cái cảm thông.

“Em còn hai đứa con nuôi, một đứa 18 tuổi, một đứa 16 tuổi. Có người nói với nó là mẹ nó là ‘phản động,’ nên nó rất giận em. Em nói mãi nhưng nó vẫn không chịu hiểu, nó chuyển vào trường ở vùng sâu vùng xa đi học. Nó giận em nhiều lắm. Nó nói, “Con không muốn nói chuyện với mẹ nữa, mẹ đừng gọi cho con. Mẹ đã làm cho con xấu hổ, con thất vọng về mẹ.”

Phương Anh nói bằng giọng thảng thốt: “Em có tội gì để con mình nói với mình như thế chứ?”

Sau những khoảnh khắc bộc bạch nỗi lòng, Phương Anh cho biết, “Ai cũng bảo em đang ở thiên đường, nhưng thực lòng em vẫn chưa bao giờ vui, khi nghĩ về cảnh nhà của mình. Với Phương Anh, khi nào mẹ mình còn bên đó, khi nào con mình còn bên đó, và bao nhiêu bạn bè mình còn bên đó, sống dưới sự kềm kẹp đó thì lòng Phương Anh vẫn mãi không thanh thản.”

 



#35890 From: Henry Doe <tokyochiba51@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 5:15 am
Subject: mua` he` nong nuc. Mat con ma<t cung~ tot lam' roi`
tokyochiba51@...
Send Email Send Email
 


--- On Mon, 8/2/10, Thomas Tran <tdtran747@...> wrote:


Kính chuyển
Sao ...Trời không cho một số những thiếu nữ này một ...cái đuôi để che chỗ cần phải che như những con Vàng, mực, vện....
Cũng tại mấy ông một phần!!!
KÍnh
--- On Sun, 8/1/10, Tong Fam  wrote:

From: Tong Fam Subject: Giai tri ngay Chua Nhut..
To:
Date: Sunday, August 1, 2010, 6:10 PM


Cung do buon !


#35891 From: BTC-HN2011 <btc@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 6:43 am
Subject: Ho^.i Ngo^. Exryu 2011 - La' thu+ so^' 11 Ba?n Tin The^? Thao
sdexryu
Send Email Send Email
 

Các anh chị exryu kính mến,

 

Từ ngày San Diego được chọn làm địa điểm để tổ chức Hội Ngộ 2011, chúng tôi đã nhận được rất nhiều thư ủng hộ, khích lệ cũng như đề nghị của các anh chị Exryu bốn phương, là làm sao có được một kỳ họp mặt thật vui và hào hứng. Một trong những đề nghị rất đặc thù cho dịp hội ngộ lần này là tổ chức tranh giải thể thao cho các "lão tướng". Có lẽ đề nghị này đã nhắm đến môi trường lý tưởng mà San Diego sẵn có: địa điểm thuận tiện, thời tiết nắng ráo và khí hậu ôn hòa. Và cũng có lẽ vì các lão tướng nhà ta đã đến tuổi "hồi xuân", với sức lực chỉ vừa "sáu bó",  muốn chứng tỏ một lần nữa tài nghệ năm xưa quyết đấu để dành "Cúp Vô Địch" về mình, để mới mãn nguyện và chịu "gác vợt" về dưỡng già.

 

Hai bộ môn thể thao được các Exryu ưa chuộng trong thời gian ở Nhật là "đá banh" và "bóng bàn", phong trào lên cao nhất vào năm Nhật ngữ và năm đầu đại học. Tuy nhiên, sau vài năm đại học thì môn đá banh không còn thông dụng nữa, có lẽ vì các cầu thủ đã phải tản mát đi trường xa và không có điều kiện tập dượt thường xuyên nên quần vợt là môn thể thao đã được thay thế cho đá banh. Nhiều trận thư hùng và kỷ niệm vui vẫn còn nằm trong ký ức của nhiều anh chị. Chúng tôi mong các anh chị nếu có thời giờ viết lại vài hàng hồi ký của mình để chia xẻ cùng các anh chị em khác. 

 

Sau một thời gian than khảo ý kiến, tìm kiếm địa điểm và điều chỉnh với các tiết mục hội ngộ khác, chúng tôi quyết định đưa vào chương trình mục tranh giải thể thao cho các "lão tướng" gồm có 2 bộ môn Tennis và Pingpong.

 

Lịch trình thi đấu được sắp xếp như sau: 

 

Thi đấu Tennis:

Ngày giờ:   Chiều ngày thứ Sáu July 29, từ 1PM đến 5PM

Địa điểm:   Balboa Tennis Club, Balboa Park

                   2221-32  Morley Field Dr. San Diego CA 92104  

                   Tel (619) 295-4242

 

Dự tính sẽ có 4 sân cho khoảng 30 đấu thủ để tranh giải đôi.

 

Phụ trách:  Đào Nguyên Bình, với sự cộng tác của các anh Phan Văn Hiền, Phạm Đình Tân và Cao Hữu Duyên.

 

BalboaPingpongTennis015.jpg picture by lh-pics
Địa điểm thi đấu Tennis
 
BalboaPingpongTennis012.jpg picture by lh-pics
Sân Tennis



Thi đấu Pingpong:

Ngày giờ :   Sáng ngày thứ Bẩy July 30, từ 9AM đến 1PM

Địa điểm:    San Diego Table Tennis Association, Balboa Park Activity Center

                    2145 Park Boulevard , San Diego CA 92101  

                    Tel (858) 581-7100  hoặc  (619) 972-2849

 

Dự tính sẽ có 5 bàn cho 40 đấu thủ để tranh giải đơn. Nếu thời giờ cho phép và tùy theo nhu cầu, chúng ta có thể tổ chức thêm giải đôi.  

 

Phụ  trách: Đào Nguyên Bình, với sự cộng tác của các anh Đoàn Vĩnh Khương, Trần Thiện Tuấn và  Nguyễn tiến Quang.

 

BalboaPingpongTennis011.jpg picture by lh-pics

Địa điểm thi đấu Pingpong

 

BalboaPingpongTennis006.jpg picture by lh-pics

Hội trường đấu Pingpong

 

Lệ phí tham dự là $20/1người/1 bộ môn, dùng để trang trải chi phí thuê sân, bàn pingpong và giải thưởng.

 

Phiếu ghi tên tham dự sẽ được gởi đến các anh chị trong một ngày gần đây. Ban Thể Thao sẽ dựa trên số người tham dự thi đấu để quyết định "thể thức tranh giải" cho từng bộ môn và xin sẽ thông báo trước ngày khai mạc HN-2011.

 

Chúng tôi kêu gọi những đấu thủ năm xưa nhân dịp này cầm lại cây vợt, phát động tinh thần thể thao và bắt đầu tập dợt lại để chuẩn bị cho những trận thư hùng gay cấn vào mùa hè HN-2011. Sự luyện tập này còn có tác dụng tốt trong việc giữ gìn sức khoẻ của chúng ta, không để nó bị xuống dốc nhanh chóng vào cái tuổi bóng xế chiều này. 

Chúng tôi chờ đón các anh chị cùng hội ngộ tại San Diego và tham gia một ngày thể thao thân tình và lành mạnh.

 

Mọi đóng góp ý kiến và thắc mắc, xin các anh chị gởi thư về địa chỉ:

btc@...

 

Thân ái và xin hẹn gặp lại tuần lễ Hội Ngộ từ July 29 đến August 4, 2011

 

Ban Thể Thao HN-2011

 

Đào Nguyên Bình

    ---  

 

Xin đính kèm sau đây những đề nghị về thể thức tranh giải của các anh Đoàn Vĩnh Khương, Nguyễn Tiến Quang và Phạm Đình Tân.

 

1) Đề nghị của anh Đoàn Vĩnh Khương về Pingpong:

 

Vì có 5 bàn và thời giờ eo hẹp, mình sẽ chia ra 3 nhóm A, B, C. Rồi mọi ngừơi sẽ bắt thăm để quyết định ai sẽ vào nhóm nào. Theo đó các đấu thủ sẽ đấu nhau trong nhóm mình rồi loại ra dần dần cho đến cuối cùng ai thắng TOP 1 của nhóm mình sẽ vào CHUNG KẾT đấu TAM GIÁC. Đấu 3 sets

 

Top A - Top B - Top C phải đụng nhau tất cả. Đấu 5 sets

 

Ai thắng được 2 sẽ thành champion - Giải nhất.

 

2 người thua sẽ đấu nhau để quyết định: Giải 2, giải 3.

 

Phương pháp đấu ngày nay có vẻ thay đổi theo luật QUỐC TẾ, họ chỉ đánh tới 11, ngày xưa đánh tới 21.  Còn nếu có thời giờ thì sẽ tranh giải đánh đôi hoặc chia đội đánh theo vùng ( San Diego , Santa Ana , San Jose , Sacramento , Houston , Tokyo , Melbourne ...). Chuyện nầy khó tính trước vì không biết bao nhiêu tuyển thủ sẽ tham dự.

 

Có thể thăm dò trên Web bằng cách kêu gọi ghi tên tranh giải đơn trước đã, nếu số người tham dự đông, mình sẽ tổ chức giải ĐÔI, hay giải VÙNG sau.

 

Vài ý kiến sơ khởi, anh em cứ tự nhiên bàn thảo để cuộc tranh giải sẽ được nhiều anh em tham dự. Vui là chính - Thắng bại là chuyện nhỏ...OK?

 

2) Đề nghị của anh Nguyễn Tiến Quang  về Pingpong:

 

Đề nghị 1: Chia làm 2 nhóm A và B. Hạng nhất của 2 nhóm đấu với nhau để chọn ra Champion. Hạng nhì của 2 nhóm đấu với nhau để chọn ra hạng 3 và 4. International games bây giờ chỉ chơi tới 11, và chơi "best of 7". Thì giờ eo hẹp mình chơi "best of 5" cũng được.

 

Đề nghị 2: Tuyển thủ sẽ được chia thành 4 nhóm A,B,C,D (mỗi nhóm khỏang 10 người).

Tổ chức đấu trong nhóm để tìm ra top player của nhóm. Bốn top players của 4 nhóm sẽ vào bán kết và chung kết. Hai người thua trận bán kết sẽ đấu với nhau để tranh giải hạng 3. Tính như vậy thì tương đối gọn và dễ tổ chức.

 

3) Đề nghị của anh Phạm Đình Tân về "đấu Đôi" Tennis:

 

Thiển nghĩ, một trong những cách tổ chức thi đấu đơn giản, nhưng hào hứng sẽ là:

 

1- Sẽ có 2 đội: Một Đội Chủ Nhà gồm San Diego và Orange County . Đội Khách sẽ gồm tuyển thủ các địa phương khác ( Bắc Calif , Texas , Pháp, Úc vv...). Không nhất thiết phải gò bó trong việc phân đội, balance cho đủ 2 đội.

 

2- Mỗi đội sẽ chọn một captain, captain 2 đội sẽ sắp xếp group theo level.

Giả sử mỗi group gồm 8 người / 4 double players team / 2 đội . Sẽ thi đấu round

robin (một double team sẽ thi đấu 2 set với team đội khác) . Các tuyển thủ giờ

chót không thi đấu được, sẽ được thay thế bởi người khác trong đội do

captain chỉ định.

 

3-Tuỳ thời giờ và số người tham dự. Game scoring có thể:

- Mỗi game sẽ ending bằng 40 cách nhau ít nhất 2 điểm, hoặc max 50-40 .

- Mỗi set ending bằng tổng cộng 7 games / set .

- Điểm chung tính theo game point cho toàn đội . Trường hợp đồng tỉ số, mỗi đội sẽ cử một double team đại diện cho set cuối cùng, score ending bằng set 5 games.

- Ai cũng có cúp. Đội thắng cúp nhỏ, đội thua cúp lớn.

 

Vài hàng góp ý cho dzui . Cuộc thi đấu sẽ trong tinh thần "MộtThế Giới Hoà Bình Trong Thể Thao" (j/k), nên thắng bại không thành vấn đề, chính yếu vẫn là Tình Bằng Hữu vốn đã có sẵn.

 

#35892 From: Tu Cong <tanphat@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 8:36 am
Subject: RE: [exryu-ww] Re: THAC BAN GIOC - Chu+'ng minh ?
tanphat50
Send Email Send Email
 
Hi`nh nhu+ chi. Quy' bi. mo+ ho^` do lua^.n d-ie^.u tuye^n truye^`n cu?a ... TQ va` tay sai TQ.
 
Mo+`i ca'c anh chi. d-o.c ta`i lie^.u chi'nh thu+'c cu?a NN VNDCCH va` ca'c cu. nha^n chu+'ng nhe'.
Co`n ne^'u d-o`i ho?i hi`nh a?nh co^.t mo^'c hoa(.c kho^ng a?nh khu vu+.c va`o tho+`i d-o', thi` xin ki'nh ba'i ... cha`o thua.
Tuy nhie^n, cu+' lua^.n theo ly' cu?a TQ thi` chi. Quy' hoa`n toa`n ho+.p ly'.
 
Va` ta cu~ng kho^ng ca^`n tranh ca~i the^m.
Vi` bao nhie^u ngu+o+`i co' tha^?m quye^`n, ke^? ca? nha` nu+o+'c VNDCCH d-a~ no'i ro~... tru+` TQ va` chi. Qui'.
 
<<<Ba cuốn sách về mối quan hệ Việt - Trung thời kỳ căng thẳng

Vào năm 1979, khi xảy ra xung đột lớn giữa Việt Nam và Trung Quốc, Đảng CSVN đã cho ấn hành một số cuốn sách tiết lộ những hành vi và ý định xâm lấn có tính qui mô, kế hoạch và liên tục của Bắc Kinh đối với lãnh thổ Việt Nam.

Dân Luận xin trân trọng giới thiệu với độc giả nội dung 3 cuốn sách trong số này:

1.                     Sự Thật Về Quan Hệ Việt Nam - Trung Quốc Trong 30 Năm Qua của Bộ Ngoại Giao CHXHCNVN.

2.                     Phê Phán Chủ Nghĩa Bành Trướng và Bá Quyền Nước Lớn Của Giới Cầm Quyền Phản Động Bắc Kinh của Ủy Ban Khoa Học Xã Hội Việt Nam.

3.                     Vấn Đề Biên Giới Giữa Việt Nam và Trung Quốc của Nhà xuất bản Sự Thật.

Dưới đây là hai trang trong cuốn "Vấn đề Biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc", miêu tả việc phía Trung Quốc lấn chiếm Ải Nam Quan và Thác Bản Giốc của Việt Nam - hai vị trí mà ở thời điểm hiện nay (05/2009), phía Việt Nam xác nhận là thuộc về Trung Quốc.>>>

 
<<<Đơn phương xây dựng các công trình ở biên giới lấn sang đất Việt Nam. (trang 11, trang12)

- Trên đoạn biên giới đất liền cũng như ở các đoạn biên giới đi theo sông suối, tại nhiều nơi, phía Trung Quốc đã tự tiện mở rộng xây dựng các công trình để từng bước xâm lấn đất.

- Tại khu vực mốc 53 (xã Đàm Thuỷ, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng) trên sông Quy Thuận có thác Bản Giốc, từ lâu là của Việt Nam và chính quyền Bắc Kinh cũng đã công nhận sự thật đó. Ngày 20 tháng 2 năm 1970 phía Trung Quốc đã huy động trên 2.000 người kể cả lực lượng vũ trang lập thành hàng rào bố phòng dày đặc bao quanh toàn bộ khu vực thác Bản Giốc thuộc lãnh thổ Việt Nam, cho công nhân cấp tốc xây dựng một đập kiên cố bằng bê tông cốt sắt ngang qua nhánh sông biên giới, làm việc đã rồi, xâm phạm lãnh thổ Việt Nam trên sông và ở cồn Pò Thoong, và ngang nhiên nhận cồn này là của Trung Quốc.

http://www.thongluan.org/vn/modules.php?name=News&file=article&sid=2392>>>
 
<<<● Vì sao rất nhiều sách giáo khoa, nhiều tài liệu và nhiều thế hệ học sinh được ghi nhận rằng:

+ Diện tích phần đất liền của đất nước là 330.991 km2 và một phần biển có diện tích gấp nhiều lần phần đất liền (Niên giám thống kê 1996) thì lại có rất nhiều SGK in vào những năm 2006 – 2007 lại đưa ra con số 329.297 km2 cho diện tích phần đất liền (Niên giám thống kê 2003).

+ Vậy diện tích 1694 km2 đến 2003 mất đi đâu?

+ Giải thích thế nào hiện nay SGK 2008 lại đưa ra con số mới cộng cả phần đất liền với phần diện tích các đảo là 331.212 km2 (Niên giám thống kê năm 2006). Vậy chính thức riêng phần đất liền theo niên giám 2006 chúng ta có diện tích là bao nhiêu?

Thác chính (phải) thuộc Trung Quốc và thác phụ (trái) thuộc Việt Nam!

Thác Bản Giốc theo ông Vũ Dũng chúng ta chỉ thực sự có chủ quyền ở phần thác phụ, phần thác chính đẹp nhất, hoành tráng nhất lại thuộc về phía Trung Quốc. Trong khi đó nhiều thế hệ người Việt Nam đã được giáo dục là toàn bộ thác Bản Giốc là kỳ quan của Việt Nam, một danh thắng được in hình trong nhiều tranh ảnh, sách vở, tem thư… của Việt Nam. Trong cuốn “Vấn đề Biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc” NXB Sự thật đã ấn hành sau cuộc chiến tranh biên giới 1979 đã khẳng định : “Tại khu vực mốc 53 xã Đàn Thuỷ - huyện Trùng Khánh - tỉnh Cao Bằng trên sông Quy Thuận có thác Bản Giốc từ lâu là của Việt Nam và chính quyền Bắc Kinh cũng đã công nhận sự thật đó” (Trang 11).>>>
 
<<<Sách Trắng nói gì?

- Tập Sách Trắng của Nhà xuất bản Sự Thật ấn hành tháng 3/1979, sau cuộc chiến tranh biên giới Việt-Tàu, còn tố cáo Tàu chiếm đất của Việt Nam từ năm 1954.

- Một đọan trong Chương II của sách này viết: “Trong một phần tư thế kỷ vừa qua, nhà cầm quyền Trung Quốc đã lần lượt chiếm hết khu vực này đến khu vực khác của Việt Nam, từ khu vực nhỏ hẹp đến khu vực to lớn, từ khu vực quan trọng về quân sự đến khu vực quan trọng về kinh tế. Họ đã dùng mọi thủ đọan, kể cả những thủ đọan xấu xa nà các chế độ phản động của Trung Quốc trước kia không dùng.”

- “Lợi dụng đặc điểm núi sông hai nước ở nhiều nơi liền một dải, nhân dân hai bên biên giới vốn có quan hệ họ hàng, dân tộc, phía Trung Quốc đã đưa dân họ vào những vùng lãnh thổ Việt Nam để làm ruộng, làm nương, rồi định cư những người dân đó ở luôn chỗ có ruộng, nương, cuối cùng nhà cầm quyến Trung Quốc ngang ngược coi những khu vực đó là lãnh thồ Trung Quốc.”

- Riêng đoạn 7, đã viết về việc Tàu có ý định chiếm một phần thác Bản Giốc khi Tàu “lợi dụng việc vẽ bản đồ giúp Việt Nam chuyển dịch đường biên giới”.

- Nguyên văn: “Năm 1955-1956, Việt Nam đã nhờ Trung Quốc in lại bản đồ nước Việt Nam tỷ lệ 1/100.000, Lợi dụng lòng tin của Việt Nam, họ đã sửa ký hiệu mợt số đọan đường biên giới dịch về phía Việt Nam, biến vùng đất của Việt Nam thành đất Trung Quốc. Thí dụ: họ đã sửa ký hiệu khu vực thác Bản Giốc (mốc 53) thuộc tỉnh Cao Bằng, nơi họ định chiếm một phần thác Bản Giốc của Việt Nam và Pò Thoong.”

- Không ai có thể hiểu khác điều khẳng định như đinh đóng cột của CSVN vào năm 1979 khi họ viết trên giấy trắng mực đen rằng Tàu “định chiếm một phần thác Bản Giốc của Việt Nam và Pò Thoong”.

- Còn vùng đất của Việt Nam tại Hữu nghị quan thuộc về ai? Sách Trắng của Việt Nam tố cáo Tàu: “Năm 1955, tại khu vực Hữu nghị quan, khi giúp Việt Nam khôi phục đọan đường sắt từ biên giới Việt – Trung đến Yên Viên, gần Hà Nội, lợi dụng lòng tin của Việt Nam, phía Trung Quốc đã đặt điểm nối ray đường sắt Việt – Trung sâu trong lãnh thồ Việt Nam trên 300 mét so với đường biên giới lịch sử, coi điểm nối ray là điểm mà đường biên giới giữa hai nước đi qua. Ngày 31 tháng 12 năm 1974, Chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hoà đã đề nghị chính phủ hai nước giao cho ngành đường sắt hai bên điều chỉnh lại điểm nối ray cho phù hợp với đường biên giới lịch sử nhưng họ một mực khước từ bằng cách hẹn đến khi hai bên bàn toàn bộ vần đề biên giới thì sẽ xem xét. Cho đến nay (chú thích : 1979), họ vẫn trắng trợn ngụy biện rằng khu vực hơn 300 mét đường sắt đó là đất Trung Quốc với lập luận rằng “không thể có đường sắt của nước này đặt trên lãnh thổ nước khác.”

- Đó là những điều nói ra từ cửa miệng nhà nước CSVN. Không ai biết rõ tình trạng 300 mét đất mất ấy bây giờ thuộc về Ta hay Tàu. Ấy là chưa kể các phần đất quân Tàu chiếm rồi không trả lại cho Việt Nam sau cuộc chiến tranh biên giới năm 1979, đã từng được Hà Nội tố cáo Bắc Kinh trước khi hai bên nối lại bang giao năm 1991.

- Chiều ngang lãnh thổ vùng biên giới Việt - Tàu dài khoảng 1,400 cây số.

http://radiochantroimoi.com/IMG/pdf/VanDeBienGioiVietTrung.pdf>>>
 
<<<Về việc mất đất, mất biển: Tôi thách ông Vũ Dũng! (Cánh Én, 19.1.08)

- Ông Vũ Dũng trong trả lời phỏng vấn trên báo Nhân dân ngày 6-1-2008 khẳng định : không có chuyện chúng ta mất đất mất biển.

- Báo Nhân dân khi mớm câu hỏi cho ông Vũ Dũng đã gợi trước câu trả lời ấy: ” một số người đưa tin có ý đồ xấu là phía ta đã mất đất …”.

- Tôi dám thách ông Vũ Dũng, mà tôi từng quen biết từ khá lâu; đã từng ở New York, tại trụ sở Liên Hợp Quốc với nhau. Tôi dám đánh cá cược với ông, 1 ăn 10 cũng được.

Trước hết tôi tin là ta mất đất. Mất cả ở vùng Ải Nam Quan, cả ở vùng Bản Giốc.

- Trước hết đó là 2 vùng không xa lạ với tôi.

- Đã có nhiều lần hồi trẻ tôi thăm thác Bản Giốc. Nước ta rất hiếm thác, nên Bản Giốc nổi tiếng. Tôi còn nhớ như in cái thiệp du lịch thắng cảnh Đông Dương do người Pháp in, có Thác Bản Giốc - Cao Bằng, bên thác có cái ki-ốt tròn, nhỏ, lợp tranh để người đến thăm có thể ngồi tránh nắng, mưa. Tôi đã đích thân cùng bạn và gia đình nhiều lần đến thăm thác Bản Giốc, khi gia đình tôi sống ở thị xã Cao bằng. Các chị và em tôi đã dở cơm nắm ra ăn trong cái ki-ốt nhỏ khi bọt nước ở chân thác bắn đến gần. Chúng tôi còn tò mò ngắm bà con người Mán sơn đầu sống gần đó. Phía Trung quốc còn ở xa, khá xa, không ai nhắc đến, đinh ninh là thác ở hẳn trên đất ta. 
Bùi Tín - 2008-1-19
http://my.opera.com/pham1647/blog/2008/01/19/a>>>
 
<<<“16 chữ vàng là thật hay giả”

- Từ khi đề ra 16 chữ, Việt Nam thực hiện rất nghiêm chỉnh, đôi khi còn nhân nhượng quá mức. Còn phía Trung Quốc thì sao? 16 chữ do Trung Quốc chủ động nêu ra có nội dung thật không, trong tư tưởng có thật như thế không?

- Nếu thật thì Trung Quốc hãy trả cao điểm 1.500m nằm trong huyện Vị Xuyên cho tỉnh Hà Giang.

- Nếu thật thì hãy trả 1/2 thác Bản Giốc lại cho tỉnh Cao Bằng.

- Hãy trả biên giới Việt Nam về sát Hữu Nghị Quan (mà xưa gọi là Ải Nam quan, Nguyễn Trãi đã tiễn cha là Phi Khanh đến tận đấy). 

Thiếu Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh; S 23, ngõ Hoàng Tích Trí, P. Kim Liên

- Lão thành CM, 94 tuổi đời và 71 tuổi Đảng CSVN, 13 năm làm Đại sứ tại Trung Quốc.>>>

 

<<<Tôi làm việc với Trung Quốc suốt từ năm 1962 đến năm nay về hưu rồi nhưng mà vẫn cứ tiếp xúc với những người làm với Trung Quốc là cái anh láng giềng nó to, nó khoẻ, nó lại tham, nó lại xấu tính.

   Mệt lắm. Lúc hữu nghị mình tưởng nó hữu nghị nó giúp mình hết sức, nhưng mà nó cũng luôn luôn tìm cách nó thọc gậy. Tất nhiên là những cái giúp đỡ của họ với mình thì mình không bao giờ quên. Nó to lớn lắm! Nhưng mà ngay trong những lúc họ giúp đỡ mình to lớn nhất họ vẫn có ý đồ. Có, mà lúc đầu mình không để ý.

7. Mắt tôi đã từng thấy thế hệ cha anh bị Trung Quốc mang lòng tin ra để đánh lừa, thế hệ tôi cũng có lúc bị Trung Quốc mang cái lòng tin ra để đánh lừa. Tôi hy vọng và mong rằng thế hệ sau tôi không mắc những cái nhược điểm đó.

Dương Danh Dy 2009-07-02 nhà ngoại giao, làm việc tại sứ quán Việt Nam ở Trung Quốc- từ năm 1962 đến năm nay về hưu (2009)>>>
 


To: exryu-ww@yahoogroups.com
From: quinguyen_vic@...
Date: Mon, 2 Aug 2010 01:10:23 -0700
Subject: [exryu-ww] Re: THAC BAN GIOC - Chu+'ng minh ?



Chao anh Vu & quy anh chi,
 
Cam on anh Vu dda~ cho bie^'t the^m chi tie^'t ve tha'c BG.
 
1. Do.c ba`i phong van ong TN Tua^'n cua RFA, chu'ng ta tha^'y ong ta chi? du+.a va`o ta`i lie^.u cua?  Commandant Famin dde^? kha(?ng ddi.nh la` tha'c BG hoa`n toa`n thuo^.c ve^` VN, ca'ch dduong bien gioi 2 km.
 
Qui' xin nha^'n ma.nh , chi? co' 1 ta`i lie^.u cua? o^ng Commandant Famin dde^? nha` nghie^n cu+'u (!)  TN Tua^'n & dda`i RFA ke^'t lua^.n la` tha'c BG bi. ma^'t.
 
2. Hien nay viec phan ddi.nh ranh gio+'i dduo+.c ro~ ra`ng, chu'ng ta tha^'y tha'c BG kho^ng bi. ma^'t hoa`n toa`n nhu+ ba^'y la^u nay dduo+.c tuye^n truye^`n la` tha'c bi. ma^'t , bi. "ba'n" cho TC, ddi tha(m tha'c pha?i ca^`n visa.
Ne^'u ma^'t chi? la` ma^'t 1 pha^`n vi`  TC dda~ do+`i co^.t mo^'c 53. Khi pha^n ddi.nh thi` phia' VN pha?i chiu.  la^'y co^.t mo^'c 53 la`m chua^?n.
 
2. Co^.t mo^'c 53 la` co^.t mo^'c pha^n ddi.nh ranh gio+'i, tu+'c phi'a Nam mo^'c 53 thuoc VN, phia' Ba('c mo^'c 53 thuo^.c TC.
"...tài liệu gốc ký kết giữa ông Đại Tá Galliéni với ông Thái Hy Vân, năm 1894, thì cột mốc ở tại vùng Bản Giốc đó nó mang số 53 và cái tên của nó ở đó gọi là "Nga Khẩu. Nó được cắm ở bên lề một con đường cạnh một khu rừng. Và trong biên bản của người Hoa thì họ ghi thêm một chi tiết nữa là "ở dưới chân một ngọn núi". "
 
Vie^.c pha^n ddi.nh na`y tha^.t mo+ ho^` -  con dduo+`ng na`o ?? cua? khu ru+`ng na`o ?? va` o+? duo+'i cha^n nu'i na`o ??
Ne^'u na(m 1894 , vie^.c ddi.nh ranh gio+'i co' ti'nh ca'ch khoa ho.c nhu+ o+? toa. ddo^. , kinh tuye^'n, vi~ tuye^'n na`o dde^? chu'ng ta co' the^? kha(?ng ddi.nh la` tha'c BG thuo^.c VN hoa`n toa`n.
 
To'm la.i
- Nguo+`i Vie^.t chi? tri'ch vie^.c ma^'t tha'c BG la` chi? du+.a va`o ta`i lie^.u cua? o^ng Commandant Famin .
 
- TC ne^'u co' do+`i mo^'c 53 xuo^'ng giu+~a tha'c chi'nh ddo' la` ha`nh ddo^.ng tham lam cua? TC.
 
Bo^. ddo^.i CS & qua^n ddo^.i CSVN dda~ anh du~ng cho^'ng tra? la.i su+. xa^m la(ng cua? Ba('c phuo+ng trong ca'c tra^.n chie^'n na(m 1979 & 1984.
Nha^n da^n & qua^n ddo^.i VN dda~ hy sinh cho to^? quo^'c dde^? co^' ga('ng ba?o to^`n bo+` co~i.
 
Ne^'u chu'ng ta khen ngo+.i ha`nh ddo^.ng anh du~ng cua? qua^n ddo^.i VNCH na(m 1974, du` dda~ thua TC na(m ddo', chu'ng ta kho^ng the^? chi? tri'ch qua^n ddo^.i VN (CS) & chi'nh quye^`n CSVN  la` " ba'n nuo+'c" .
 
Thie^?n nghi~ ke? dda'ng chi? tri'ch & ca?nh ca'o la` nguo+`i la'ng gie^`ng Ba('c phuo+ng tham lam .
 
Nha^n tie^.n, cha^n tha`nh ca'm o+n y' kie^'n cua? anh Tua^'n Tsukano.
 
Ca'm on quy anh chi dda ddo.c thu+.
 
Than men,
Qui' Nguye^~n
 
 
 
 

 
 
 

 


From: vu ho <vqho27@...>
To: exryu worldwide <exryu-ww@yahoogroups.com>
Sent: Mon, 2 August, 2010 2:31:25 PM
Subject: RE: [exryu-ww] Xin gui lai- Thu anh HANH - Re: THAM THAC BAN GIOC - Chu+'ng minh ?



Ta'c gia? Tru+o+ng nha^n Tua^'n co' xua^'t ba?n mo^.t cuo^'n sa'ch tu+a. dde^` "Biên giới Việt - Trung, 1885-2000, Lịch sử thành hình và những tranh chấp" do Nhà Xuât Bản Diễm Châu ấn hành tại Pháp vào năm 2005.  Trong ba`i pho?ng va^'n sau dda^y cua? RFA, ta'c gia? dda~ tri`nh ba`y ba(`ng co+' tha'c Ba?n Gio^'c hoa`n toa`n thuo^.c ve^` VN nhu+ sau:

http://www.rfa.org/vietnamese/SpecialTopic/ChinaVietnamBorder/DidVietnamLoseAnyOfItsTerritoryAtTheBanGiocFallArea_NguyenAn-20080113.html

"Tài liệu thứ nhứt là tài liệu của ông Trung Uý Détrie là người phụ trách đi cắm mốc (1894). Ông này xác định Thác Bản Giốc ở gần cột mốc số 53. Trên bản đồ thì đoạn ngắn con sông làm thành đường biên giới là từ cột mốc số 51 đến số 52.

Theo ta`i lie^.u na`y thi` mo^'c 53 na(`m trong la~nh tho^? VN na(m 1894.

"Tài liệu thứ hai là của ông Commandant Famin. Ông này viết thành một quyển sách và được in ra. Quyển sách này được tồn trữ tại các thư viện lớn ở bên Pháp cũng như ở các nước khác. Theo ông Commandant Famin thì Thác Bản Giốc thuộc về Việt Nam và cách đường biên giới khoảng 2 kilomet. "

Vi, tri' hie^.n ta.i cua? mo^'c 53 giu+~a tha'c Ba?n Gio^'c la` mo^.t va^'n dde^` vi`ca'i co^.t mo^'c 53 do Pha'p - Thanh ddi.nh na(m 1894 o+? be^n le^` mo^.t con ddu+o+`ng ca.nh mo^.t khu ru+`ng, o+? du+o+'i cha^n mo^.t  ngo.n nu'i cho+' kho^ng na(`m giu+a~ tha'c Ba?n Gio^'c chi'nh:

"...tài liệu gốc ký kết giữa ông Đại Tá Galliéni với ông Thái Hy Vân, năm 1894, thì cột mốc ở tại vùng Bản Giốc đó nó mang số 53 và cái tên của nó ở đó gọi là "Nga Khẩu. Nó được cắm ở bên lề một con đường cạnh một khu rừng. Và trong biên bản của người Hoa thì họ ghi thêm một chi tiết nữa là "ở dưới chân một ngọn núi". "

Theo hie^.p ddi.nh 1999  thi` VN chi? co' mo^.t nu+a? tha'c Ba?n Gio^'c chi'nh tho^i:
http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C3%A1c_B%E1%BA%A3n_Gi%E1%BB%91c

"Thác Bản Giốc được chia thành hai phần, phần ở phía Nam gọi là thác cao. Đây là thác phụ vì lượng nước không lớn. Thác thấp là thác chính nằm ở phía Bắc. Ở giữa thác chính là cột mốc biên giới Việt-Trung. Cột mốc này được xác định qua hiệp ước về biên giới giữa hai nước năm 1999 là cột mốc 53 do Pháp - Thanh xây dựng. Theo hiệp ước 1999, phần thác phụ hoàn toàn thuộc về Việt Nam, phần thác chính chia đôi."



Va`i ha`ng xin go'p y' ,

Vu~

To: exryu-ww@yahoogroups.com
From: quinguyen_vic@...
Date: Sun, 1 Aug 2010 19:51:49 -0700
Subject: [exryu-ww] Xin gui lai- Thu anh HANH - Re: THAM THAC BAN GIOC - Chu+'ng minh ?



Dear anh Hanh,

 Anh Ha.nh co' ta`i lie^.u & ba?n ddo^` na`o chu+'ng minh tha'c Ba?n Gio^'c hoa`n toa`n thuo^.c VN kho^ng ??

Qui' cu~ng muo^'n ti`m hie^?u them ve chu quyen cua thac BG na`y.

DDu+a hi`nh a?nh tu+` BBC le^n dde^? cho tha^'y ddi tha(m tha'c BG kho^ng ca^`n Visa nhu+ anh NP Quang dda~ 1 la^`n cho ra(`ng pha?i ca^`n Visa TC khi ddi tha(m tha'c BG.

 Hi`nh phi'a duo+'i co' no'i dde^'n:

"Cơ sở để chia đôi phần thác chính là việc tính mốc bắt đầu từ cột mốc 53 cũ được dựng lên từ cuối thế kỷ 19 sau khi người Pháp và Nhà Thanh ký kết hiệp định phân chia biên giới."

 Va^.y anh Ha.nh co' ta`i lie^.u & ba?n ddo^` na`o chu+'ng minh phia' sau co^.t mo^'c 53 ( i.e., phi'a ba('c co^.t mo^'c 53) cu~ng thuo^.c ve^` VN dde^? ba^y gio+` VN pha?i chia cho TC ??

Chu'ng ta nghe nhie^`u tuye^n truye^`n hay chu+?i CS la` " ba'n nuo+'c" , mong ra(`ng co' nhu+~ng chu+'ng cu+' li.ch su+? , ta`i lie^.u/ ba?n d-o^` dde^? chu+'ng minh cu. the^?.

Chu'ng ta ne^n nho+' ra(`ng VN tu+` nga`n xu+a cua to tien ta dde^'n ta^.n ddo^.ng DDi`nh Ho^`, pha^`n dda^'t dda~ tro+? tha`nh Trung Hoa  hien tai.

Thien nghi ddo^'i tuong chi? tri'ch pha?i la` TC xa^m la(ng, chu+' mie^`n Nam CH hay CS , nguo+`i Vie^.t chu'ng ta du` o+? ba^'t cu+' thoi ddai na`o cu~ng kho^ng bao gio+` cha^'p nha^.n da^ng ddat ddai cho Ta`u.

 DDo.c ba`i viet cua ong Duong Danh Dy hay cua? thu truong Quoc Pho`ng Nguyen Chi Vinh , du` cuo+ng hay nhu, dde^`u cho tha^'y quye^'t ta^m giu+~ vu+~ng bo+` co~i cu?a nguo+`i Vie^.t.

 Than men,

Qui' Nguye^~n

 Xin moi quy anh chi tham khao :

Việt Nam và quả đấm thép bọc nhung cua thu truong Nguyen Chi Vinh:

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/07/100729_nguyenchivinh_inv091208.shtml

 
 


 

From: hanh nguyen <hhn08873@...>
To: exryu-ww@yahoogroups.com
Sent: Sun, 1 August, 2010 11:41:52 PM
Subject: Re: [exryu-ww] THAM THAC BAN GIOC


Theo thỏa thuận biên giới đất liền mới đây, thác phụ nằm hoàn toàn trên lãnh thổ Việt Nam còn thác chính được hai nước Việt Nam và Trung Quốc cùng khai thác.
 Tha'c Ba?n Gio^'c nga`y xu+a la` cu?a VN 100%.  Nay DCSVN dda~ chia 1 pha^`n cho TQ.  Tu+'c dde^? cho TQ a'p du.ng "ca'i gi` cu?a to^i (TQ) la` cu?a to^i; ca'i gi` cu?a anh (VN) la` cu?a chu'ng ta".
Nguoi Viet chu+?i DCSVN la`ddu'ng.
HHanh



From: qui nguyen <quinguyen_vic@...>
To: EXRYU -WW <exryu-ww@yahoogroups.com>
Sent: Sat, July 31, 2010 9:49:52 PM
Subject: [exryu-ww] THAM THAC BAN GIOC



 
Xin forward den quy anh chi cac hinh anh cua 1 nguoi Hoa (?) den tham thac Ban Gioc.
 

Giống như tin vịt bãi biển Trà Cổ bị mất vào tay TQ,  1 số người Việt loan tin là  thác Bản Giốc

thuộc về TQ, muốn đi thăm thác BG phải xin visa TQ !!

Đứa cháu của Quí tháng 2 , 2010 vua qua đã đi thăm & chụp nhiều hình rất đẹp.

Người chụp gửi lên BBC có tên họ người Hoa, đã chụp các tấm hình về phía VN, trong khi đó

là người Việt lại phao tin thác này đã bị mất!!

Nghĩ  đến các tin vịt làm lợi cho TQ , thật buồn !  

 

Quí Nguyễn



http://www.bbc.co.uk/vietnamese/pictures/2009/02/090224_bangioc_fall_tc2.shtml

Sung Wangchen

Gửi cho BBCVietnamese.com từ Cao Bằng

 

 
 
 
Thác Bản Giốc là một trong những thác đẹp nhất Việt Nam, nằm tại xã Đàm Thuỷ, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng.
 
 
Thác là một phần của sông Quây Sơn được chia làm 2 phần, thác chính và thác phụ.
 
 
Tranh chấp với Trung Quốc về thác Bản Giốc bắt đầu từ những năm 1974-1975 nhưng lên cao vào năm xảy ra cuộc chiến biên giới 1979
 
 
 
Theo thỏa thuận biên giới đất liền mới đây, thác phụ nằm hoàn toàn trên lãnh thổ Việt Nam còn thác chính được hai nước Việt Nam và Trung Quốc cùng khai thác.
 
Kinh doanh du lịch khu vực này còn nghèo nàn, tuy phía Trung Quốc đã có xây dựng một số khách sạn, nhà nghỉ.
 
 
Phía Việt Nam thì chỉ có lán trại sơ sài dùng bán đồ lưu niệm cho... người Trung Quốc, nhưng cũng chẳng mấy khi có khách.
 
 
 
Những năm gần đây, người Trung Quốc vẫn sang quậy phá những người Việt bán hàng
bên hữu ngạn dòng Quây Sơn.
 
 
 
Cơ sở để chia đôi phần thác chính là việc tính mốc bắt đầu từ cột mốc 53 cũ được dựng lên từ cuối thế kỷ 19 sau khi người Pháp và Nhà Thanh ký kết hiệp định phân chia biên giới.
 
 
Nhưng ngày cuối năm, công tác cắm mốc đang tất bật. Chủ Tịch tỉnh Cao Bằng Lô Ích Giang (bìa phải) thân chinh đến kiểm tra, đốc thúc công việc xây dựng cột mốc mới.
 
.
 
 
Đường giao thông từ Cao Bằng lên thác Bản Giốc bây giờ đã rất tốt. Khung cảnh yên bình và thơ mộng cho dù thác mùa này đang cạn nước.
 
 
 
Hy vọng cột mốc cắm xong, hiệp định phân định đường biên ký kết, dân Việt sẽ yên tâm ổn định cuộc sống
 

 





 


 




 


#35893 From: Henry Doe <tokyochiba51@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 10:26 am
Subject: VC cong khai Dọa Giết Những Người Đối Kháng Phản Biện, Không Dấu Giếm
tokyochiba51@...
Send Email Send Email
 


--- On Mon, 8/2/10, Reagan Cao <reagancao@...> wrote:

CSVN Hăm Da Giết Nhng Người Đi Kháng Phn Bin, Đe Da S Ám Sát, Không Du Giếm

 

 
Tin Hà Nội - Thượng tướng công an Nguyễn Văn Hưởng trong một dịp tiếp tân với giới trí thức đã công khai nói thẳng: Ðảng Cộng sản Việt Nam cấm phản biện vì như thế là phản động. Tin này được một nhà trí thức Hà Nội ký tên Nguyễn Trung Thực gửi ra loan trên báo Diễn Ðàn bên Pháp. Trước đó trên ấn bản số 1 Tạp chí Nhân quyền do chính nhà nước Cộng sản Việt Nam phổ biến, trong đó có bài của Thứ trưởng Bộ công an Cộng sản Việt Nam là Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng, nhan đề Hãy hiểu đúng về nhân quyền Việt Nam, trong đó dẫn lời Hồ Chí Minh để tự biện hộ rằng tại Việt Nam đang có nhân quyền theo kiểu Việt Nam qua định nghĩa của họ Hồ.

Tác giả Nguyễn Trung Thực từ Hà Nội đã viết trên Diễn Ðàn khi cho rằng mùa hè năm ngoái, dư luận xôn xao về vụ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký quyết định cấm đoán các trung tâm nghiên cứu độc lập được phản biện công khai về các vấn đề chính sách, do đó mà Viện IDS đã tuyên bố tự giải thể để phản đối. Giới trí thức cả nước đã được thông tin miệng về những lời của thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng. Gặp một số trí thức trong dịp này, ông Hưởng đã dõng dạc tuyên bố nguyên văn như sau: Nước ta Ðảng lãnh đạo, không có phản biện gì cả, phản biện là phản động. Các anh muốn phản biện hả, nhà tù còn nhiều chỗ lắm! mà cũng chẳng cần bắt bớ tù đày làm gì, thời buổi này tai nạn giao thông là chuyện cơm bữa, mà cũng chẳng cần tông xe làm gì, buổi sáng các vị đi uống cà phê, về tới nhà cứng đơ, không làm gì được nữa, có nghĩa là đã bị bỏ độc. Lời tuyên bố trắng trợn của một tên Thượng tướng Công an làm cho nhiều người ngán ngẩm và cho thấy sự đàn áp trắng trợn giới trí thức và đối lập tại Việt Nam.(SBTN)

http://www.freevietnews.com/tintuc/index.php?subaction=showfull&id=1280655077&archive=&ucat=2


#35894 From: dung mtl <dung_mtl@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 10:49 am
Subject: RE: Fw: 14 di?u Phat day.
dung_mtl
Send Email Send Email
 
I love you ......  :) :) :)

--- On Sun, 8/1/10, vu ho <vqho27@...> wrote:

> From: vu ho <vqho27@...>
> Subject: RE: [exryu-ww-vannghe] Fw: 14 di?u Phat day.
> To: "exryu vannghe" <exryu-ww-vannghe@yahoogroups.com>
> Received: Sunday, August 1, 2010, 8:00 PM
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>  
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
> Xin ca'c anh chi. tham khao? the^m ta`i  lie^.u
> sau dda^y:
>
> Kwan
> Yin
>
>               By Cong
> D. Tran
> http://www.thubtenc hodron.org/ PrisonDharma/ kwan_yin.
> html
>
> "I would like to share with you a little about the
> bodhisattva known as
> Avalokiteshvara or Kwan-Yin. “Bodhi” means being awake
> and  “sattva”
> means living being. So “bodhisattva” means an awakening
> being.
> This Bodhisattva has many names, images, and
> emanations.  Sometimes Avalokita appears in male or female
> form in order
>  to meet the needs  of all living beings. In Chinese we
> call her
> Kwan-Yin, in Vietnamese we say  Quan The Am, in Tibet  he
> is called
> Chenresig, and in India  Avalokiteshvara or Avalokita. We
> also know of
> this bodhisattva as Kannon or  Kwannon or Guan-Yin in
> Japan,  Korea and
> other  parts of Southeast Asia. The Buddha referred to this
>  Bodhisattva
>  as Avalokiteshvara. I call her Quan The Am Bo Tat, the
> Vietnamese
> name.
>             In Chinese,
> Kwan-Yin literally means
> “she who observes  sound”. In Vietnamese Quan The Am
> means “the one who
> listens and hears the  cries of the world” and thus
> listens and hears in
>  order to come and help. In Vietnam  we pay homage to Quan
> The Am Bo Tat
>  as our mother because of the great love  this bodhisattva
> has for all
> living beings. She loves us as any great mother  loves her
> own children:
>  like an ocean of mercy without end. In Tibet  and India
> this
> bodhisattva is also well known in the Perfection  of
> Wisdom Sutra."
> Vu~
> To:
> exryu-ww-vannghe@ yahoogroups. com
> From: DacDao@...
> Date: Sun, 1 Aug 2010 21:58:38 -0400
> Subject: Re: [exryu-ww-vannghe] Fw: 14 di?u Phat day.
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>  
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
> In a message dated 8/1/2010 4:34:09 A.M. Pacific
> Daylight Time,
> dung_mtl@yahoo. com writes:
> Quan
>   The^' A(m Bo^` Ta't la` dda`n o^ng , cho+'
> kho^ng pha?i dda`n
>   ba`.
>
>
>
>  
> neu the^' thi` vu. Thi. Ma^`u dda^u co`n la` gi`
> oan tra'i dde^? ma` gia?i
> ma~ nu+~a .
> Ma la`m sao dde^? bie^'t duoc Quan A^m la` nam ???
> co' du`ng dde^'n ma'y
> pha't hie^.n no'i do^'i hay la` du`ng DNA dde^?
> kie^?m chu+'ng nhu+~ng ngu+o+`i
> vie^'t sa'ch hay pha't ngo^n kho^ng va^.y
> ???
> DD
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>

#35895 From: Henry Doe <tokyochiba51@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 12:38 pm
Subject: cac ddiem? quan tro.ng cua 1 bai dien van rat nen doc.
tokyochiba51@...
Send Email Send Email
 
 
Trần Mạnh Hảo
(Tham luận của Trần Mạnh Hảo trong Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ XIII, soạn theo thu “mời viết tham luận” của nhà tho Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam , nhờ nhà tho Trần Đăng Khoa đọc giùm – cám on!)
“Sự thật là tiêu chuẩn của chân lý” (K.. Marx)
Kính thua quý đồng nghiệp cầm bút,
Thua quý vị quan khách và quý vị lãnh
đạo,
Thói thuờng, con nguời sợ món gì nhất? Sợ ma quỷ u? Không! Sợ vợ u? Không! Sợ công an u? Không! Sợ kẻ cầm quyền u? Không! Sợ chết u? Không!
Theo chúng tôi, con nguời trên mặt đất này sợ nhất sự thật!
Ông cha chúng ta đa đánh thắng giặc Hán, Đuờng, Tống, Nguyên, Minh, Thanh… để bảo tồn đất nuớc. Tất cả các thứ giặc trên cộng lại cung không ghê gớm bằng giặc nói dối đang tàn phá Tổ quốc ta, giống nòi ta. Lần này, nếu nhân dân ta không vùng lên đáng tan BỌN GIẶC CÓ TÊN LÀ DỐI TRÁ, chắc chắn đất nuớc ta sẽ bị kẻ thù phuong Bắc nuốt chửng, nhu mấy nghìn năm truớc chúng đa nuốt chửng toàn bộ các dân tộc Bách Việt từng định cu lâu dài phía nam sông Duong Tử
Tổng Bí thu Nguyễn Văn Linh, trong cuộc gặp mặt văn nghệ si năm 1987, truớc hết là Đảng phải cởi trói cho các đồng chí
Tôi cho rằng khi những sợi dây ràng buộc đuợc cắt đi, sẽ làm cho văn học nghệ thuật nhu con chim tung cánh bay lên trời xanh…”.
Rõ ràng, qua lời Tổng Bí thu Nguyễn Văn Linh, Đảng đa thừa nhận từng trói văn nghệ si và trí thức rất nhiều năm.
Lần này, Ban Tuyên giáo Trung uong, thông qua cuộc hội thảo cấp nhà nuớc “Văn học nghệ thuật huớng vào sự thật của đất nuớc” đa khuyến khích kẻ hèn này là chúng tôi nói lên sự thật, toàn là những sự thật chết nguời.
Khi một kẻ, một dân tộc phải núp vào sự dối trá để tồn tại, kẻ đó, dân tộc đó là một kẻ yếu, một dân tộc yếu đang trên đuờng suy vong. Chỉ có kẻ mạnh, kẻ tự tin, kẻ có liêm sỉ, có đạo đức mới không sợ sự thật, dù là sự thật đau đớn nhất, khủng khiếp nhất mà thôi.
Còn nếu quý vị dùng công an hay nhà tù để đối thoại với chúng tôi thì quý vị đa mặc nhiên thừa nhận chúng tôi nói đúng; chỉ vì đuối lý mà quý vị mới phải dùng hạ sách là làm phiền chúng tôi, đe dọa chúng tôi thì quý vị đa không chính danh quân tử, dùng nền chính trị bá đạo ứng xử với nguời dân, khi nguời dân dám nói lên sự thật để hi vọng trên đất nuớc đau thuong và cam chịu này le lói một nền chính trị vuong đạo, dựa vào sự thật, luong tri và lẽ phải. Trong hàng trăm sự thật nhãn tiền của đất nuớc, chúng tôi chỉ xin kể ra 3 sự thật mà thôi.
SỰ THẬT MỘT
Trên đất liền, ngoại bang dùng con bài khai thác bauxite, mua đất thời hạn 100 năm của 18 tỉnh lấy cớ trồng rừng, thực chất là công cuộc chiếm đất di dân theo kiểu vết dầu loang, theo kiểu “nở hoa trong lòng địch”. Đến nỗi, khi giặc chiếm Hoàng Sa rồi đặt tên quận huyện cho quần đảo này, sinh viên thanh niên biểu tình chống giặc lại bị nhà nuớc Việt Nam bắt.
Vậy, nhà nuớc chúng ta hiện nay đứng về phía ngoại bang xâm luợc hay đứng về phía nhân dân ta?
Lối sống vô đạo đức, hành vi vô luân, con nguời ứng xử với con nguời man rợ hon dã thú đang là vấn nạn quốc gia, có thể đua một dân tộc vốn có văn hóa, văn hiến bốn nghìn năm tới chỗ diệt vong…
Không nhìn ra những nguy co chết nguời này, liệu 100 năm nữa Tổ quốc Việt Nam chúng ta còn tồn tại không? Dòng giống con Lạc cháu Hồng còn tồn tại không?
Nền giáo dục Việt Nam hôm nay là một nền giáo dục thiếu trung thực, đúng nhu ý kiến của ông Phó Thủ tuớng Nguyễn Thiện Nhân đa công nhận. Đạo đức trong giáo dục Việt Nam hôm nay đồng nghia với dối trá: thày dối trá thày, trò dối trá trò, quản lý giáo dục báo cáo láo cốt lấy thành tích, nạn mua bán bằng, bán đề thi, mua quan bán tuớc đang là đại họa của nền giáo dục. Hầu hết sách giáo trình, sách giáo khoa… là sách đạo văn. Cán bộ có chức có quyền đua nhau làm thạc si, tiến si… lấy bằng thật nhung học giả. Nạn dùng tiền mua bằng cấp, mua học hàm học vị đang diễn ra công khai trong cái chợ trời giáo dục Việt Nam .
SỰ THẬT HAI
Chua bao giờ nhu hôm nay, trên đất nuớc ta, giặc nội xâm có tên là tham nhung lại hoành hành ngang nhiên, kinh hãi nhu dịch hạch đến thế. Dân có tham nhung không? Không! Thế thì ai là giặc nội xâm, là giặc tham nhung? Thua, chính quyền! Chỉ kẻ có chức có quyền mới tham nhung đuợc mà thôi. Vụ tham nhung mới nhất nhu một đon hiểm ác đánh một cú chí tử vào đất nuớc là tập đoàn Vinashin – một nấm đấm thép của chính phủ – đa cuớp đi của nhân dân số tiền khổng lồ là 80.000 tỷ đồng.
Các tập đoàn kinh tế quốc doanh, các công ty quốc doanh đang là đại họa cho quốc gia; chứng tỏ thành phần kinh tế ruờng cột của mô hình xã hội chủ nghia này đa hoàn toàn thất bại.
Chung quy lại, có phải là do thể chế sai, mô hình chính trị sai: ĐẢNG MỘT MÌNH MỘT CHỢ: VỪA THAM NHUNG VỪA CHỐNG THAM NHUNG? Xin hỏi: tay phải tham nhung, liệu tay trái có dám cầm dao chặt đuợc tay phải hay không?
Nền chính trị độc đảng, độc quyền của nuớc ta hôm nay đang chống lại biện chứng pháp Marxism. Trong phép biện chứng do Hegel sáng tạo, Marx tiếp thu, có ba nhịp nhu sau: xuất đề, phản đề và tổng đề. Phản đề hay đối lập chính là linh hồn của biện chứng pháp Marxism. Chối bỏ đối lập, triệt để cấm phản đề, cấm đối lập chính trị, nền chính trị của nuớc ta ngày nay đang chống lại chính cái lý thuyết chủ nghia cộng sản mà nó thề nguyền đi theo, thành ra một nền chính trị thoái bộ, rất giống với các nền chính trị thần quyền thời Trung cổ bên châu Âu.
Muốn đến thế giới cộng sản, phải xóa bỏ các giai cấp: xóa bỏ giai cấp tu sản, xóa bỏ giai cấp vô sản, xóa bỏ nhà nuớc, xóa bỏ công an, quân đội, tất nhiên phải xóa bỏ cả Đảng Cộng sản, vì Đảng Cộng sản là đảng của giai cấp vô sản. Mà khi xóa bỏ giai cấp, thì đảng của giai cấp cung không còn. Hô “Đảng Cộng sản Việt Nam MUÔN NĂM” cầm bằng nhu hô: “Xã hội loài nguời có giai cấp muôn năm”! Rõ ràng hô nhu vậy là treo cổ chủ nghia Marx, là không chính danh, là tự xóa bỏ tính mục đích của Đảng Cộng sản.
SỰ THẬT THỨ BA:
NÓI MỘT ĐANG, LÀM MỘT NẺO, HAY LÀ DANH KHÔNG CHÍNH THÌ NGÔN KHÔNG THUẬN
Đảng, Nhà nuớc Việt Nam nói thì rất hay, nhung làm thuờng nguợc lại. Những nguyên tắc, nguyên lý, luật pháp, chính sách, đuờng lối của Đảng cầm quyền và nhà nuớc Việt Nam hiện nay hầu hết đều không chính danh.
Xin chứng minh
Trong Hiến pháp của nuớc Cộng hòa Xã hội Chủ nghia Việt Nam nguời dân đuợc huởng tất cả các quyền: quyền sống, quyền làm nguời, quyền hoạt động chính trị, quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do lập hội, lập đảng phái, quyền biểu tình, tự do tôn giáo, tự do cu trú, tự do đi lại, tự do đủ thứ…
Chính sách hộ khẩu
đa cấm tự do cu trú.
Quyền
đuợc biểu tình của dân bị cấm chỉ bởi một nghị định (do Thủ tuớng Phan Văn Khải ký): cấm từ năm nguời trở lên tụ tập hay đi hàng dọc ngoài đuờng, ngoài phố.
Đ
iều 4 trong Hiến pháp cho phép chỉ một mình Đảng Cộng sản đuợc nắm quyền lãnh đạo mãi mãi, đa cấm mọi công dân tự do hoạt động chính trị, trong khi quyền nguời dân đuợc tự do hoạt động chính trị ghi rõ ràng trong Hiến pháp. Điều 4 của Hiến pháp là điều không chính danh.
Đả
ng và Nhà nuớc có trên 700 tờ báo giấy báo viết báo hình. Xã hội tự xung là “nhân dân làm chủ: của dân, do dân, vì dân”, “cán bộ là đay tớ nhân dân”. Tai nguợc thay, chính anh đầy tớ này đuợc độc quyền ra báo, lại cấm ông chủ ra báo là tai sao?
Marx – sinh thời
từng ca ngợi nền tự do báo chí của chủ nghia tu bản. Marx lên án cay độc nhà vua Phổ, kiểm duyệt báo chí theo kiểu nhà nuớc Việt Nam hôm nay lùa tất cả nền báo chí nuớc nhà vào cái rọ lề phải, đánh sập hon ba trăm blog và website cá nhân trên Internet nhu lời khoe khoang của ông tổng cục phó Tổng cục An ninh Bộ Công an, trung tuớng Vu Hải Triều…
Khi nguời dân không có quyền ra báo tu, lập nhà xuất bản tu… cung có nghia nguời dân Việt Nam hiện nay không có quyền tự do ngôn luận.
Khi Hiến pháp
đa cho công dân cái quyền thì nguời dân không phải đi xin. Hiến pháp bảo công dân có quyền sống, quyền làm nguời, vậy chả lẽ khi sống là phải thở, phải ăn, phải mặc, phải yêu vợ… thì cứ mỗi lần thở, mỗi lần ăn, mỗi lần mặc, mỗi lần yêu vợ… lại phải làm đon xin phép công an à?
Hiến pháp nuớc ta hiện nay sinh ra hầu nhu
để chỉ trói buộc nguời dân và tạo hàng nghìn kẽ hở cỡ lỗ thủng con voi chui lọt cho kẻ cầm quyền tự do đánh tráo Hiến pháp, tự tung tự tác, làm nguợc lại Hiến pháp mà không bị luật pháp ràng buộc là sao?

Chủ nghia xã hội nói cho cùng là một mô hình ảo, hoàn toàn không có thật. Hồi chúng
tôi theo học tại Học viện Gorky bên Liên Xô năm 1988, thuờng nghe dân Liên Xô định nghia về chủ nghia xã hội theo mô hình Lenin-Stalin nhu sau: “Chủ nghia xã hội là con đuờng vòng vèo nhất, đầy máu và nuớc mắt nhất, khốn nạn nhất để đi lên tu bản chủ nghia”.

#35896 From: Tu Cong <tanphat@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 1:09 pm
Subject: D-o.c la.i thi` nhi`n ra the^m....
tanphat50
Send Email Send Email
 
Ca`ng d-o.c ca`ng tha^'m thi'a....
... ca'c ba'c pho` thi.nh se~ ca`ng phie^`n na~o.
Ha~y co^' nha^m nhi ba~ mi'a d-e^? con tim vo+i phie^`n muo^.n.
 
+++++++
http://nguyentrongtao.org/tr%E1%BA%A7n-m%E1%BA%A1nh-h%E1%BA%A3o-ch%E1%BB%89-co-s%E1%BB%B1-th%E1%BA%ADt.xml

NTT: Lần đại hội nào nhà thơ Trần Mạnh Hảo cũng gây sốc bởi tham luận. Lần này với tham luận gần 9000 chữ, chắc không đủ thời gian để đọc nên anh đã nhờ các trang web “đọc” giúp. Nhưng thật khó nuốt vì nó quá dài và dễ hóc… Ai muốn biết nhà thơ Trần Mạnh Hảo phát gì trong đại hội, xin chịu khó xem nhé.

 
Chỉ có sự thật mới giải phóng con người, giải phóng văn học và đất nước 
(Tham luận của Trần Mạnh Hảo trong Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII, soạn theo thư  “mời viết tham luận” của nhà thơ Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, nhờ nhà thơ Trần Đăng Khoa đọc giùm – cám ơn!)

Trần Mạnh Hảo

“Sự thật là tiêu chuẩn của chân lý” K. Marx
 

Kính thưa quý đồng nghiệp cầm bút,
Thưa quý vị quan khách và quý vị lãnh đạo,
Thói thường, con người sợ món gì nhất? Sợ ma quỷ ư? Không! Sợ vợ ư? Không! Sợ công an ư? Không! Sợ kẻ cầm quyền ư? Không! Sợ chết ư? Không!
Theo chúng tôi, con người trên mặt đất này sợ nhất sự thật! Vì vậy, ngạn ngữ Việt Nam từng nói: “Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng”. Người Trung Hoa từ thượng cổ đã nói: “Trung ngôn nghịch nhĩ”. Người Ba Tư cổ khuyên: “Nếu nói ra sự thật, anh sẽ chết”. Người Ai Cập xưa cảnh cáo: “Khi sự thật bị bỏ quên quá lâu, một hôm nó thức dậy thành ngày tận thế”. Ngạn ngữ Tây Tạng tiền Phật giáo khuyên: “Mày chỉ được phép nói ra sự thật, nếu mày làm vua”. Thổ dân Úc bảo: “Ai nhìn thẳng vào sự thật sẽ bị mù mắt”. Lịch sử nhân loại đã ghi nhận hàng triệu con người từng dám cả gan nói lên sự thật mà bị mất mạng, bị tù tội hay bị quản thúc tại gia.
Đã có bao nhiêu lý thuyết chính trị thề bồi giải phóng con người, bao nhiêu cuộc lật đổ, cuộc cách mạng tuyên thệ giải phóng con người, giúp con người hoàn toàn tự do, sau khi đã giết hàng triệu triệu sinh mạng. Rút cuộc, con người hình như vẫn chưa được hoàn toàn giải phóng, chưa hoàn toàn được tự do, con người vẫn còn sợ hãi vì bị sự dối trá thống trị? Một số đất nước, một số dân tộc trên hành tinh vẫn còn bị nhốt trong nhà ngục có tên là dối trá. Cần phải làm một cuộc cách mạng của sự thật mới mong giải thoát cho nhân dân khỏi ngục tù kia.
Chìa khóa cuối cùng giúp con người được giải phóng, được hoàn toàn tự do, chính là sự thật, một sự thật không còn bị giấu như loài mèo giấu của quý. Karl  Marx  đã tôn vinh sự thật lên tột cùng của nhận thức luận và phương pháp luận: “Sự thật là tiêu chuẩn của chân lý”: không có sự thật đi kèm, mọi kết luận, mọi lý thuyết, mọi khế ước, mọi hội kín, mọi cuộc cách mạng đều chỉ là ngụy lý, ngụy tạo, là lừa bịp. Cố Tổng thống Ba Lan Lech Kaczyński (1949-2010) người vừa bị tử nạn trong vụ rơi máy bay trên đường bay đến rừng Katyn tham dự lễ kỷ niệm 22.440 người con ưu tú của dân tộc Ba Lan bị Hồng quân Liên Xô chôn sống hồi đầu chiến tranh thế giới thứ hai; trong bài diễn văn viết sẵn mà ông không còn cơ hội để đọc, có đoạn viết như sau: “Sự thật, kể cả sự thật đau đớn nhất luôn luôn giải phóng cho con người. Sự thật gắn kết. Sự thật mang lại sự công bằng. Sự thật chỉ ra con đường hòa hợp.
Lấy ý tưởng từ câu cách ngôn kinh điển của K. Marx và lời trăn trối thiêng liêng thống thiết lớn lao của ngài cố Tổng thống Ba Lan trên, chúng tôi viết bản tham luận theo yêu cầu của Hội Nhà văn Việt Nam này.
Dostoyevsky, nhà văn vĩ đại nhất của chủ nghĩa hiện thực Nga và thế giới, từng tuyên ngôn rất hoa mỹ, rằng: “Cái đẹp sẽ cứu chuộc thế giới”. Chúng tôi thêm: “Sự thật sẽ cứu chuộc thế giới”. Sự thật sẽ cứu chuộc nền văn học của chúng ta, cứu chuộc Tổ quốc ta, nếu chúng ta cả gan một lần cùng nhau: “Gọi sự vật bằng tên của nó” theo cách ngôn của phương Tây.
Nếu Đảng Cộng sản và nhà nước Việt Nam thử một lần hợp tác với đất nước, với dân tộc Việt Nam mở HỘI NGHỊ DIÊN HỒNG CHỐNG GIẶC NÓI DỐI để tìm ra con đường cứu nguy dân tộc đang trên đà suy vong, thì công này của quý vị rất lớn. Ông cha chúng ta đã đánh thắng giặc Hán, Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh… để bảo tồn đất nước. Tất cả các thứ giặc trên cộng lại cũng không ghê gớm bằng giặc nói dối đang tàn phá Tổ quốc ta, giống nòi ta. Lần này, nếu nhân dân ta không vùng lên đáng tan BỌN GIẶC CÓ TÊN LÀ DỐI TRÁ, chắc chắn đất nước ta sẽ bị kẻ thù phương Bắc nuốt chửng, như mấy nghìn năm trước chúng đã nuốt chửng toàn bộ các dân tộc Bách Việt từng định cư lâu dài phía nam sông Dương Tử.
Chúng tôi viết bản tham luận này cũng để nhằm hưởng ứng cuộc hội thảo “Văn học nghệ thuật phản ánh hiện thực đất nước hôm nay” do Ban Tuyên giáo Trung ương vừa tổ chức tại Đà Lạt trong hai ngày 12-13/7/2010 với hơn hai trăm văn nghệ sĩ và các nhà lý luận phê bình hàng đầu Việt Nam tham dự. Cuộc hội thảo dũng cảm kêu gọi văn nghệ sĩ từ trên mây tỉnh giấc, quay về với hiện tình đất nước, do GS.TS. Phùng Hữu Phú (Ủy viên Trung ương Đảng, phó trưởng ban thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương, chủ tịch Hội đồng Lý luận Phê bình Trung ương), chỉ đạo. Theo Đại từ điển tiếng Việt trang 803, từ “hiện thực” có nghĩa như sau: “Cái có thật, tồn tại trong thực tế” (Bộ Giáo dục & Đào tạo–Trung tâm Ngôn ngữ và Văn hóa Việt Nam-NXB Văn hóa Thông tin xuất bản 1998). Như vậy, khái niệm “hiện thực” chính là sự thật đã và đang xảy ra trong thực tại trên đất nước ta. Cuộc hội thảo của Ban Tuyên giáo Trung ương vừa qua có thể được gọi bằng một cách khác: “Văn học nghệ thuật phản ánh sự thật của đất nước hôm nay”. Muốn phản ánh được sự thật của đất nước hôm nay, việc trước tiên của chúng ta là phải nhìn ra sự thật, gọi đúng tên sự vật, không phải sự thật tô hồng hay sự thật bôi đen, mà sự thật đúng như nó đang tồn tại khách quan quanh ta.
Lâu nay, vẫn nghe dân gian xì xào nửa hư nửa thực rằng: “Các thế lực thù địch (xin lỗi, tiên sư nó) nói cái gì hình như cũng đung sắc đúng, Ban Tuyên giáo Trung ương (xin lỗi) nói cái gì hình như cũng sờ ai sai…” thì quả là chưa chắc; bằng chứng là trong hoàn cảnh đất nước mà sự thật trốn biệt như hôm nay, thì việc Ban Tuyên giáo Trung ương kêu gọi nhà văn chúng ta hãy mở mắt, từ bỏ giấc nam kha vô tích sự quá dài để nhìn vào sự thật, nói lên sự thật đất nước, là một việc làm quá đúng.
Tất nhiên, sự thật mà Ban Tuyên giáo Trung ương kêu gọi nhà văn nhìn nhận được nhìn bằng mắt thường, chứ không phải sự thật bịt mắt bắt dê, hay sự thật được nhìn bằng mắt kẻ khác, nhìn bằng những thấu kính ảo, kính lồi, kính lõm, hay chiếc gương chiếu yêu, chiếu bóng… Thâm ý của Ban Tuyên giáo Trung ương hình như muốn chúng ta tìm lại phong trào “Nói thẳng, nói thật” thời kỳ Đổi mới năm 1986 -1987 do Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh phát động?
Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh, trong cuộc gặp mặt văn nghệ sĩ năm 1987, đã làm gương nói thẳng nói thật, khi ông đặt vấn đề rốt ráo cho văn học nghệ thuật là nhà nghệ sĩ phải có tự do sáng tác; ông nói: “Cởi trói như thế nào, cởi trói nói ở đây trước hết là Đảng phải cởi trói cho các đồng chí… Tôi cho rằng khi những sợi dây ràng buộc được cắt đi, sẽ làm cho văn học nghệ thuật như con chim tung cánh bay lên trời xanh…”.
Rõ ràng, qua lời Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh, Đảng đã thừa nhận từng trói văn nghệ sĩ và trí thức rất nhiều năm. Lần này, Ban Tuyên giáo Trung ương, thông qua cuộc hội thảo cấp nhà nước “Văn học nghệ thuật hướng vào sự thật của đất nước” đã khuyến khích kẻ hèn này là chúng tôi nói lên sự thật, toàn là những sự thật chết người, sự thật mà chính quyền cố tình giấu diếm vì món lợi của quyền lực, với sự ngụy biện chống lại lẽ phải, chống lại chân lý: “Nói ra sự thật lúc này không có lợi”. Chả lẽ vì cái lợi, vì miếng ăn mà chúng ta đành phải nói dối hết đời ông đến đời cha, hết đời con đến đời cháu hay sao? Vậy chừng nào nhà nước Việt Nam mới cho người dân chúng tôi công khai nói ra sự thật đây? Chúng tôi đành lấy lời dạy của K. Marx làm bùa hộ mệnh: “Sự thật là tiêu chuẩn của chân lý” để một lần cuối cùng nói ra sự thật của đất nước chúng ta, dẫu có bị bị làm phiền, thậm chí bị tù đầy cũng mặc. Một kẻ nói dối, một dân tộc nói dối “lộng giả thành chân”, là một kẻ, một dân tộc không có tự do, không có độc lập, không có dân chủ, không có chân lý và lẽ phải… Khi một kẻ, một dân tộc phải núp vào sự dối trá để tồn tại, kẻ đó, dân tộc đó là một kẻ yếu, một dân tộc yếu đang trên đường suy vong. Chỉ có kẻ mạnh, kẻ tự tin, kẻ có liêm sỉ, có đạo đức mới không sợ sự thật, dù là sự thật đau đớn nhất, khủng khiếp nhất mà thôi.
Được lời như cởi tấm lòng, chúng tôi xin kể ra SỰ THẬT ĐẤT NƯỚC qua mắt mình, cái mà nền văn học của chúng ta lâu nay lảng tránh, làm ngơ, mặc “quốc gia hưng vong”, “ thất phu” thay vì “ hữu trách” thì hầu như cánh “thất phu” nhà văn thảy đều “tắc trách”… Chúng tôi mong 700 tờ báo của lề phải, tức báo của Đảng và nhà nước, hãy hạ cố chỉ ra những sự thật mà chúng tôi gọi tên trong bài tham luận này đúng hay sai. Còn nếu quý vị dùng công an hay nhà tù để đối thoại với chúng tôi thì quý vị đã mặc nhiên thừa nhận chúng tôi nói đúng; chỉ vì đuối lý mà quý vị mới phải dùng hạ sách là làm phiền chúng tôi, đe dọa chúng tôi thì quý vị đã không chính danh quân tử, dùng nền chính trị bá đạo ứng xử với người dân, khi người dân dám nói lên sự thật để hi vọng trên đất nước đau thương và cam chịu này le lói một nền chính trị vương đạo, dựa vào sự thật, lương tri và lẽ phải. Trong hàng trăm sự thật nhãn tiền của đất nước, chúng tôi chỉ xin kể ra ba sự thật mà thôi.
SỰ THẬT MỘT
Chưa bao giờ số phận dân tộc ta, đất nước ta có nguy cơ tiêu vong như hôm nay: nước nhà đang bị giặc ngoại bang xâm lấn bằng cuộc chiến tranh ngọt ngào, chiến tranh ôm hôn thắm thiết và tặng hoa, tặng quà anh anh chú chú, bằng cách chiếm dần hai quần đảo chiến lược Hoàng Sa và Trường Sa, lấn chiếm dần dần biên giới đất liền và hải đảo, khiến nguồn lợi biển vô cùng tận của ta rồi sẽ mất hết, dân tộc ta không còn đường ra đại dương, coi như tiêu. Ngoại bang dùng chiêu bài “ý thức hệ” và “16 chữ vàng” làm dây trói vô hình, trói buộc Đảng cầm quyền và nhà nước Việt Nam phải nhân nhượng kẻ xâm lược hết điều này đến điều khác. Trên đất liền, ngoại bang dùng con bài khai thác bauxite, mua đất thời hạn 100 năm của 18 tỉnh lấy cớ trồng rừng, thực chất là công cuộc  chiếm đất di dân theo kiểu vết dầu loang, theo kiểu “nở hoa trong lòng địch”. Đến nỗi, khi giặc chiếm Hoàng Sa rồi đặt tên quận huyện cho quần đảo này, sinh viên thanh niên biểu tình chống giặc lại bị nhà nước Việt Nam bắt. Vậy, nhà nước chúng ta hiện nay đứng về phía ngoại bang xâm lược hay đứng về phía nhân dân ta? Cũng chưa bao giờ như hôm nay, thiên nhiên và môi trường sống trên nước ta lại bị phá hoại khủng khiếp như thế: rừng bị triệt phá gần hết, sông ngòi đồng ruộng cạn kiệt nguồn nước, lụt lội kinh hoàng, khí trời bị ô nhiễm tới mức cuối cùng, nước mặn xâm hại phá hủy các đồng bằng. Chỉ cần một trận mưa lớn là Hà Nội, Sài Gòn biến thành sông do quy hoạch xây dựng phản khoa học. Hạt lúa, củ khoai, mớ rau, tôm cá, thịt gia súc, gia cầm cũng đang bị các chất hóa học độc hại chứa trong thức ăn, các chất tăng trưởng, chất bảo quản độc hại ám sát, khiến sinh tồn của giống nòi có cơ biến dạng…
Đạo đức xã hội tha hóa tới mức cuối cùng, con người hầu như không còn biết tới liêm sỉ và lẽ phải… Một ông Chủ tịch tỉnh Nguyễn Trường Tô và rất nhiều quan chức cao cấp trong tỉnh Hà Giang chơi gái vị thành niên do ông hiệu trưởng trường trung học Sầm Đức Xương bắt các cháu nữ sinh là học sinh trong trường làm điếm, nhằm cống nạp cho các quan đầu tỉnh. Nghe nói ông Nguyễn Trường Tô, ông Sầm Đức Xương từng là những người nhiều năm liền được bằng khen vì thành tích học tập và làm theo đạo đức Hồ Chí Minh. Một sinh viên Nguyễn Đức Nghĩa từng là đoàn viên thanh niên cộng sản ưu tú, đã ra tay giết và cướp của chính người yêu cũ của mình một cách man rợ, không phải là cá biệt trong một xã hội con giết cha, vợ giết chồng, anh em giết nhau được đưa tin đầy tràn trên các trang báo lề phải. Lối sống vô đạo đức, hành vi vô luân, con người ứng xử với con người man rợ hơn dã thú đang là vấn nạn quốc gia, có thể đưa một dân tộc vốn có văn hóa, văn hiến bốn nghìn năm tới chỗ diệt vong… Không nhìn ra những nguy cơ chết người này, liệu 100 năm nữa Tổ quốc Việt Nam chúng ta còn tồn tại không? Dòng giống con Lạc cháu Hồng còn tồn tại không?
Nền giáo dục Việt Nam hôm nay là một nền giáo dục thiếu trung thực, đúng như ý kiến của ông Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân đã công nhận. Đạo đức trong giáo dục Việt Nam hôm nay đồng nghĩa với dối trá: thày dối trá thày, trò dối trá trò, quản lý giáo dục báo cáo láo cốt lấy thành tích, nạn mua bán bằng, bán đề thi, mua quan bán tước đang là đại họa của nền giáo dục. Hầu hết sách giáo trình, sách giáo khoa… là sách đạo văn. Cán bộ có chức có quyền đua nhau làm thạc sĩ, tiến sĩ… lấy bằng thật nhưng học giả. Nạn dùng tiền mua bằng cấp, mua học hàm học vị đang diễn ra công khai trong cái chợ trời giáo dục Việt Nam. Việc Hà Nội vừa qua đưa chỉ tiêu “xóa mù tiến sĩ” cho cán bộ công nhân viên nhà nước đã nói lên học vị tiến sĩ chẳng còn giá trị gì cả. Có lẽ trong vài năm tới, sau việc Bộ Giáo dục ra chỉ tiêu đào tạo thêm 23.000 tiến sĩ, sẽ dẫn tới chiến dịch xóa mù tiến sĩ trên phạm vi toàn dân. Nhiều ông cán bộ cấp cao có học vị tiến sĩ nhưng chưa có bằng tốt nghiệp đại học, thậm chí có vị chưa có bằng tốt nghiệp cấp 2 vẫn lấy được học vị tiến sĩ. Việc chính trị hóa môn văn, môn lịch sử, môn triết học, chính trị hóa nền giáo dục… đã tạo cơ sở cho sự dối trá làm bá chủ đất nước. Giáo dục như thế sao có thể đào tạo ra những công dân chân chính? Đây là dấu hiệu suy vong lớn nhất của dân tộc do nền giáo dục thiếu tính nhân văn, thiếu tính chân thật gây ra. Những quả bom B52 tinh thần là nền giáo dục đi chệch hướng chân thiện mỹ đang rải thảm lên tinh thần dân tộc, thì ai là người phải chịu trách nhiệm trước lịch sử đây?
Than ôi, sau những quả bom tinh thần có tên là giáo dục mà chế độ tự ném vào mình, chỉ cần ngoại bang ném bồi thêm mấy quả bom thật vào hai đập thủy điện Sơn La và Hòa Bình là đồng bằng Bắc Bộ và cả Hà Nội sẽ biến mất, dân tộc sẽ biến mất… Hai đập thủy điện khổng lồ trên nghe đâu lại nằm trên vết nứt động đất… mới hãi hùng làm sao? Đầu nguồn sông Hồng, đầu nguồn sông Mê Kông, Trung Quốc đã và đang xây hàng trăm đập thủy điện, khiến hai con sông chính của đất nước khô cạn dần, không còn đủ nguồn nước tưới cho hai đồng bằng chính nuôi sống dân tộc. Cách Móng Cái 60 km, tại Phòng Thành, Trung Quốc đang xây nhà máy điện hạt nhân rất lớn; nếu có sự cố kiểu Chernobyl vào mùa gió bấc, Hà Nội và dân đồng bằng Bắc Bộ có thể sẽ chết hết vì nhiễm phóng xạ hạt nhân…
SỰ THẬT HAI
Chưa bao giờ như hôm nay, trên đất nước ta, giặc nội xâm có tên là tham nhũng lại hoành hành ngang nhiên, kinh hãi như dịch hạch đến thế. Dân có tham nhũng không? Không! Thế thì ai là giặc nội xâm, là giặc tham nhũng? Thưa, chính quyền! Chỉ kẻ có chức có quyền mới tham nhũng được mà thôi. Vụ tham nhũng mới nhất như một đòn hiểm ác đánh một cú chí tử vào đất nước là tập đoàn Vinashin – một nấm đấm thép của chính phủ – đã cướp đi của nhân dân số tiền khổng lồ là 80.000 tỷ đồng. Cứ thử làm tròn dân số nước ta là 90 triệu người (thực ra dân số Việt Nam mới chỉ trên 85 triệu dân), vị chi mỗi người dân vừa bị tập đoàn quốc doanh Vinashin cướp đi gần 9.000.000 đ. Chín triệu đồng với người nông dân là một nguồn vốn lớn: một gia đình nông dân có bốn nhân khẩu chẳng hạn, đã vừa bị Vinashin cướp đi nhãn tiền 36.000.000 đ. Đã có bao nhiêu tập đoàn Vinashin cướp hết tiền của nhân dân trong quá khứ, trong hiện tại chưa bị phát hiện? Những nấm đấm thép của chính phủ như các tập đoàn kinh tế: tập đoàn Than, tập đoàn Điện, tập đoàn Khoáng sản… đã và đang đấm chí tử vào hầu bao dân nghèo Việt Nam. Theo kiểm toán nhà nước, năm 2008, các tập đoàn kinh tế – nắm đấp thép – đã làm thất thoát 10 tỷ đô la. Năm 2009, số thất thoát (đổ tội cho lỗ vốn) cũng không nhỏ hơn số 10 tỷ đô la năm trước. Các tập đoàn kinh tế quốc doanh, các công ty quốc doanh đang là đại họa cho quốc gia; chứng tỏ thành phần kinh tế rường cột của mô hình xã hội chủ nghĩa này đã hoàn toàn thất bại. Về quốc nạn tham nhũng, bà Phạm Chi Lan, chuyên viên kinh tế cao cấp của chính phủ đã phải cay đắng thừa nhận “bọn nắm đấm thép – chúng nó ăn hết tiền của dân rồi” như sau: “Một khi vẫn còn các ông lớn chủ đạo vẫn ngốn hết nguồn lực của đất nước và thâu tóm hết quyền thiết kế chính sách có lợi cho mình, thì làm sao thằng nhỏ động lực kinh tế tăng tốc được” (Tuần Việt Nam 22/07/2010).
Tại sao nhà nước ta hiện nay vốn có hai chính quyền cồng kềnh, chồng chéo nhau, giẫm đạp lên nhau: một chính quyền theo hệ Đảng và một chính quyền theo hệ nhà nước với hàng vạn ban thanh tra, hàng vạn chi bộ bốn năm sáu tốt, với hầu hết mấy triệu đảng viên gương mẫu đều đã học tập tốt đạo đức Bác Hồ, mà giặc tham nhũng lại ngang nhiên hoành hành trắng trợn từ vi mô đến vĩ mô đến như vậy? Quan tham nhìn từ xã trở lên không thấy lao động chân tay, không thấy lao động trí óc, chỉ sử dụng một thứ lao động có tên là LAO ĐỘNG LÃNH ĐẠO mà ai ai cũng giàu có hơn dân thường hàng trăm, hàng nghìn, hàng vạn, hàng triệu, hàng tỉ lần là sao? Chung quy lại, có phải là do thể chế sai, mô hình chính trị sai: VỪA ĐÁ BÓNG VỪA THỔI CÒI, VỪA ĐI THI, CHẤM GIẢI VỪA PHÁT GIẢI VỪA ĐƯỢC LÃNH GIẢI. NHÀ NƯỚC – ĐẢNG MỘT MÌNH MỘT CHỢ: VỪA THAM NHŨNG VỪA CHỐNG THAM NHŨNG? Xin hỏi: tay phải tham nhũng, liệu tay trái có dám cầm dao chặt được tay phải hay không?
Linh hồn triết học duy vật biện chứng Marxism nằm ở câu kinh mà đảng viên cộng sản nào cũng phải thuộc làu làu: “Mọi sự vật đều được cấu thành bởi các mặt đối lập thống nhất”. Chỉ trừ nền chính trị của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam không hề nằm trong quy luật vận động này của Marx, vì nó triệt tiêu đối lập chính trị!
Nền  chính trị độc đảng, độc quyền của nước ta hôm nay đang chống lại biện chứng pháp Marxism. Trong phép biện chứng do Hegel sáng tạo, Marx tiếp thu, có ba nhịp như sau: xuất đề, phản đề và tổng đề. Phản đề hay đối lập chính là linh hồn của biện chứng pháp Marxism. Chối bỏ đối lập, triệt để cấm phản đề, cấm đối lập chính trị, nền chính trị của nước ta ngày nay đang chống lại chính cái lý thuyết chủ nghĩa cộng sản mà nó thề nguyền đi theo, thành ra một nền chính trị thoái bộ, rất giống với các nền chính trị thần quyền thời Trung cổ bên châu Âu.
Hãy xem khẩu hiện rất duy tâm, hoàn toàn chống lại thuyết Marxism của Đảng cầm quyền: “Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh MUÔN NĂM”. Marx từng giải thích tại sao loài người thống khổ: vì loài người còn phân chia giai cấp. Mục đích của Marx là làm cho nhân loại tiến đến đại đồng, tức tiến đến thiên đường cộng sản. Muốn đến thế giới cộng sản, phải xóa bỏ các giai cấp: xóa bỏ giai cấp tư sản, xóa bỏ giai cấp vô sản, xóa bỏ nhà nước, xóa bỏ công an, quân đội, tất nhiên phải xóa bỏ cả Đảng Cộng sản, vì Đảng Cộng sản là đảng của giai cấp vô sản. Mà khi xóa bỏ giai cấp, thì đảng của giai cấp cũng không còn. Hô “Đảng Cộng sản Việt Nam MUÔN NĂM” cầm bằng như hô: “Xã hội loài người có giai cấp muôn năm”! Rõ ràng hô như vậy là treo cổ chủ nghĩa Marx, là không chính danh, là tự xóa bỏ tính mục đích của Đảng Cộng sản.
SỰ THẬT THỨ BA: NÓI MỘT ĐÀNG, LÀM MỘT NẺO, HAY LÀ DANH KHÔNG CHÍNH THÌ NGÔN KHÔNG THUẬN
Đảng, Nhà nước Việt Nam nói thì rất hay, nhưng làm thường ngược lại. Những nguyên tắc, nguyên lý, luật pháp, chính sách, đường lối của Đảng cầm quyền và nhà nước Việt Nam hiện nay hầu hết đều không chính danh.
Xin chứng minh
Trong Hiến pháp của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam người dân được hưởng tất cả các quyền: quyền sống, quyền làm người, quyền hoạt động chính trị, quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do lập hội, lập đảng phái, quyền biểu tình, tự do tôn giáo, tự do cư trú, tự do đi lại, tự do đủ thứ…
Chính sách hộ khẩu đã cấm tự do cư trú.
Quyền được biểu tình của dân bị cấm chỉ bởi một nghị định (do Thủ tướng Phan Văn Khải ký): cấm từ năm người trở lên tụ tập hay đi hàng dọc ngoài đường, ngoài phố. Anh bạn chúng tôi có 5 đứa con, cộng hai vợ chồng là 7 người, mỗi sáng Chủ nhật anh chị dẫn bầy con đi tập thể dục tại công viên cách nhà hơn cây số . Đoàn rồng rắn tí hon của anh chị không thể đi thành một hàng, mà phải bí mật xé lẻ thành hai tốp, anh dẫn 3 đứa con, chị dẫn 2 đứa con giả vờ không quen biết nhau, đi vào hai lề đường khác nhau, sợ đi chung sẽ bị công an bắt… Anh bạn này tâm sự: ra Quốc lộ số 1, qua một số đường phố ở các thành phố nhỏ, thấy trâu bò được ung dung đi thành bầy đàn hàng mấy chục con trên đường mà không bị công an bắt? Sao kiếp người ở Việt Nam lại tủi hổ hơn kiếp bò: con bò còn được tự do tụ tập, tự do nghênh ngang rồng rắn trên đường, được Đảng và nhà nước đối xử tử tế hơn hẳn con người… là sao hở các ông trời con?
Tự do tôn giáo bị cái rọ tôn giáo quốc doanh cấm cản. Hàng trăm sư sãi, chùa chiền vốn theo một hệ phái Phật giáo riêng từ trước năm 1975 tại miền Nam Việt Nam đã bị cấm hoạt động, bắt phải vào Phật giáo quốc doanh, nếu không chịu quốc doanh hóa Phật giáo sẽ bị bắt. Công giáo cũng phải thành Công giáo quốc doanh. Cao Đài, Hòa Hảo, Tin Lành… cũng phải vào quốc doanh thì sao gọi là tự do tôn giáo? Ở một đất nước không có TÔN GIÁO TƯ NHÂN, chỉ có TÔN GIÁO QUỐC DOANH mà cứ xưng xưng toe toét: Việt Nam có tự do tôn giáo.
Điều 4 trong Hiến pháp cho phép chỉ một mình Đảng Cộng sản được nắm quyền lãnh đạo mãi mãi, đã cấm mọi công dân tự do hoạt động chính trị, trong khi quyền người dân được tự do hoạt động chính trị ghi rõ ràng trong Hiến pháp. Điều 4 của Hiến pháp là điều không chính danh.
Đảng và Nhà nước có trên 700 tờ báo giấy báo viết báo hình. Xã hội tự xưng  là “nhân dân làm chủ: của dân, do dân, vì dân”, “cán bộ là đày tớ nhân dân”. Tai ngược thay, chính anh đầy tớ này được độc quyền ra báo, lại cấm ông chủ ra báo là sao? Marx – sinh thời từng ca ngợi nền tự do báo chí của chủ nghĩa tư bản. Marx lên án cay độc nhà vua Phổ kiểm duyệt báo chí theo kiểu nhà nước Việt Nam hôm nay lùa tất cả nền báo chí nước nhà vào cái rọ lề phải, đánh sập hơn ba trăm blog và website cá nhân trên Internet như lời khoe khoang của ông tổng cục phó Tổng cục An ninh Bộ Công an, trung tướng Vũ Hải Triều… Không có nền tự do báo chí tư sản, nền xuất bản tự do tư sản, không thể xuất hiện chủ nghĩa Marx. Nếu Karl Marx tái sinh xuất hiện giữa lòng Hà Nội hay Sài Gòn hôm nay, chắc chắn cha đẻ của chủ nghĩa cộng sản sẽ bị lính của ông Vũ Hải Triều bắt ngay tắp lự.
Khi người dân không có quyền ra báo tư, lập nhà xuất bản tư… cũng có nghĩa người dân Việt Nam hiện nay không có quyền tự do ngôn luận.
Khi Hiến pháp đã cho công dân cái quyền thì người dân không phải đi xin. Hiến pháp bảo công dân có quyền sống, quyền làm người, vậy chả lẽ khi sống là phải thở, phải ăn, phải mặc, phải yêu vợ… thì cứ mỗi lần thở, mỗi lần ăn, mỗi lần mặc, mỗi lần yêu vợ… lại phải làm đơn xin phép công an à?
Hiến pháp của các nước dân chủ văn minh sinh ra để bảo vệ người dân, đảm bảo nhân quyền, dân quyền và mọi quyền tự do của dân, cốt yếu để ràng buộc kẻ cầm quyền. Hiến pháp nước ta hiện nay sinh ra hầu như để chỉ trói buộc người dân và tạo hàng nghìn kẽ hở cỡ lỗ thủng con voi chui lọt cho kẻ cầm quyền tự do đánh tráo Hiến pháp, tự tung tự tác, làm ngược lại Hiến pháp mà không bị luật pháp ràng buộc là sao?
Quốc hiệu nước ta hiện nay xưng là: Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, thực ra có đúng không? Thưa không! Vì nền kinh tế nước ta từ năm 1986 đến nay là nền kinh tế thị trường, tức nền kinh tế tư bản chủ nghĩa, một chủ nghĩa tư bản hoang dã. Vậy quốc hiệu nước ta muốn sát với “sự thật của đất nước” như gợi ý của Ban Tuyên giáo, phải đặt lại là: “Cộng hòa Tư bản Chủ nghĩa Việt Nam” mới chính danh.
Chủ nghĩa xã hội nói cho cùng là một mô hình ảo, hoàn toàn không có thật. Hồi chúng tôi theo học tại Học viện Gorky bên Liên Xô năm 1988, thường nghe dân Liên Xô định nghĩa về chủ nghĩa xã hội theo mô hình Lenin-Stalin như sau: “Chủ nghĩa xã hội là con đường vòng vèo nhất, đầy máu và nước mắt nhất, khốn nạn nhất để đi lên tư bản chủ nghĩa”. Liên Xô, với mô hình xã hội chủ nghĩa trại lính (hay trại tập trung) đã phải mất 74 năm đi vòng vèo trong máu xương, ngục tù, trong đày đọa của những quần đảo Gulag hắc ám, man rợ… để năm 1991 mới tới được nền kinh tế tự do tư bản chủ nghĩa. Quốc hiệu của nước ta như vậy là không chính danh.
Cái đuôi “Định hướng xã hội chủ nghĩa” được gắn vào đít khái niệm kinh tế thị trường của nhà nước ta hiện nay là một cái đuôi giả, một cái đuôi nhựa chạy bằng cục pin sắp thối của Trung Quốc. Theo nghĩa từ điển: “định hướng” có nghĩa là xác định phương hướng, mà điểm tới đã được xác định cụ thể. Ví dụ ông A hẹn ông B qua điện thoại, rằng mai ta gặp nhau ở Hồ Con Rùa, tập kết tại đó ăn sáng, uống café, định hướng Buôn Ma Thuột mà tới Plây-ku nhé! “Xã hội chủ nghĩa” là khái niệm ảo trên giấy, chưa có thật trên đời và sẽ không thể có thật vì nó dựa trên những nguyên lý ảo tưởng, bịa đặt, phi khoa học.
Đưa đất nước đi vào chỗ không có thật, định hướng tới cõi không có thật mà đến thì than ôi, thà giết đất nước đi còn hơn! Nên khẩu hiệu “Vì Tổ quốc, vì chủ nghĩa xã hội” in trên đầu tờ Văn nghệ của Hội Nhà văn Việt Nam, nếu theo tiêu chí “hướng về sự thật” của Ban Tuyên giáo chỉ dẫn, phải đặt tên lại cho đúng với thực chất ngữ nghĩa của từ điển là: “Vì Tổ quốc, vì chủ nghĩa không có thật” mới đúng. Không có sự thật đi kèm, mọi lý thuyết, mọi mô hình xã hội, mọi lời hứa đều là sai trái, ảo tưởng, hứa hão, đúng như K. Marx đã nói.
Đồng nghĩa Đảng Cộng sản là đất nước, đồng nghĩa chủ nghĩa xã hội là Tổ quốc là không chính danh. Đảng Cộng sản mới chỉ có 5 triệu đảng viên, còn nhân dân Việt Nam ngoài Đảng chiếm đa số tới hơn 80 triệu dân, có phù phép kiểu gì, Đảng Cộng sản cũng không thể biến thành đất nước Việt Nam được. Đảng nghĩa là phe phái, là một nhóm người. Một nhóm người sao có thể biến thành tất cả được, nên danh từ ĐẢNG TA dùng để gọi Đảng Cộng sản là không chính danh. Liên Xô đã bỏ ra 74 năm để tìm mà không thấy chủ nghĩa xã hội đâu, chỉ thấy trại tập trung, thấy nhà tù nhiều hơn trường học. Lenin, Stalin, Mao… đã biến nhân dân các nước Nga, Tàu, Cuba, Bắc Triều Tiên, Việt Nam, Campuchia, hàng chục nước Đông Âu… thành hàng tỉ con chuột bạch cho cuộc thí nghiệm máu cộng sản chủ nghĩa bằng bạo lực, bằng cải tạo áp đặt, bằng thuyết đấu tranh giai cấp tàn bạo nhưng đã thất bại hoàn toàn. Liên Xô, Trung Quốc, Việt Nam, Đông Âu giờ đã đi theo tư bản chủ nghĩa. Chủ nghĩa xã hội là một khái niệm ảo, nên khẩu hiện “Yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội” là rất buồn cười, giống như nói “Yêu nước là yêu cái không có thật” vậy…
Quốc hội nước CHXHCN VN được Đảng Cộng sản và nhà nước phong cho là cơ quan lập pháp cao nhất của nhân dân Việt Nam là không chính danh. Vì thực tế, Quốc hội này chỉ là cơ quan ngoại vi của Đảng, do Đảng lãnh đạo; Quốc hội mà 98% dân biểu là đảng viên của một đảng duy nhất thì việc gọi Quốc hội này của dân là một trò hề, là không chính danh; Quốc hội này của Đảng, dân nào có quyền bính gì trong Quốc hội giả hiệu này?
Việc một nhóm người không ai khiến, tự nhiên nhảy phóc ra đấu trường xã hội ngót trăm năm nay, hung hãn cầm mác cầm lê cầm búa cầm liềm cấm cản những nhóm người khác lập phe đảng là không chính danh, không logic, không công bằng, không có luật hay chỉ là luật rừng?
Đảng Cộng sản Việt Nam không do nhân dân Việt Nam bầu ra, nên sự tồn tại của Đảng để tuyệt đối cầm quyền là không chính danh. Đúng như Mao nói rằng chế độ chuyên chính vô sản của ông ta là do súng đẻ ra: “Súng đẻ ra chính quyền”, tức là SÚNG BẦU RA CHÍNH QUYỀN… Mấy chục năm nay, người ta đã cố tình gọi nhầm SÚNG là DÂN: “súng bầu lên chính quyền thì lại nói dối là dân bầu”… Cũng giống như (giả dụ thôi, hi vọng đừng biến thành sự thật!) sau bài viết này, công an gọi tên Trần Mạnh Hảo lên… dọa bắn; Hảo ta vốn là một con cáy 64 tuổi biết cầm bút, thấy súng há mồm sắp đối thoại với mình, sợ vãi đái, nghĩ mình miệng hùm gan sứa, sức đâu cãi lại miệng súng, đành phải ký vào giấy cung khai rằng: báo cáo các anh, em đã nói sai, đã nói dối, vì Đảng ta và nhà nước ta từ xưa tới nay thật thà hơn đếm, có biết nói dối là gì đâu. Thế rồi báo An ninh hôm sau hí hửng: trước lý lẽ sắc bén và thực tế sáng ngời chính nghĩa của nhân dân, tên Hảo đã không đủ lý lẽ đối thoại, đã ăn năn hối lỗi vì dám vu cáo cho Đảng ta nói dối…
Việc Đảng Cộng sản Đông Dương ra đời năm 1930 theo thuyết Marxism là không chính danh.
Marx bảo: chủ nghĩa tư bản xuất hiện với đại công nghiệp. Marx lại bảo phương thức kinh tế châu Á không nằm trong chủ nghĩa Marx. Marx phán: giai cấp vô sản là hệ quả của giai cấp tư bản. Nghĩa là tư bản đẻ ra vô sản. Trung Hoa, Việt Nam và cả châu Á, thế giới Ảrập, Ấn Độ, Mỹ Latinh, Phi Châu… trong thế kỷ thứ 19, đầu thế kỷ thứ 20 chưa hề có chủ nghĩa tư bản. Năm 1930, Việt Nam chưa có ông bố tư bản, sao lại có đứa con tên là vô sản ra đời? Bịa ra một giai cấp vô sản ảo để thành lập ra đảng của giai cấp vô sản là Đảng Cộng sản Đông Dương là không chính danh, là trái với thuyết Marxism, là xây nhà trước, xây nền nhà sau.
Sau khi ra đời, Đảng Cộng sản Đông Dương nêu khẩu hiệu “Trí, Phú, Địa, Hào đào tận gốc trốc tận rễ” là không chính danh. Diệt trí thức là diệt đi hai ông đại trí thức Marx-Engels ư? Trí thức là linh hồn của xã hội, diệt trí thức cũng có nghĩa là diệt luôn xã hội loài người.
Năm 1958 – 1960 Bắc Việt Nam (năm 1975 là cả nước) tuyên bố tiến thẳng lên chủ nghĩa xã hội với “mo cơm và quả cà”, không thông qua con đường tư bản chủ nghĩa theo sự xúi dại của Lenin là không chính danh. Theo Marx, linh hồn của xã hội chủ nghĩa là đại công nghiệp; chỉ có nền nông nghiệp lạc hậu mà dám thí mạng cùi tiến lên xã hội chủ nghĩa là tiến lên toàn dân cùng chết đói, hay tiến lên công xã kiểu diệt chủng như Khmer Đỏ, tiến lên “đại nhảy vọt” kiểu Mao khiến mấy chục triệu người chết đói, dân chúng phải ăn thịt cả con mình như cuốn Mao Trạch Đông ngàn năm công tội do Thông tấn xã Việt Nam vừa phát hành đã kể.
Năm 1986, theo gương Trung Quốc, Đảng Cộng sản Việt Nam thay vì chôn chủ nghĩa tư bản (như Marx-Engels dạy) đã quay ngược lại chôn chính học thuyết cộng sản, bằng cách xây dựng nền kinh tế tự do đa thành phần tư bản chủ nghĩa, đưa nhân dân Việt Nam thoát khỏi chết đói. Theo Marx dạy: kinh tế nào, chính trị ấy: hạ tầng cơ sở kinh tế quyết định thượng tầng kiến trúc chính trị. Nay, kinh tế Việt Nam là tư bản tự do mà chính trị vẫn giữ nền chính trị độc tài xã hội chủ nghĩa là sai quy luật, là không chính danh, là đầu chuột đuôi voi, là ông nói gà bà nói thóc lép, là hồn Trương Ba, da hàng thịt…
Marx–Engels từng công khai tuyên bố trong trước tác của mình: “Chúng tôi không có ý định đoán định tương lai một cách giáo điều mà mong muốn dùng phương pháp phê phán thế giới cũ để tìm được một thế giới mới… Việc kiến tạo và tuyên bố một lần và mãi mãi những giải đáp cho các vấn đề của mai sau không phải là việc của chúng tôi…”. Rõ ràng, chính Marx và Engels đã coi học thuyết của mình chỉ là những giả thuyết, những phép thử, những phỏng định về tương lai, tuyệt nhiên không giáo điều cho lý thuyết của mình là chân lý vĩnh hằng. Những ai đã, đang coi học thuyết Marx là chân lý bất biến là đang chống Marx, là muốn dùng Marx giả, Marx dỏm bịt mắt trí thức và nhân dân để quyết câu giờ giữ quyền lực là không chính danh.
Theo định đề: “Sự thật là tiêu chuẩn của chân lý” của Marx, chúng ta thấy thực tế đã không chấp nhận cuộc thí nghiệm XÓA TƯ HỮU hãi hùng nhất trong lịch sử loài người của Marx-Engels-Lenin với tham vọng “XÓA TƯ HỮU, XÓA CÁ NHÂN, XÓA NHÀ NƯỚC, XÓA MÂU THUẪN, XÓA ĐẢNG CỘNG SẢN, XÓA CÁC GIAI CẤP VÀ ĐẢNG CỦA NÓ, XÓA CHÍNH BIỆN CHỨNG PHÁP ĐỂ XÂY DỰNG MỘT XÃ HỘI CỘNG SẢN ÁO TƯỞNG PHI BIỆN CHỨNG – NƠI KHÔNG CÓ CÁI DỐI TRÁ, KHÔNG CÓ CÁI ÁC ĐỘC VÀ CÁI XẤU XA, NƠI TUYỆT ĐỐI TỰ GIÁC, TUYỆT ĐỐI TỰ DO, TUYỆT ĐỐI GIÀU CÓ, TUYỆT ĐỐI KHÔNG CÓ NGOẠI TÌNH, KHÔNG CÒN HÔN NHÂN, KHÔNG CÒN GIA ĐÌNH KIỂU CŨ, KHÔNG CÒN NGÂN HÀNG, KHÔNG CÒN TIỀN TỆ…”. Đó là một xã hội bịa đặt không có thật: vì không có cái ác thì cái thiện cũng bị triệt tiêu, không có cái ngụy thì cái chân cũng biến mất, không có cái xấu thì cái đẹp cũng chẳng còn…
Một trăm sáu mươi hai năm từ khi “Tuyên ngôn Đảng Cộng sản” của Marx–Engels ra đời đến nay, hàng trăm triệu sinh mạng đã bị giết, hàng tỉ người bị tù đầy, bị ngược đãi để “các vị lãnh tụ kính yêu” làm cuộc thí nghiệm đẫm máu cải tạo thế giới từ TƯ HỮU sang CÔNG HỮU, từ TƯ BẢN sang VÔ SẢN, từ CÁ NHÂN sang TẬP THỂ, XÓA QUỐC GIA chỉ còn QUỐC TẾ, XÓA HOÀN TOÀN THẾ GIỚI CŨ, NHÂN LOẠI CŨ chỉ còn MỘT THẾ GIỚI MỚI TINH, NHÂN LOẠI MỚI TINH KHÔNG CÒN TRUYỀN THỐNG, KHÔNG CÒN LỊCH SỬ, KHÔNG CÒN QUÁ KHỨ, KHÔNG CÒN TÔN GIÁO… Chao ôi, khi một con người không còn quá khứ, một dân tộc không còn lịch sử, con người ấy, dân tộc ấy sẽ biến thành tinh tinh, xã hội tinh tinh hay thành những cục bột biết ca hát?… Rút cục, cuộc thí nghiệm cộng sản kinh hồn trên phạm vi toàn thế giới đã hoàn toàn thất bại. Những nước cộng sản cứng đầu nhất như Bắc Triều Tiên, Cuba hiện nay cũng đang rục rịch thí nghiệm mô hình kinh tế tư bản chủ nghĩa, tập toẹ học lại những bước đi làm giàu vỡ lòng nhân loại đã có từ trước khi Marx ra đời. Đây là sự thật không thể nào chối cãi, dù cãi cối cãi chày bằng còng số tám hay nhà tù, họng súng v.v…
Cám ơn Marx, đã cho chúng tôi đề bài “Sự thật là tiêu chuẩn của chân lý” để làm một bài tập làm văn về sự thật này. Cám ơn ngài cố Tổng thống nước Ba Lan tự do Lech Kaczyński đã cho chúng tôi ý tưởng rất hay: chỉ có sự thật mới giải phóng con người, làm chủ đề bài tham luận. Chúng tôi cũng xin cám ơn tiêu đề của cuộc hội thảo “Văn học nghệ thuật hướng về sự thật đất nước” của Ban Tuyên giáo Trung ương đã gợi ý, khích lệ chúng tôi dám liều mạng nói lên những sự thật cay đắng nhất, khủng khiếp nhất của đất nước chúng ta hiện nay, những sự thật chết người, ai ai cũng biết mà vì sợ tù tội nên không ai dám nói ra.
Viết đến đây, chúng tôi chợt nhớ đến truyện “Bộ long bào của vị hoàng đế” của văn hào Andersen. Thằng bé trong thiên truyện đã liều mạng xé toang bộ long bào hoang tưởng của vị hoàng đế kia bằng cách hét thật to: ông vua cởi truồng! Tiếng kêu thất thanh của chân lý ấy có làm đám đông đang bị quyền lực hôn mê, luôn miệng tung hô vị hoàng đế mặc bộ long bào đẹp nhất tỉnh ra hay không? Nhưng hình như ngay sau khi gọi sự vật bằng tên của nó, thằng bé do sự thật, do tự do phái đến đã biến mất. Do đó, mới còn biết bao nhiêu ông vua triết học cởi truồng, vua chính trị cởi truồng, vua cách mạng cởi truồng, vua chủ nghĩa cởi truồng… đang đi nhông nhông ngoài xã hội, ngoài phố xá, đã và đang được những đám đông giả vờ cuồng tín hòng trục lợi xúm vào vạn tuế, ca ngợi các ngài khoác những bộ long bào tuyệt vời của trần gian…
Sự thật giản dị nhường ấy, sao bị cả đám đông lờ đi? Mới hay sự cám dỗ của dối trá có bùa ngải quỷ sứ, mê hoặc con người trong bóng tối, trong đe dọa, trong hấp lực của củ cà rốt treo trước miệng con lừa… Sự thật chỉ có thể tồn tại công khai dưới ánh sáng mặt trời. Xã hội của những hội kín vây bủa con người trong lừa mị, trong sợ hãi u u minh minh, luôn xua đuổi và cầm tù sự thật. Chối bỏ sự thật, những xã hội do băng đảng hội kín cầm quyền hầu như không bao giờ đi cùng đường với lẽ phải và công lý.
Chúng tôi không dám làm thằng bé trong thiên truyện kia của Andersen; làm vị thiên sứ của sự thật này, coi chừng khả năng biến mất là điều có thể xảy ra. Hãi quá!
Chúng tôi chỉ xin kể ra ba vị nhà văn Việt Nam hình như cũng đang thử đóng vai trò của thằng bé ấy, vai trò thiên sứ của sự thật, của tự do.
Đây là lời của nhà văn Đỗ Chu bùi ngùi, chua xót, khi ông nói về sự lãnh đạo của Đảng với nhà văn; sao nhà văn giống chú cún con ve vẩy đuôi theo ông chủ trong sân nhà thế: “Tớ yêu Đảng như yêu vợ. Vợ còn sống thì tớ nghe vợ. Vợ chết thì tớ lập bàn thờ khấn vái cho đến chết. Đảng cũng là vợ của tớ. Đảng bẩn thì tớ mua xà phòng cho Đảng tắm. Mua nước hoa cho Đảng thơm. Đảng nói thì không được cãi. Đảng bảo ăn là ăn. Đảng bảo uống là uống. Đảng bảo nằm là nằm. Đảng bảo lên giường là lên gường. Đảng bảo ra đường là ra đường…” (Trích bài “Nhà văn Đỗ Chu yêu Đảng như yêu vợ” của Nguyễn Trọng Tạo ngày 13/7/2010). Về việc này, mới thấy Nguyễn Vĩ xưa thánh thật, khi ông viết: “nhà văn An Nam khổ như chó!”.
Đây là mấy câu thơ của nhà văn, nhà thơ Nguyễn Đình Chính (con trai cố nhà văn Nguyễn Đình Thi, người rất nhiều năm trước và sau 1975 từng làm Tổng Thư ký – ngày nay gọi là Chủ tịch – Hội Nhà văn Việt Nam): “Mấy thằng bạn văn nghệ chửi đổng hát hay / Cổ họng rắn hổ mang trơn tuột liếm mồi trong các HỘI ĐOÀN / hót hít chính trị như chó hít hóng cứt…” (Trích trong bài thơ “Đêm Sài Gòn” in trong tập thơ Chẹc chẹc của Nguyễn Đình Chính, do Tân Hình thức Publishing Club ấn hành trên mạng 2010).
Đây là nhà văn đại tá công an Mai Vũ, trước Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ XIII, đã lên tiếng đòi tự do sáng tác, mặc dù từ năm 1987, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đã cởi trói cho các nhà văn:
“Đây là vấn đề nhạy cảm mà không phải ai cũng có dũng khí dám nói thật. Nhằm thiết lập một trật tự xã hội tư duy đồng chiều, chúng ta đã chính trị hóa mọi đời sống xã hội. Điều đó thật tai hại, nó làm khô héo tinh thần dân tộc. Chính trị hóa khoa học đã dẫn đến phủ nhận chân lý khách quan, làm méo mó khoa học. Trong lịch sử Xô Viết trước kia, đã có thời người làm vườn Lưxenkô – Mitsurin được tôn vinh như những nhà cải cách vĩ đại, còn Mooc găng, Menđen là những kẻ phục vụ chủ nghĩa tư bản vì thuyết gen di truyền. Kết quả, nhà di truyền học thiên tài Vavilôp đã phải tự sát, còn nền di truyền học nước Nga thì lụn bại, để lại một vết nhơ đau đớn trong đời sống khoa học xã hội Xô Viết. Đó là vụ ngụy khoa học lớn nhất trong lịch sử nhân loại. Chính trị hóa giáo dục cũng chỉ đẻ ra những chiến binh đánh bom tự sát, chứ không đẻ ra những công dân xây dựng tương lai.
Hội Nhà văn không phải là dàn hợp xướng để hát theo cái gậy chỉ huy của người nhạc trưởng. Nó là lãnh địa của những tư duy và sáng tạo cá nhân, nó là một tổ chức xã hội nghề nghiệp tự nguyện của các nhà văn lấy sứ mạng phục vụ Tổ quốc và nhân dân trên hết.
Nhà văn viết theo mệnh lệnh của trái tim, mà trái tim nhà văn thuộc về Tổ quốc và nhân dân. Anh ta là tội đồ và đáng nguyền rủa nếu thóa mạ Tổ quốc và dân tộc. Còn khuynh hướng chính trị tùy thuộc quyền lựa chọn của mỗi nhà văn. Hãy để con ngựa Văn tung vó trên cánh đồng bát ngát của tự do” (“
Về Hội nhà văn của chúng ta” của Mai Vũ, in trên website Trần Nhương ngày 11-7-2010)
Tiếp nối ba nhà văn trên, chúng tôi xin mời quý vị đọc lại bài thơ “Bài ca sự thật” của chúng tôi (Trần Mạnh Hảo) đã in trên báo Tuổi trẻ số tất niên ngày 24- 01-1987
BÀI CA SỰ THẬT
Sự thật của tôi
Sự thật của anh
Sự thật của chúng ta
Sự thật của mọi người?

Nhân loại có bao thời
Sự dối trá làm quan toà phán xử
Bru-nô ơi trái đất vẫn tròn
Mà chân lý nghìn sau còn trả giá

Nhưng đất nước vẫn đi tìm sự thật
Trong câu hát có mồ hôi nước mắt
Có con nghê đá đầu đình cười cợt các triều vua
Có thằng Bờm chẳng tin lời hứa hão
Cái quạt mo không để phú ông lừa
Vua Hùng ơi Người đi tìm sự thật
Bằng cách ngày đầu năm xuống ruộng cày bừa

Bao triều đại xưa đổ vì ưa nói dối
“Muốn nói gian làm quan mà nói”
Sự thật giấu trong nhà dân đen
Sự thật từng vật vờ đi như ăn mày đầu đường xó chợ
Sự thật làm anh hề, chú mõ
Sự thật như nàng Thị Kính oan khiên
Sự thật trốn vào ngụ ngôn, ngạn ngữ sấm truyền
Sự thật có khi mượn Xuý Vân mà giả dại
Sự thật chiếc lá đa bay qua bao thời đại
Bay về đây trời nổi can qua
Con vua thất thế quét chùa sãi ơi!

Vĩnh biệt chú Cuội
Vĩnh biệt thành tích ma, báo cáo láo thành thần
Bệnh hình thức gọi sai tên sự vật
Người đói phải nói lời no
Vị đắng sao lại kêu là mật?
Ngục tù mang nhãn hiệu tự do!

Vĩnh biệt khái niệm quét vôi và từ ngữ nước sơn
Đạo đức dính trên đầu môi chót lưỡi
Vĩnh biệt những bóng ma cơ hội
Những cái đầu già cỗi tự bên trong
Những con mắt nhìn người bằng bóng tối
Có nhận ra tia nắng mới trong lòng ?

Tôi là người tập yêu sự thật
Tập nghe nên có lúc ù tai
Tập nhìn nên chói mắt
Đất nước đổi thay
Cơn đau đẻ những dòng sông quằn quại!

Hạt thóc và hạt máu có bao giờ nói dối?
Bốn nghìn năm dân tộc tôi
Đi từ bờ bên kia
Đến bờ bên này của sự thật
Để mỗi con người hôm nay trên mặt đất
Được cầm trong tay một tia nắng mặt trời…

Sài Gòn ngày 15-1-1987
Trần Mạnh Hảo

_____________
Để kết thúc bản tham luận, xin kính mời quý vị cùng chúng tôi hô 3 khẩu hiệu sau:
Khẩu hiệu một:
KHÔNG CÓ SỰ THẬT, KHÔNG CÓ LẼ PHẢI VÀ CHÂN LÝ
(xin hô ba lần: không có, không có, không có)

Khẩu hiệu hai:
CHỈ CÓ SỰ THẬT MỚI GIẢI PHÓNG CON NGƯỜI
(xin hô ba lần: chỉ có, chỉ có, chỉ có)
Khẩu hiệu thứ ba:
SỰ THẬT LÀ TIÊU CHUẨN CỦA CHÂN LÝ
(xin hô ba lần: tiêu chuẩn, tiêu chuẩn, tiêu chuẩn)
Xin cám ơn quý vị.
Viết tại Sài Gòn 26-07-2010
++++++++++
Comments:
-Đọc bài anh Hảo viết mà sướng ! Cứ như những uất úc , đau đớn …của mình được nói toạc ra , được đề cập ngay giữa pháp đình . Khen anh Hảo thật đấy ! Cũng xin đồng ý với HA LE, đúng là một mình STALIN dù có 3 đầu 6 tay cũng đâu có cầm súng mà giết một hơi gần 25.000 ngìn chiến sĩ Ba Lan ? Ngồi viết mấy nghìn chữ như anh Hảo thế này phải thật sự là người có một cái TÂM! Nhiều Cái Sự Thật nó to tổ bố thế, dân ngu khu đen không dám nói vì miếng cơm manh áo đã đành , mà những người cầm cân nhiếp chính thừa mứa vật chất vẫn bịt tai nhắm mắt làm ..ngơ mới là lạ. Thật là Miếng Đỉnh Chung thì thời nào cũng tồi bại như nhau ! Còn nữa anh Hảo , anh chưa nói hết đâu muôn ngàn đắng cay bi thiết của số đông bộ phận nhân dân …về giáo dục cấp tiểu , trung , đại học ..về bảo hiểm y tế , về phân công người tuổi trẻ lúc ra trường …, Nói có quá không , tôi có cảm giác số phận của dân tộc bị hất hủi , bị ruồng bỏ . An sinh thế nào được khi mà quần quật mưu sinh để đóng thuế trong khi Tham Nhũng còn nơi nơi ? Mà Tham Nhũng là gì mà không trị được ? Mình chê TQ này nọ nhưng họ đã mạnh dạn cho dựa cột nàng bao Quan Tham rồi đấy . Còn ta thì sao ? He, chỉ giỏi tử hình cái thằng ăn trộm 20 mét dây điện tài sản xã hội chủ nghĩa .
Nhưng thôi , nhà văn thì làm gì được anh Hảo à . Đến cái Quốc Hội mà chả có móng văn sĩ nào được biên chế vô ! Nhưng ít ra các tác phẩm đừng bợ nịnh quá , nên công tâm mà đứng về công chúng một tí .
Không có ý tôn anh Hảo làm Khuất Nguyên đâu , ví Khuất Nguyên nếu còn sống cũng không can ngăn được gì đâu, sẽ phải nhảy sông lấn nữa đây . Nhưng những ý kiến xác đáng , những phát hiện sâu sắc của anh Hảo Khuất Nguyên này làm tôi nể vì, tâm đắc . Xin cảm ơn anh Hảo và cảm ơn anh Nguyễn Trọng Tạo.

- Một bài viết xuất sắc , cả về nội dung lẫn nghệ thuật . Tôi đọc mà ứa nước mắt , rúng động cả tâm can. Không liên lạc được với nhà thơ ( văn ) Trần Mạnh Hảo , tôi xin được siết chặt tay anh , chia sẽ chút hơi ấm của số phận con người . Kính chúc anh luôn mạnh khoẻ , thắng lợi trên con đường cầm bút chiến đâu !
- Một bài báo tuyệt vời!
Chỉ có những nhà báo chân chính mới có thể sẵn sàng dám đứng lên nói và viết được ra những sự thật như thế này!
Cảm ơn bài tham luân này của bác.
Cháu rất mong được đọc những bài viết như thế này về những vấn đề trong giai đoạn hiện nay của việt nam.

- Thưa nhà thơ Trần Mạnh Hảo.
Trần Mạnh Hảo đang đấu tranh cho một xã hội dân chủ thực thụ phải không ạ, tôi rất khâm phục Trần Mạnh Hảo, một xã hội dân chủ thực sự thay thế cho một xã hội dân chủ hình thức thì ai mà chả thích, dân tộc nào mà chả muốn. Cho dù một xã hội có nền chính trị như thế nào thì nó đều co thể trở thành một xã hội dân chủ nếu nó nhận chân sự thật, nhận ra con đường đi đến và sẵn sàng đấu tranh nội tại để đạt được mục tiêu đó. Tuy nhiên tôi vẫn thấy có gì không ổn khi đọc kỹ bài của nhà thơ, ông nói chỉ có sự thật khi ông nêu tội ác của cộng sản nhưng ông lại đi vòng qua sự thật khi không nói đến ở thời ký lịch sử đó có bao nhiêu nông dân chết đói trên ruộng đất của tư bản địa chủ, bao nhiêu nông dân chết do các cuộc chiến tranh đế quốc do chủ nghĩa TB gây ra tại châu âu và trên toàn thế giới, và ông cũng quên không đè cập đến bản chất thực của chủ nghĩa TB thời kỳ đó, rồi chủ nghĩa TB đã phải trải qua đấu tranh nội tại mấy bao chục năm để có được một bộ mặt dân chủ như ngày nay. Phải chăng cách dẫn chứng, cách biện luận hùng hồn của ông là phép quỷ biện để ông tránh một sự thật khác.
Càng đọc tôi càng thấy hình như đây là cách viết của các nhà chống cộng hải ngoại, chứ không phải của một nhà văn nhà thơ trong nước, bởi vì mục tiêu của chống cộng hải ngoại là đánh đổ, loại bỏ hoàn toàn đảng cộng sản trong đời sống chính trị thế giới, ngược với cái mà chúng luôn kêu gào là tôn trọng khác biệt, đòi được đa đảng phái chính trị. Hãy xem ngài viết này “Việc một nhóm người không ai khiến, tự nhiên nhảy phóc ra đấu trường xã hội ngót trăm năm nay, hung hãn cầm mác cầm lê cầm búa cầm liềm cấm cản những nhóm người khác lập phe đảng là không chính danh, không logic, không công bằng, không có luật hay chỉ là luật rừng?”, ô hô ai tai, lạ thay lạ thay, các nhà nghiên cứu đông tây đều biết lý tưởng cộng sản chỉ là công cụ để Hồ Chí Minh và các đồng chí của ông tiến hành cách mạng giải phóng dân tộc và đảng cộng sản Việt Nam ra đời từ nhu cầu đó, vậy mà ngài lại không rõ sao? Và rồi nhóm người ấy đã là nhóm người kiên trì nhất cùng với dân tộc mình đấu tranh giải phóng dân tộc đến ngày thắng lợi hoàn toàn. Ai cũng biết đảng cộng sản Việt Nam đã cùng các đảng phái khác đấu tranh vì nền độc lập, chỉ đến năm 1988 hai đảng dân chú và đảng xã hội mới giải thể vậy mà ngài lại viết “…trăm năm nay, hung hãn cầm mác cầm lê cầm búa cầm liềm cấm cản những nhóm người khác lập phe đảng là không chính danh, không logic, không công bằng, không có luật hay chỉ là luật rừng?”. Ôi còn nhiều lắm những điều vòng qua sự thật, đánh tráo, đánh đồng CSVN với các đảng Mac xit cực đoan khác, toàn là lối quỷ biện lừa người.
Sự thật là đảng cộng sản Việt Nam đang đánh mất lòng tin với nhân dân do đa số đảng viên cấp cao trong đảng thoái hóa biến chất, tham ô, tham nhũng, hại dân hại nước, đảng CSVN không thể tự thanh lọc đội ngũ do có sự hình thành nhóm lợi ích trong nội bộ, vì vậy cần một xã hội dân chủ thực sự để có những ý kiến đối lập để vạch mặt, đánh gục bọn tham nhũng. Độc cô cầu bại lâu ngày không có đối thủ thì cũng thành Độc cô hủ bại. Hy vọng Hiến pháp nước nhà sẽ được sửa đổi phù hợp nhất vì tương lai của Dân tộc, Đất nước.
Tôi rất khâm phục tinh thần đấu tranh cho nền dân chủ của nước nhà, nhưng tôi không thích cái kiểu của bọn Vichoco, bọn “ rân chủ”, đó là kiểu đấu tranh ngu ngốc. Có thể sau bài báo này ngài sẽ được chúng phong là người hùng, là thần tượng đấy.
Tôi vẫn nghĩ rằng bài này khôn phải là của nhà thơ TMH, bởi còn có nhà văn nhà thơ NTT và TDK đọc giùm nữa cơ mà…” nó lú còn có chú nó khôn” chứ.
Kính .

- 1- Phát biểu của Trần Mạnh Hảo có quy mô, tầm cỡ như một tuyên ngôn lớn nhân một sự kiện lớn , rất dài nên trong lập luận, phải thấu đáo, toàn diện. Ở đây, cách nhìn của TMH về cái vế tiêu cực của ĐCS Việt Nam là có cơ sở nhưng chưa thấy những nhìn thận thực tế, khách quan những gì ĐCS, trong đó có sự đóng góp của TMH làm được. Cho nên, người đọc dễ dãi, không phải dân am hiểu chính trị dễ bị dẫn hướng theo lối phủ nhận sạch trơn, bỏ qua tất cả những giá trị tốt đẹp nhất trong lịch sử cầm quyền của ĐCS VN và nhà nước này.
Có một điều xin gửi gắm đến bạn Leloi rằng : cụm từ bọn phản động hải ngoại, nên xem xét kỹ điều này. Trong tuyến ý kiến cửa người Việt từ nơi xa Tổ quốc, có rất, rất nhiều ý kiến quý giá, nếu được hiểu và vận dụng tốt.
Điều hài lòng hơn là, bạn Leloi nhìn nhận thẳng thừng: Trong Đảng hiện nay rất nhiều bọn tham nhũng…chỉ với nhận định đó thôi, chúng ta đã khẳng định cái tâm đau đáu với nước non này, nơi chúng ta có thể siết chặt tay nhau.
Cá nhân tôi, người có quen biết sơ với TMH ,tôi thấy rằng, ngoài cá tính hơi ồn ào, ngoài cách phát biểu nhiều khi hơi ôm đồm, thiếu sự khúc triết cần có của người muốn làm chính trị, anh là một công dân tốt, luôn hướng thượng và có tâm với đất nước.

- Có ý kiến với Hoabinh : Không thể lấy máu xương của dân lành để lừa mị và nguỵ biện cho nền cai trị độc tài, chuyên quyền, bất công. Các hương hồn liệt sĩ đã ngả xuống vô cùng anh dũng, vì máu xương là vô giá . Nhưng nếu họ biết là họ chiến đấu cho tham nhũng, cấu kết quyền lực và cha truyền con nối …để làm nghèo đói, bơ vơ, thụt lùi và tan thương đất nước như ngày hôm nay , thì ..còn lâu họ mới cầm súng. Tiếc thay, vong hồn làm sao kêu oan được?
-
Một trong những nguyên nhân khiến chủ nghĩa Marx được ưa chuộng nhiều trong giới có học là ở chỗ rằng chủ nghĩa Marx, dưới một hình thức đơn giản, lại rất dễ hiểu; đến cả Sartre cũng nhận thấy rằng những người Mác-xít là lười biếng. Đúng vậy, họ thích có một chiếc chìa khoá mở tung ra tất cả cánh cửa; một sự giải thích có thể áp dụng phổ quát cho tất cả mọi thứ, một công cụ giúp họ có thể nắm vững toàn bộ lịch sử và kinh tế mà chẳng thật sự phải nhọc công học môn nào. (“Chủ nghĩa xã hội còn lại gì”, 2002)
Leszek Kolakowsi (1927-2009)
NẾU ĐÚNG VẬY, THÌ CÁI BỌN NẰM NGỬA ĂN SẴN, SẼ CHẲNG BAO GIỜ TỪ BỎ CÁI ĐUÔI XHCN.
- Quý hoá lắm thay, TMH đã nói được những điều nhiều người muốn nói mà ko nói được cả về ý tứ lẫn ngôn từ, tôi nghĩ là ông đã nhận được nhiều sự đồng cảm từ phía người đọc, người nghe, còn hiệu quả của nó, làm được gì sau đó thì lại là chuyện khác!

#35897 From: mu thayboi <thayboimu01@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 3:06 pm
Subject: TTLB co^? vu~ HN2011 (sau 116 nga`y)
thayboimu01@...
Send Email Send Email
 
HỒI VII:

397. Nắng vàng tháng tám chợt phai
Hoa cây phượng tím rớt dài lối đi (tbm)

399. ...

Xin mo+`i tie^'p giu`m

#35898 From: cuong tran <cqtr2005@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 3:17 pm
Subject: ĐẠI NHẠC HỘI CÁM ƠN ANH KỲ
cqtr2005@...
Send Email Send Email
 
‘Cám Ơn Anh’, đại nhạc hội của lòng tri ân
Sunday, August 01, 2010 Bookmark and Share








7:10 tối, 1 tháng 8: quyên được $447,000

Bài: Ngọc Lan & Ðỗ Dzũng/Người Việt

Hình: Dân Huỳnh/Người Việt

WESTMINSTER (NV) - Sau thời gian dài chuẩn bị công phu, đại nhạc hội “Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH” kỳ IV diễn ra trong không khí vừa ấm cúng vừa sôi động tại trường trung học Bolsa Grande vào trưa Chủ Nhật của ngày đầu tháng 8.


Quang cảnh chào cờ trước thời điểm bắt đầu Ðại Nhạc Hội “Cám Ơn Anh.”


Vào lúc 7:10 tối ngày 1 tháng 8, ban tổ chức cho biết số tiền quyên được là $447,000. Ước tính số lượng khán giả khoảng 7-8 ngàn người.

Ðồng hương muốn tiếp tục đóng góp, xin gọi 1-888-480-5937.


Những ngả đường dẫn đến sân trường Bolsa Grande càng về chiều càng đông người và xe đổ về, như một ngày hội, ngày thể hiện nghĩa cử của đồng bào Việt Nam hải ngoại đối với những thương binh VNCH đã để lại một phần cơ thể mình trong cuộc chiến khốc liệt, dù đã 35 năm trôi qua.

Nghệ sĩ Nam Lộc, người đầu tiên đứng ra khởi xướng đại nhạc hội “Cám Ơn Anh” từ 4 năm về trước, cho biết: “Mục đích chương trình là tạo sự chú ý, để ý của cộng đồng Việt Nam hải ngoại ở khắp mọi nơi quan tâm đến những người đã hy sinh một phần thân thể cho chúng ta có ngày hôm nay.”

Giọt nước mắt thương anh

Ðứng khá xa sân khấu, trong ánh nắng của trưa Hè tháng 8, một khán giả chạy theo bỏ tiền vào thùng quyên góp do chính bà Hạnh Nhơn, cựu trung tá không quân, chủ tịch Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh, mang đi.

Vị khán giả đó nói với phóng viên Người Việt bằng giọng xúc động: “Mỗi lần nói đến thương binh VNCH là tôi... không biết nói làm sao nữa.” Ông cắn môi, cố ngăn nước mắt đang chực rơi xuống.

“Tôi cũng là một người lính VNCH,” ông nói tiếp. “Thực sự có đóng góp bao nhiêu cũng không đủ cho những mất mát hy sinh. Nhưng của ít lòng nhiều, bà con nên sẵn sàng vui vẻ, hợp lực với tổ chức Cứu Trợ Thương Phế Binh, mà đứng đầu là bà Hạnh Nhơn. Tôi rất phục bà.”

Ông không nêu tên mình, chỉ cho biết ông sống ở thành phố Garden Grove.


Cựu Trung Tá Hạnh Nhơn, chủ tịch Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ VNCH, giữa vòng tay của đồng hương tham dự đại nhạc hội.

Một khán giả tên Thủy, ở Irvine, cho biết “năm nào cũng đi xem chương trình này hết.”

Chị nói: “Mình may mắn sang đây, thì phải nhớ những người đã đóng góp máu xương cho mình được sống. Tôi rất mến cô Hạnh Nhơn và cảm phục công việc cô đang làm nên năm nào cô tổ chức tôi cũng đi.”

Là người đã đến xem cả 3 lần đại nhạc hội trước, chị Thủy nhận thấy “lần này đông,” tuy nhiên “nghe nói đóng góp ít hơn các năm trước, cũng không hiểu tại sao.”

Chị Thủy đề nghị “ban tổ chức nên cho ca sĩ xuống gặp khán giả ngay để họ vui hơn và ủng hộ nhiều hơn, chứ trời nắng quá, một số khán giả chịu không được sẽ đi về.”

Vừa ngồi xem ca nhạc vừa phải cầm thêm dù che nắng, vị khán giả tên Lễ, ở thành phố Covina, cho biết anh cùng người nhà đi xem “với mục đích ủng hộ, cũng là để nhớ lại ngày xưa mình cũng từng là lính trong quân đội VNCH.”

Anh Lễ cho rằng “tinh thần ủng hộ của các ca sĩ, những người tham gia rất tốt, nhưng do tình hình kinh tế khó khăn, nên có lẽ phần thu nhận được sẽ hơi yếu hơn so với những lần trước.”

“Nhưng dầu sao thì đây cũng là một tinh thần rất tốt,” anh Lễ lạc quan.

Niềm tự hào của thế hệ sau

Ðến “tiếp một tay” với chương trình đại nhạc hội “Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH” kỳ IV không chỉ có những cựu quân nhân của quân đội VNCH xưa, mà người xem còn nhận thấy rất nhiều những gương mặt trẻ, đĩnh đạc trong nhiều sắc phục của quân đội Hoa Kỳ.


Nhạc sĩ Nam Lộc đích thân mang thùng quyên tiền đến khán giả.

Ðại Úy Hiền Vương, đã có 9 năm tham gia trong quân lực Không Quân Hoa Kỳ, “rất cảm động khi thấy nhiều đồng bào mình sống ở Mỹ nhưng lúc nào cũng nghĩ về những người đã bỏ lại một phần cơ thể trong cuộc chiến vừa qua.”

Lần đầu đến tham gia phụ giúp chương trình, Ðại Úy Hiền Vương “không hề nghĩ là người tham dự đông đến như vậy, nhất là trong một ngày cuối tuần nóng thế này” nên anh thấy “rất là mừng.”

Với Thượng Sĩ Lâm Trần, thuộc lực lượng Trừ Bị Công Binh Hoa Kỳ, đã ở trong quân đội 14 năm, “cảm thấy tự hào khi được có mặt tham gia tại đây.”

Thượng sĩ trẻ tuổi này “cứ ngỡ rằng xuống đây nhỏ lắm, không ngờ đông như thế, rất sôi động, rất đáng hãnh diện khi nhìn thấy mọi người làm việc thiện cùng nhau như thế.”

Lâm Trần cho biết trước đây, anh không hề biết, hay tiếp xúc nhiều với người Việt Nam khi vào lính. Anh tâm sự: “Trước đây không hề biết có những sinh hoạt của cộng đồng như vậy đâu, lần này mới biết. Cho nên hy vọng những lần sau cũng sẽ có cơ hội tham gia tiếp.”


Dân cử, đại diện dân cử, đại diện cộng đồng, tôn giáo, trong buổi đại nhạc hội thể hiện lòng tri ân đến thương phế binh VNCH tại quê nhà.

Tiếp xúc với phóng viên Người Việt, Thiếu Tá Bùi Minh Triết, hiện đang phục vụ tại Camp Pendleton, thay mặt Hội Quân Nhân người Mỹ gốc Việt tại Hoa Kỳ, cảm thấy “rất vinh dự và hãnh diện được tham dự chương trình ‘Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH’ kỳ IV này.”

21 năm ở trong quân ngũ, mới từ chiến trường về, nên đây là lần đầu tiên Thiếu Tá Triết đến chung tay phụ giúp với mọi người. Anh nói, “Mình đang mặc bộ đồ lính này nên mình hiểu được đời lính như thế nào, hiểu được sự mất mát, chia sẻ ra làm sao, nên những gì mình làm được thì mình cứ làm để giúp đỡ cho những thương phế binh ở Việt Nam.”

Trong khi đó, Phan Vĩnh Chinh, thiếu tá hải quân và luật sư của hải quân Hoa Kỳ, đã tham gia chương trình này cùng đồng hương lần thứ hai.

“Ðến đây để chung tay làm việc giúp đỡ những người đã hy sinh một phần xương thịt còn ở Việt Nam. Ra đây cũng là để ủng hộ cộng đồng, bởi trước sau gì mình cũng là một người Việt thôi,” viên thiếu tá hải quân cởi mở.

Với vẻ mặt rất vui và bằng tiếng Việt rành rõi, anh nói tiếp: “Thật may mắn khi thấy được không khí này. Bởi tôi lớn lên ở Indiana không có ai là người Việt hết trơn, bây giờ có cơ hội ở đây, gần cộng đồng mình, nói ngôn ngữ của mình, mà ăn đồ ăn Việt của mình nữa thì tôi thấy đời không còn gì sướng hơn nổi, em à!”

Chia sẻ của người trong cuộc

Ca sĩ Ngọc Huyền, tuy là lần đầu tiên tham gia đại nhạc hội, “nhưng có xem hết trên TV những chương trình trước nên không thấy ngỡ ngàng gì hết với không khí nhộn nhịp này.”

Ca sĩ Ngọc Huyền cho rằng “đó là một không khí rất ấm cúng, đầy lòng bác ái của quí đồng hương,” và điều đó khiến cô “cảm thấy xúc động khi có mặt ở đây.”

“Sau cuộc chiến, nếu cần có những điều chia sẻ thêm, thì đây chính là tấm lòng của tất cả đồng bào chúng ta, những người đang có cuộc sống hạnh phúc, tự do, chia sẻ với những người thương phế binh bất hạnh còn ở quê nhà.” Nghệ sĩ Ngọc Huyền nói.

Với ca sĩ Ngọc Minh, người đã tham gia đại nhạc hội bốn năm nay, thì “bất cứ lúc nào hát gây quỹ cho lính là tôi luôn sẵn sàng và nóng lòng đóng góp, vì đây là bổn phận của chúng ta, những người dân miền Nam Việt Nam. Gia đình tôi và con cái tôi có được như ngày hôm nay là nhờ các anh TPB. Ðóng góp này của tôi chỉ bằng một phần rất nhỏ so với sự hy sinh của các anh.”

Ông Nguyễn Văn Ức, một thành viên ban tổ chức, nhận xét: “Năm nay kinh tế thế giới xuống thì kinh tế Việt Nam cũng xuống, thương phế binh sẽ khó khăn hơn. Nhưng chúng tôi hy vọng tấm lòng của đồng hương đối với thương phế binh, nhất là số tiền khả quan hơn, vì đây là món quà tinh thần cho anh em, vì họ đã một thời giữ an ninh cho miền Nam Việt Nam.”

“Ðến Tháng Mười là chấm dứt thời gian quyên tiền cho đại hội 4, nhưng sau đó nếu ai gởi thêm tiền thì chúng tôi giúp anh em thường xuyên hơn,” ông Ức nói về đại hội năm nay.

Tại hai lều lớn phía sau sân khấu, hàng chục thiện nguyện viên các gia đình Phật tử, đại đạo, hướng đạo, sinh viên, Hồng Thập Tự Orange County, hướng đạo và đồng hương đang nhận điện thoại của các mạnh thường quân gọi đến ủng hộ tài chánh cho đại hội 4.

Tất cả dịch vụ điện thoại đều do công ty V247 bảo trợ.

Chị Liên Hương, tổng thư ký Thư Viện Toàn Cầu, phụ trách công việc gọi điện thoại, cho biết: “Ðây là lần thứ tư tôi tham gia công tác thiện nguyện này. Lần trước tôi phụ trách thực phẩm. Lần này phụ trách gọi điện thoại.”

“Ðiều làm tôi cảm kích là đồng hương mình dù ở xa vẫn theo dõi và ủng hộ thương phế binh,” chị Liên Hương nói tiếp.

TNS Lou Correa cũng có mặt tại lều gọi điện thoại cùng với hai phụ tá của mình là cô Tammy Trần và Julie Nguyễn. Ông cũng gọi điện thoại và mở đầu bằng câu nói: “Hello, this is Senator Lou Correa. Do you want to contribute to veterans?” (Xin chào, đây là TNS Lou Correa. Quý vị có muốn đóng góp cho các cựu chiến binh không?)

Nếu ai nói tiếng Việt thì ông chuyển qua cho cô Tammy Trần. Sau khi nói chuyện xong, cô chuyển điện thoại sang cho ông, và ông kết thúc: “Thank you so much. This is Senator Lou Correa of Little Saigon.” (Xin cảm ơn. Ðây là TNS Lou Correa của Little Saigon).

Ông chia sẻ: “Ðây là một công việc rất ý nghĩa. Qua việc này, tôi mới hiểu nhiều cựu chiến binh VNCH vẫn còn phải chịu đựng cuộc sống khó khăn. Tôi không thể nào tin được.”

Anh Nguyễn Văn Hà, một cư dân ở Denver, Colorado, sang California nuôi mẹ già 91 tuổi, cũng tham gia gọi điện thoại.

Anh kể: “Tôi đến đây hôm nay qua một người bạn trong Hồng Thập Tự Orange County giới thiệu. Tôi làm ca hai, từ 3 giờ chiều đến 6 giờ chiều. Tôi thấy công việc rất có lý. Tôi thấy bên đây kinh tế chưa chắc dư giả gì, nhưng nhiều người bỏ công ra làm nên tôi ủng hộ. Ở đây có nhiều gia đình khó khăn, nhưng họ vẫn giúp TPB. Chứ bên Việt Nam thì đâu có ai giúp.”

Theo ban tổ chức, mục tiêu của đại hội năm nay là làm sao quyên góp được trên $1 triệu.

Nhạc sĩ Trúc Hồ, tổng giám đốc đài truyền hình SBTN, cơ quan truyền thông chính cùng với đài truyền hình SET bảo trợ đại nhạc hội, nói: “Ðến giờ phút này, chương trình có vẻ rất tốt. Chúng tôi cố gắng đạt con số trên $1 triệu. Cả hai đài SBTN và SET đều chiếu trực tiếp đại nhạc hội để kêu gọi đồng hương. Ngoài ra, nhân viên của cả hai đài và cả Trung Tâm Asia đều tập trung cho đại nhạc hội hôm nay để đóng góp với đồng hương.”

Khi bài báo này được viết xong, chương trình đại nhạc hội vẫn chưa kết thúc. Những khoảng đóng góp của đồng hương vẫn tiếp tục được gửi đến cho ban tổ chức.

Nghệ sĩ Nam Lộc suy ngẫm: “Tiền là một chuyện, nhưng quan trọng là sự chú tâm của đồng hương dành cho những người thương phế binh ở quê nhà. Dù số tiền đóng góp có hạn, nhưng khi những thương phế binh nhìn hình ảnh những người đồng hương đi xa mà vẫn nhớ đến họ, tôi nghĩ món quà đó đôi khi còn quan trọng hơn cả tiền bạc.”

Nắng chiều vẫn đang trải dài trên phố.

Người người vẫn tiếp tục bước vào bên trong sân vận động trường trung học Bolsa Grande.

Từ nơi xa nửa vòng trái đất, nhiều người cũng đang hướng lòng về nơi đây.



#35899 From: DINH Antoine <tdinh_ccml@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 3:28 pm
Subject: How railroad is built
tdinh_ccml
Send Email Send Email
 
Vì thế công nhân đường sắt không có việc.


Ky nghe lam duong sat ngay nay




#35900 From: binh dao <daonbinh@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 4:38 pm
Subject: Re: [exryu-ww] TTLB co^? vu~ HN2011 (sau 116 nga`y)
daonbinh
Send Email Send Email
 
Nga`y na`y na(m to+'i San- DDi-
Ego Ho^.i Ngo^. vui mu+`ng la('m thay. (DNBinh)

--- On Mon, 8/2/10, mu thayboi <thayboimu01@...> wrote:

> From: mu thayboi <thayboimu01@...>
> Subject: [exryu-ww] TTLB co^? vu~ HN2011 (sau 116 nga`y)
> To: "exryu-ww ww" <exryu-ww@yahoogroups.com>, "vannghe"
<exryu-ww-vannghe@yahoogroups.com>
> Date: Monday, August 2, 2010, 8:06 AM
> HỒI VII:
>
> 397. Nắng vàng tháng tám chợt phai
> Hoa cây phượng tím rớt dài lối đi (tbm)
>
> 399. ...
>
> Xin mo+`i tie^'p giu`m
>
>
>
>      
>
>
> ------------------------------------
>
> ------------------------------------------------------------------
> Mo.i lie^n la.c xin gu+?i email d-e^'n:
> exryu_ww@...
>
> Yahoo! Groups Links
>
>
>     exryu-ww-fullfeatured@yahoogroups.com
>
>
>

#35901 From: Henry Doe <tokyochiba51@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 7:03 pm
Subject: VK ne^n tha^m` cam' on Dang? CS VN dda~ THA MANG.
tokyochiba51@...
Send Email Send Email
 

Doc bai` duoi' day, ta moi' biet rang` :

tat ca? cac VK ve` tham VN, ma` con` duoc.

tro ve` My~, thi` phai? tha^m` cam' on Dang? CS

dda khong bo? ddo^c. giet chet ngay trong nuoc'

 

That ra dda co 1 anh VK, bi. ddau bung. sau khi uong'

1 ly ca` phe^, co^ phuc. vu. lien` ngoac taxi

cho anh ta ddi nha` thuong... nhg khg bao gio`

anh co the ra phi truong` duoc nua~

   Toi con` ban' tin' ban' nghi

hom nay doc tin nay` thi` het NGHI roi`

cam on ddang? CS vo^ cung`

------------------------------------------------------------

 

thuợng tuớng Nguyễn Văn Huởng. Gặp một số trí thức trong dịp này,

ông Huởng đa dõng dạc tuyên bố nguyên văn nhu sau: Nuớc ta Ðảng lãnh đạo, không có phản biện gì cả, phản biện là phản động. Các anh muốn phản biện hả, nhà tù còn nhiều chỗ lắm!

- mà cung
chẳng cần bắt bớ tù đay làm gì,
-thời buổi này tai nạn giao thông là chuyện com bữa, mà cung
chẳng cần tông xe làm gì, - - buổi sáng các vị đi uống cà phê, về tới nhà cứng đo, không làm gì đuợc nữa, có nghia là đa bị bỏ độc.

Lời tuyên bố trắng trợn của một tên Thuợng tuớng Công an làm cho nhiều nguời ngán ngẩm và cho thấy sự
đan áp trắng trợn giới trí thức và đối lập tại Việt Nam.(

#35902 From: mu thayboi <thayboimu01@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 7:25 pm
Subject: Em ho.c Kotowaza
thayboimu01@...
Send Email Send Email
 
Kotowaza là thành ngữ/tục ngữ trong tiếng Nhật . Xin các ace tham
gia góp ý hoặc dịch dùm sang tiếng Việt . Nếu tìm được thành
ngữ tiếng Việt đồng nghĩa hoặc tương xứng thì càng tốt.

1) Nana korobi ya oki

2) Chiri mo tsumoreba yama to naru

3) ...

tbm

#35903 From: nguyen phong quang <nguyen_phongquang@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 7:51 pm
Subject: Tuyên giáo, cái ngành nghề gì vậy?
nguyen_phong...
Send Email Send Email
 

Phấn đấu ký số 8

Tuyên giáo, cái ngành nghề gì vậy?

Tô Hải

01/08/2010

http://langdu126.multiply.com/journal/item/164/164

 

Entry trước,tớ lấy hình tượng con” kỳ đà bị cái đuôi của nó thọc vào họng" nhằm nói đến  sự bất lực của các cơ quan lãnh đạo cao nhất, đặc trách văn hoá tư tưởng càng ngày càng bị cái đuôi văn hoá - văn nghệ của các vị ấy, đã coi các lời tuyên và giáo của các vị cao nhất nghành tuyên giáo  chẳng có một ly ông cụ giá trị gì(!) bằng các hành động cụ thể trong sáng tác ,biểu diễn, xuất bản (công khai và “chui”), bằng những lý lẽ bác bỏ công khai các lý luận kiên trì Mác-Lê đầy tội lỗi của các vị Mác-Lê-Mao- tiền nhiệm và đương nhiệm! .vv…và vv…

         Tưởng mình đã khá là …”bạo phổi” Vậy mà…. chỉ một tuần sau, đọc trên các trang web, blog…của các nhà văn (hầu hết đều có thẻ Đảng)trước thềm Đại Hội Nhà Văn lần VIII  mới thấy  ;Các nhà văn trẻ  (với tớ) ngày nay hơn hẳn lũ chúng tớ một ,vài cái đầu. Họ dám nói ,dám viết ra những điều mà cách đây 40 năm thì chỉ có mà….””Cả nhà xuống hố”. Trước khi đọc entry mới của tớ, hãy vào những đường link sau đây để thêm tin tưởng  vào  chuyện "cái đuôi đang chẳng chịu cái đầu" là có thật đi đi các bạn.

http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://nguyentrongtao.org/tr%E1%BA%A7n-m%E1%BA%A1nh-h%E1%BA%A3o-ch%E1%BB%89-co-s%E1%BB%B1-th%E1%BA%ADt.xml

http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://nguyentrongtao.org/bui-minh-qu%E1%BB%91c-t%E1%BB%95-qu%E1%BB%91c-va-t%E1%BB%B1-do.xml


http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://nguyentrongtao.org/nhin-l%E1%BA%A1i-d%E1%BA%A1i-h%E1%BB%99i-vii-h%E1%BB%99i-nha-van-vi%E1%BB%87t-nam.xml


http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://nguyentrongtao.org/h%E1%BB%99i-nha-van-keu-g%E1%BB%8Di-doan-k%E1%BA%BFt.xml


http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://trangha.wordpress.com/2010/07/29/em-khong-phai-nha-van/

 

    Sau đây,là chuyện về cái đầu:

TUYÊN GIÁO: CÁI "NGÀNH NGHỀ" GÌ DZẬY?

    
          Ngày hôm nay, 1 /8 /2010, người ta kỉ  niệm rình rang 80 năm (?) "truyền thống ngành tuyên giáo VN", một ngành mà có lẽ trên thế giới rất khó ai dịch nổi ra là ngành nghề gì nếu không  hiểu nổi nội dung của 2 chữ Tuyên và Giáo của chủ nghĩa Mác-Lê! Nó không chỉ đơn thuần là Tuyên truyền (propagande) và Giáo Dục (éducation) như ở mọi xã hội không cộng sản
          Riêng tớ, gần cả cuộc đời ,nằm trong cái cơ cấu văn nghệ, cái đuôi của "Con tắc kè tuyên giáo" , tớ có đầy đủ kinh nghiệm xương máu và dẫn chứng không thể chối cãi là :con tắc kè tuyên  giáo này , từ khi ra đời đã có truyền thống "xúi giục" mọi người dân Việt Nam đói khổ đứng lên để tiêu diệt đồng loại mình bằng khẩu hiệu "Tr í ,phú  ,địa, hào đào tận gốc, trốc tận rễ". Bài "Ngày quốc tế đỏ" (1/8/1930)  nếu đúng là bài tuyên và huấn đầu tiên như các ngài Huấn Tuyên đương đại thì không thật chính xác. Nó phải mở đầu bằng chính cái đường lối "Đào" và "Trốc" này mới thật là chính xác!. Những Phạm Quỳnh, Nguyễn Văn Vĩnh và sau này là Phan Khôi, Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo cùng một loạt văn nghệ sĩ "phản động", "phản đảng", "phản bội tổ quốc" thuộc nhóm "nhân văn", "xét lại" là đường lối và hành động cụ thể mà tớ dám đoan chắc không một cán bộ tuyên giáo đương chức nào dám lưu lại trong Viện Bảo Tàng Tuyên Giáo" mới mở cửa. Chẳng lẽ lại trương ra những hình ảnh, những văn bản,những cá nhân đã tuyên truyền, đã xúi dại con đấu cha, vợ đấu chồng, bạn bè, đồng chí đấu nhau, đưa nhau ra xử án và bắn bỏ ,hay sao?. Tất cả đều có bàn tay của cái của cái con tắc kè Tuyên và Giáo cả đấy!  Ông Tô Huy Rứa  mới hôm qua còn khẳng định là " Ngành tuyên giáo luôn giữ vị trí quan trọng hàng đầu trong toàn bộ hoạt động lãnh đạo của Đảng". Không những thế, ông còn tuyên bố  phải : "Kiên định những nguyên tắc cơ bản là nhân tố quyết định bảo đảm công tác tuyên giáo đúng hướng...Đồng thời kiên định phải đi liền với sáng tạo và phát triển" (???). Phải chăng ông nói :" Ôm chặt lấy chủ nghĩa Mác Lê để khi cần phải tiến thì tiến, khi cần sang trái ,sang phải,tiến lên hoặc tháo lui thì ta sẵn sàng.... thay đổi sắc màu ....một cách ...không buông rời....Đảng tính?". Nói tóm lại: Tuyên Giáo là một cái nghề sẵn sàng bẻ cong giọng lưỡi  và ngòi bút để tuyên truyền và giáo dục một cách cưỡng bức cả triệu triệu con người phải nghĩ và làm theo những ý đồ và mục đích chính trị của một nhóm người, thậm chí  của một cá nhân nào đó !, Ai có ý nghĩ hành động khác với những gì  Tuyên Giáo đã đề ra thì đều bị coi là "phản động", "phản tổ quốc". Những người cúi đầu, chịu đựng, giả vờ nghe theo, làm theo một cách cưỡng bức thì được coi là "tiến bộ" thậm chí được kết nạp vào đảng, được  "đại diện ưu tú của giai cấp công nhân", được làm "đỉnh cao trí tuệ của nhân loại"!. Cũng chẳng khó giải thích gì cái chuyện  khi con tắc kè Tuyên Giáo đẩy mạnh phổ biến lá cờ búa liềm và hát hò lên những câu nửa Tây ,nửa Ta : "Lành- té- na -xiò- na-à-a-a- lớ" sẽ là xà hôi tương lai", rồi đông viên cả triêu người sắp chết đói  bằng những câu "đấu tranh này là trận cuối cùng"... để...."Bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay mình...." đã làm cho hàng triệu cái bộ xương người phá kho thóc,"lập quyền dân" rồi xung phong đi Vệ Quốc để "phanh thây uống máu quân thù!" mà.. "Lòng có mong chi đâu ngày trở về",dù có "Da ngựa bọc thây lòng này vẫn vui" !

 

    Trong "cải cách ruộng đất ",trong "sửa sai"cái đuôi văn nghệ của con Tắc kè T-G còn "lá mặt  lá trái" hơn gấp ngàn lần. Những ai đã vì sợ, vì hèn ,đã phải "rặn" ra những "sáng tác"đứng hẳn về phía nông dân" ,"đánh xập uy thế chính trị của bọn địa chủ" làm sao có thể huỷ đi những "tội ác văn nghệ",những "tên tuổi đồng phạm" đang còn được  lưu trữ  bằng giấy trắng mực đen trên khắp thế giới ở cái thời đại Internet này?

 

         Thế rồi, cũng chính cái con tắc kè đó lại bắt cái đuôi của nó phải ngoe nguẩy, phải đem các thành quả của cải cách ruộng đất vào hợp tác xã  và cuối cùng là tài sản của toàn dân để rồi dần dần vào tay các "tập đoàn lợi ích" trong nước và nước ngoài. Không gì trâng tráo hơn là một kẻ đập phá cả ngôi nhà của mình đi, để rồi xây lại một ngôi nhà khác nghiêng ngả,lở loét, chẳng ra kiểu Tây lẫn kiểu Tàu, rồi lại tự mình vỗ ngực là "nhờ có tao phá nó đi nên bây giờ mày mới có cái nhà mới"! (lời của ông tổng Mười kể công đổi mới của Đảng.)

         Những chuyện tréo ngoe nói láo, nói bậy, nói dối thường xuyên, liên tục ngày một công khai, trắng trợn hơn đã làm cái đuôi văn hoá văn nghệ từ im lặng, hoặc chịu đựng ngoe nguẩy theo  hoặc nằm im cho đến cái ngày quê hương của chủ nghĩa Mác Lê đổ cái rụp. Lên gân, ú ớ, nguỵ biện, bịt tai, bịt mắt, nắm chắc tất cả các cơ quan ngôn luận, kiểm soát thông tin truyền thông không còn tác dụng khi internet ra đời!  Cùng với chuyện Tổng Mạnh ôm hôn ông Medvedev và tuyên bố "đoàn kết hữu nghị truyền thống hợp tác" thì trên internet không thiếu gì những hình ảnh và lời tuyên bố của cái người ông Mạnh vưa ôm hôn là rằng: "Stalin là kẻ sát nhân," rằng : "tội ác  của chủ nghĩa cộng sản là phải hồi tố không thời hạn" rồi ông ta cho quẳng nốt mấy cái tượng Lê nin còn xót lại vào sọt rác. Trí thức nào, văn nghệ sĩ nào có cái đầu và lương tâm mà chẳng.... cười mỉm, cười ruồi  ,cười khểnh?.Không thiếu người còn làm văn, làm thơ, viết trên blog về những lời nói và hành động "chửi bố nhau" giữa hai cảnh kỉ niệm ông Mác, ông Lê ở xứ Việt Nam với cảnh TBT NĐM ôm hôn người đã góp phần vào việc lật đổ hai thần tượng này chính ở trong nước của họ. Phải chăng đây là biểu hiện của sự "kiên trì" và "phát triển" mà ông trưởng ban Tuyên Giáo vừa đọc "đít cua" ngày 29/7 vừa qua ,khi ngành của ông nhận bức "trướng" từ tay tiến sĩ lí luận Mác Lê nin Nguyễn Phú Trọng?

 

          Riêng tớ ngồi xem 2 buổi truyền hình tại chỗ nhất là  thấy mấy cảnh lia qua các "thành tích" trong Viện bảo tàng của ngành tuyên giáo, tớ bỗng thấy vô cùng xấu hổ  vì cái quãng đời  quá dài ,gần 60 năm , làm cái đuôi của con tắc kè Tuyên Giáo nói trên.

           QUÁ TRÌNH NHẬP VÀO CÁI ĐUÔI TẮC KÈ CỦA TỚ

       Đây là những gì ở cái tuổi "sắp 84" này của tớ đang còn nhớ được:
- Từ 1949-1950 : Đây là thời kì bắt đầu của "số mệnh khốn lịn" ,đưa đẩy tớ từ một anh sĩ quan tốt nghiệp chính quy trường Lục quân Trần Quốc Tuấn trở thành 1 anh lãnh đạo văn nghệ : "Nhạc sĩ , đảng viên, cấp uỷ, trưởng đoàn văn công!" Và từ đó muốn hay không muốn tớ đã trở thành một cái vẩy trong cái đuôi của Bộ máy tuyên huấn  cơ sở . Nghĩa là bắt đầu chấp nhận  làm một "kĩ sư tâm hồn vô sản" đi reo rắc tất cả những điều gì ,bất kể đúng sai, mà cái đầu của con tắc kè đã chỉ đạo .
Chỉ đạo trực tiếp  tớ lúc này  là hai vị tớ còn nhớ rành rành có tên là Trần Sơn Hùng và Nguyễn Hải Hùng. Đến khoá 6 thì có thêm Vũ Kì Lân. Ba ông này ,nếu còn sống ,hãy tha thứ cho tôi nếu hôm nay tôi phải nói thật ra điều này : Cái đuôi văn nghệ bắt đầu sặc mùi Tàu khi chuyên gia Vu Bội Huyết  sang nắm toàn bộ nhà trường để cải tổ từ đường lối tổ chức đến nội dung huấn luyện .Đặc biệt là việc xoá bỏ cái tên Trần Quốc Tuấn có từ khoá I, ở Tông (Sơn Tây)mà chỉ gọi là Lục quân II ,có lẽ là việc mà cả ba ông Tuyên Giáo  kể cả văn nghệ chúng tôi phải đắng cay, ngậm ngùi mà xoá nó đi trong lòng cũng như trên những tác phẩm cụ thể . Sau đó là việc khai tử hàng loạt những tiết mục, những tác phẩm mang màu sắc "tiểu tư sản". Toàn tập " Trường lục quân đang cần lính đánh Tây", "Tiếng kèn báo động" của tớ, hàng loạt vở kịch của Lộng Chương,  Đinh Ánh\..... và còn nhiều thứ cải tổ nữa để đi tới cái cải tổ sau cùng là: Giải tán toàn bộ nhà trường và cái đoàn văn công bất trị của tớ .

- 1950- 1954:  Tớ được điều động về một đoàn văn công đã nổi tiếng "Tàu hoá" sớm hơn tất cả. các đơn vị khác. (xin đọc entry "Một mùa xuân long trời lở đất") Ở đây cái "đuôi" còn "trung thành và kiên định" với cái đầu qua các cuộc đấu tranh,chỉnh huấn,chỉnh Đảng dữ dội hơn bất cứ nơi nào khác qua sự quản lý rất "lạp xường vô sản" của hai ông Tính và  Hoạt.( Cả hai ông này tớ đều quên mất họ  Nguyễn ,họ Trần gì đó) Nhưng tớ còn nhớ như in hình dáng hai ông rất trí thức nhưng đã "đầu hàng giai cấp vô sản" một cách...đáng ngờ !. Cả hai ông đều đeo kính cận, đều đọc sách Tây nhưng miệng nói ra chỉ toàn  chính sách Tàu. Chỉ đạo cái đuôi văn nghệ, lúc tớ mới đến có các ông Đình Quang, Thanh Tịnh, Phùng Quán, Xuân Bình, Nguyễn Phiên, Đặng Văn Khoáng ...dàn dựng toàn tiết mục Tàu. Kịch thì "Trúng tủ", múa thì "Ương Ca", "Bà Chu cho trứng". Hát thì ngợi ca" Thắm thiết tình Việt, Trung, Xô".... và tiếp tục sau này thì cái đuôi đó đã phát ra  những tiếng "Hu ra!" ngợi ca  "Cải cách ruộng đất muôn năm!" mãnh liệt, liều lĩnh và bố láo nhất để đến nỗi sau này ,khi bị ại nhắc tới "những tác phẩm đẻ lấy được" trong giai đoạn này, thì....chính những người đẻ ra nó cũng phải thấy xấu hổ vì đã góp phần thúc đẩy cuộc "cách mạng long trời lở đất", giết người, cướp của chưa từng có trong lịch sử của loài người văn minh .

- Sau 1954: Đoàn văn công Bộ tư lệnh 4 tiến lên thành Văn công Quân khu 4 với sự cộng lại 4,5 đoàn văn công sư đoàn mà tất cả đều là nghiệp dư loại 2, loại 3 !Nhưng đúng thời điểm này ngoài Quân Đội đang xảy ra vụ "chống bọn phản động Nhân Văn".Thế là ,cũng từ Trên,Tuyên Huấn Quân Đội do ông Võ Hồng Cương (Cục Tuyên Huấn) và Tổng Cục Trưởng CT Lê Quang Đạo đã phát động một phong trào "Chống chuyên môn thuần tuý",đồng thời  học tập kinh nghiệm của bác Mao bên Tầu ,bác Kim bên Triều xé lẻ các tổ chức văn nghệ quân đội thành những nhóm nhỏ,"hạ phóng ba cùng",lấy đại đội làm cơ sở,lấy ca múa và gây dựng phong trào văn nghệ làm chinh"! Tới tay ông tướng Hoàng Minh Thi,người có thành tích bỏ cả nhà n/s Phạm Duy vào chuồng trâu (PD thoát vì đi họp ở Việt Bắc) thì ....Tan tành tất cả mọi tổ chức văn công văn nghệ quân đội đang có cấp lãnh đạo thì  muốn tiến lên chính quy và hiện đại ,nhưng có nhiều kẻ (đa số) như tướng Thi  lại... kiên trì  với phương châm  "văn nghệ mãi mãi phải là văn nghệ công nông binh"!phải đại chúng" không hát bè bối,không kỹ thuật ba-lê,ba-lết ,không tiến lên hợp xướng-giao hưởng  nhiều bè nhiều bối nghe ồn ào như chợ vỡ ..chẳng ai hiểu gì xất!! Kết quả  của đường lối này là : phá banh hết tất cả các đoàn nghệ thuật đang muốn tiến lên "chính quy và hiện đại" ! Cho tới bây giờ , nhiều người cũ còn sót lại vẫn  tiếc nuối mãi cái  thời hoàng kim không bao giờ trở lại  đó nữa !Cái đuôi lại bị cái đầu cắn cho tan nát ,máu me đầm đìa!

-Thời kì năm 1960 cho tới khi về vườn: Tớ chuyển từ "văn nghê lính tráng" sang "văn nghệ dân sự" thì ôi thôi !cả đám lông, đám vẩy trong cái đuôi văn nghệ cánh tớ đã trắng mắt ra vì thấy cái đầu nó chỉ đạo cái đuôi lung tung thiên địa quá. Vừa hôm qua, một vở kịch như "Câu chuyện iếc-cút", như  "Lưu Bình ,Dương Lễ" được ông X khen hết lời được quần chúng xếp hàng  cả đêm để mua vé vào xem thì hôm sau được ông Y phán cho vài câu. Thế là .... dẹp tiệm !Chỉ vì ông Y là bộ chính trị còn ông X chỉ mới là Trưởng ban Tuyên Giáo. Chẳng phải  nói thì ai cũng rõ.Ông Y  là ông Nguyễn Chí Thanh ông X chính là ông Lành tức Tố Hữu ,Trưởng Ban Tuyên Huấn T.Ư đấy! Thời kỳ sau Nhân văn này, "tham mưu" cho ông Lành còn có cả một Vụ Văn Nghệ ,quyền lực còn to hơn cả cái Bộ Văn Hoá gồm đủ các giới văn nghệ như Văn: có Hoàng Trung Thông kiêm vụ trưởng, Nhạc :có  Tú Ngọc tốt nghiệp ný nuận ở Liên Sô về (sau còn được phong Tiến Sỹ) ,Sân khấu: có Đoàn Đức, Điện Ảnh: có Vũ Trọng v v...và v v...Vậy mà cái đuôi văn nghệ nó vẫn làm cái đầu chẳng biết nên đổi mầu gì ? Lý do với tớ rất đơn giản nhưng những con tắc kè  thì  lúng túng vì chưa tìm ra nổi đường đi nào cho phải để đổi mầu!. Đài Mat-x-cơ-va,đài Bắc kinh vẫn được tiếp âm ,báo Moscow news , Nhân dân nhật báo Bắc Kinh ,tác phẩm của Soljelnysine, Tchoukrai, Kalatozov,....vẫn có ở cửa hàng ngoại văn Tràng Tiền  !Bên cạnh những tranh in rẻ tiền "100 người như một mắt bi ve" là hàng loạt tranh đủ loại trường phái của Ba-Lan,các dàn nhạc,đĩa hát pop-rock của Đức, Bun, Ru, Tiệp, nhập vào gần như không mất tiền đã làm cho cái đuôi (thậm chí một bộ phận của cái đầu) gần như sáng ra một điều lâu nay cứ làm như ...không biết. Đó là;lùa tất cả giới trí thức -văn nghệ sỹ vào một cái đuôi không phải là chuyện đơn giản. Nhất là:Khi cái đầu càng ngày càng thấy thua cái đuôi về mọi mặt,chưa kể những mâu thuẫn cười ra nước mắt luôn xảy ra trong cái đầu! như một bộ phim, một cuốn tiểu thuyết được đề cao ở Trung Ương nhưng về đến địa phương thì tuyên huấn nơi đó cấm tiệt  không được bén mảng (truờng  hợp "Đi bước nữa" của Thế Phương, Thơ của Phạm Tiến  Duật..,và gần đây "Trăng Nghẹn" của Hoàng tường Phong))Cứ thế ,cái đuôi dần dần bị quăng quật ,bị  bắt ngoe nguẩy lung tung ,bị thương tật qúa nhiều , nên nó không chịu đươc nữa ,.....dẫn  tới ngày nó nằm ỳ ra, trơ như đá, hoặc dữ dội quậy phá ngay giữa lòng con tăc kè!

-Riêng cái thời kỳ vào miền Nam,nằm trong cái đuôi Tuyên Huấn Trung Ương Cục và sau là Tuyên Huấn Thành uỷ ,thì  đã có quá nhiều entries, đặc biệt từ những entry viết về "Đi thăm giầu hỏi sướng" trở đi ,kể chuyện về những "Sự thật Thật" mà tớ đã tham gia và chứng kiến...Xét thấy không cần thiết nói lại,nói dài làm gì. Hơn nữa,tớ  cũng mong nhân dịp này các friends trẻ mới biết tớ, hãy bớt chút thì giờ đọc những dòng tâm huyết của tớ qua suốt  3 năm thiếu 20 ngày đã qua..
     Tớ là người đã quyết tâm không nằm trong cái đuôi đó nữa nên tớ đành về hưu trước thời hạn một năm để ngẫm xem cái đuôi của nó ngoe nguẩy đến mức nào. Phải đợi đến cái tuổi sắp xuống lỗ tớ mới dám nói toạc móng heo ra rằng:  cái đuôi nó đã thọc sâu vào miệng của cái đầu rồi đó. Không ai nói thẳng ra thì tớ xin mạn phép kết luận như sau:  NGÀNH TUYÊN GIÁO LÀ MỘT CÁI NGÀNH CHẲNG CÓ NGHỀ NGHIỆP GÌ NGOÀI NÓI LƯƠN NÓI LẸO, NÓI DỐI,NÓI ĐÚNG THÀNH SAI, NÓI SAI THÀNH ĐÚNG,NÓI TRẮNG THÀNH ĐEN,NÓI ĐEN THÀNH TRẮNG, NÓI LẤY ĐƯỢC ĐỂ XÚI DẠI NGƯỜI TA ĐẤU TRANH GIAI CẤP,ĐI VÀO CHỖ CHẾT NHƯ ĐI TRẨY HỘI MÙA XUÂN ... MÀ VĂN NGHỆ LÀ CÁI ĐUÔI, VŨ KHÍ ĐÁU TRANH GIAI CẤP ĐẮC LỰC NHẤT. CHO ĐẾN HÔM NAY, CÁI ĐUÔI ĐÓ NÓ KHÔNG CÒN NGHOE NGUẨY THEO CÁI ĐẦU NỮA RỒI.

        Và đây, cuộc đối thoại của 2 nhà văn mới được đưa lên mạng lúc 7h38 phút ngày  31 tháng 7,cua blog Nguyễn Trọng Tạo: "Các nhà lãnh đạo đất nước (phải) thấy nhà văn mở ra cho họ con đường phát triển, chấn hưng đất nước, chứ không phải xin họ tiền, xin họ làm cái đuôi chính trị." Nhà thơ Hữu Thỉnh (chủ tịch hội nhà văn) :" Đúng !Đúng!"
        
          Cảm ơn nhà văn-thơ-nhạc sỹ NTT đã giúp tôi chấm hết entry này!

 



#35904 From: dung mtl <dung_mtl@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 8:36 pm
Subject: Re: nhan dip co anh ban viet : Quan the am Bo Tat la ddan` o^ng
dung_mtl
Send Email Send Email
 
Avalokiteshvara

The most prominent of the Bodhisattvas, the fourth Buddha, of Compassion.
He is the manifestation of the Dhyani-Buddha Amitabha on earth.
Brought into existence by Amitabha as Padmapani-Avalokiteshvara.
For the present time he is ruler of our world and its living Buddha, though not
living in the earthly sense. For that he would have to incarnate, which,
according to some schools, he does from time to time. It should be stressed
that, as with the Hindu deities, the spiritual essence of the buddhas and
Bodhisattvas is always identical. Thus, Avalokiteshvara is described as "the
Bhagavan", (i.e., the Lord), who takes the form of a Bodhisattva and whose duty
it is to "look around" for the purpose of the welfare and happiness of the
people on earth, and to teach them the way towards enlightenment.
There are 9 Bodhisattvas, of whom Avalokiteshvara is the most revered. He in
turn is presented in sculptured form in 15 different rupas (shapes). Some say
there are 333 known incarnations of Avalokiteshvara during the past 2,500 years
since Gautama buddha went into paranirvana.
Avalokiteshvara has been worshipped as a god from perhaps as early as the third
century AD. Hymns have been composed in his honor, describing his numerous
appearances. Avaolkiteshvara is often depicted accompanied by the goddess Tara.
Avalokiteshvara has vowed that he will not accept the eternal peace of Nirvana
until all human souls have found enlightement, because he decided that it would
be selfish to enjoy peace and knowledge while the people are still suffering in
ignorance. Their misery is his misery. He sheds tears in his sorrow for their
pain.
Tibetan Chenresig

In China became the female Kwan Yin. ( version cu?a ma^'y chu' " Ba Ta`u " la`
la'o, xa.o ) . :) :) :)

--- On Sun, 8/1/10, Henry Doe <tokyochiba51@...> wrote:

> From: Henry Doe <tokyochiba51@...>
> Subject: [exryu-ww-vannghe] nhan dip co anh ban viet : Quan the am Bo Tat la
ddan` o^ng
> To: exryu-ww-vannghe@yahoogroups.com, nguyenngoclan55@...,
mongbinhthien@..., nhuanmai@..., reagancao@...,
hadvu@..., hang51bis@..., hienh@..., hiepthaixray@...,
linhdo747@..., "Tuoc Luong ta^n' Tuoc" <ttluong_63@...>,
"Cha^uTong`" <chautong@...>, "Cap- Thang' Nguyen" <cvtnguyen@...>
> Received: Sunday, August 1, 2010, 9:09 PM
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>  
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>       Tôn
> giáo nào cũng có cả 2000 năm ròi
> nên có nhièu sach viêt thế nào cùng đươc cả
> -----------
> Diệu Phap Liên hoa : Phu nử co 5 điều chướng
> ( 5 cái trở ngại)
> 1- chẳngng thể thành Phật
> 2- chang thê trơ thành Phạm thiên vương
> 3- v.v.
> Muốn thành Phat, nàng phải chết đi, rồi đầu
> thai
> thành 1 nam tử, rồi mới thành Phật
> ------------ ---
> Có 1 phu nữ cúng Phật 1 hòn ngọc lớn,
> người khac noi: chẳng bằng ta cúng Phật 1 cánh
> tay
> liền cầm cây đuốc đang cháy tay mặt mà đôt
> cánh tay trái, nghe tiếng thịt cháy xèo xèo
> nguoi khác nói : tay cúng dường chẳng bằng
> thân cúng dường, nói xong
> liền leo lên 1 đống củi lớn, rồi châm lửa
> bùng cháy
> ( Do Hung : xem vậy thì ta
>  hiểu, khi thày Quảng Đức
>   toan tự thiêu, thì ngài và cac đệ tử
> vẩn đinh ninh
>   rằng sắp thực hiện 1 việc đã có từ
> xưa: thân cúng dường )
> ------------
> Trong kinh Địa Tạng ta đọc thấy như sau :
> - kẻ nào tụng niệm kinh này lâu ngày thì kiêp
> sau
> sẽ đươc hóa thân thành nam tử
> - nêu kiep này đang là nữ tử, mà kiếp sau vẫn
> muốn làm
> nữ tử, thì được sanh ra làm con gái, nhg là con
> quan, giàu có
> - nêu ai hiện đang làm nam tử, thì kiêp sau
> được sanh ra trong 1 nươc khg có phụ nữ
> đựơc sống trong chùa lớn, khí hậu luôn mát
> mẻ....
> ( DH nhan xet : kẻ viêt sach này là 1 ong Ấn độ
>   còn trẻ nên rất bối rối mỗi khi thấy
> phụ nữ trẽ đẹp
>   vào chùa lễ Phật, vì vậy mới ươc mong
> sao
> kiep sau mình dược sanh ra trg 1 nươc
>  khg có phu nữ...
> co lẽ đọc cuốn này ai cũng biêt rằng nêu khg
> có nữ
> thi` cac nam giới chỉ tồn tại 70 năm là cùng)
> ------------ -
> cuón Dia Tạng và Liên hoa, ngày nay ta vãn còn co
> thể
> mua tại bât kỳ chùa nào
> trong kinh Địa tạng còn khuyên dân chúng nên
> dùng
> cac hũ sạch mà đựng cơm, xôi, đồ ăn cho cac
> sư
> ( DH : xem vậy thì biêt hoàn cảnh của cac sư Ấn
> độ
>   khó khăn lắm, vì cac ngài phải sống chung
> với
>   nhiều người dân còn kém về vệ sinh)
> ------------ -----
> cac tín đồ PG cũng như CG, họ chỉ thỉnh cac
> kinh về
> rồi cung kính đặt lên bàn thờ, mà chẳng hề
> đọc
> có người chỉ đọc có LỜI TỰA , thì được
> biêt :
> - kẻ nào chứa kinh nầy trong nhà, thì cái nhà
> đó
> chẳng thể bị cháy, hay bị ngập lụt
> ------------ -----
> Ngược
>  lại Kinh Hoa Nghiêm thì lại CAO SIÊU
> đến độ kẻ nào chỉ học đến bậc cao học
> (chưa là Tiến sỹ) thì khg thễ hiểu
> được
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>

#35905 From: Tu Cong <tanphat@...>
Date:: Mon Aug 2, 2010 11:10 pm
Subject: FW: [exryu-ww] Re: THAC BAN GIOC - Chu+'ng minh ?
tanphat50
Send Email Send Email
 

Anh Tha'i vie^'t cu~ng d-u?.
O+? d-a^y to^i xin go'p y' ve^` ca'i co^.t mo^'c.
Ca'i co^.t mo^'c o+? gi+u~a nhu+~ng ngu+o+`i lu+o+ng thei^.n thi` no' co' the^? na`m ye^n mo^.t cho^~.
Co`n co^.t mo^'c cu?a TQ thi` no' mo.c cha^n.
Cho ne^n kho^ng ai ba?o d-a?m ra(`ng no' na(`m d-u'ng vi. tri' ma` ho. d-a~ ky' .v..v...
Exryu mi`nh ma` ho+.p su+'c cu~ng be^ d-u+o+.c co^.t mo^'c d-i cho^~ kha'c huo^'ng gi`...
 

To: exryu-ww@yahoogroups.com
From: thaiminhjp@...
Date: Mon, 2 Aug 2010 09:42:13 -0700
Subject: Re: [exryu-ww] Re: THAC BAN GIOC - Chu+'ng minh ?




From: qui nguyen <quinguyen_vic@...>
To: exryu-ww@yahoogroups.com
Cc: nguyen phong quang <nguyen_phongquang@...>
Sent: Mon, August 2, 2010 10:41:29 PM
Subject: [exryu-ww] Re: THAC BAN GIOC - Chu+'ng minh ?



Cha`o anh Tha'i & quy anh chi quan tam,
 
Nhu+~ng ddie^`u sau dda^y chu'ng ta ne^n nghi~ dde^'n :
 
1. Lie^.u du+~ kien cua ong Famin co' chi'nh xa'c & ddu? su+'c thuye^'t phu.c phi'a ben TC hay khong ?
 
////// Chị có bằng chứng nào chứng minh được rằng dữ kiện của ông Famin là sai không ?    Khi không có bằng chứng, thì không nên đặt nghi vấn.
Và việc thuyết phục phía TC ... có cần thiết không ???
Nếu thuyết phục dễ dàng như thế, ta không mất hàng ngàn sinh mạng trên núi Lảo Sơn, và Hoàng Sa Trường Sa  không bị TQ chiếm đóng !
Lý luận của chị chỉ có lợi cho TQ mà thôi, rằng phân nữa thác bản giốc là của Trung quốc !  
 
 
 
Ra^'t tie^'c la` nha` nghien cuu Tuan ma` RFA phong van chi? dua va`o 1 ta`i lieu duy nhat.
/// Famin là người tham gia vào việc ký kết với nhà Thành về đường biên giới, những điều ông ấy ghi lại là những tài liệu quí giá, nó có giá trị hơn ngàn lần, hàng triệu lần, những điều mà những người hiện nay đang nói.
 
 
Va` nguoi Viet hai ngoai chi trich chinh phu VN la.i tin va`o nhung ddieu ong Tuan na`y " nghien cuu" !! 
 
/// Không thể lấy lý do những nghiên cứu của ông Tuấn được những người chỉ trích chính phủ sử dụng mà kết luận những nghiên cứu của ông Tuấn là sai. Ông Tuấn đã làm một điều quan trọng là dùng sử liệu để chứng minh cái dã tâm của Trung Quốc đối với đất nước mình. Bản Giốc là đất của ta, nay bị Trung quốc chiếm đoạt, và họ đang tiếp tục chiếm đoạt những phần đất còn lại. Đây là một lời cảnh cáo, nhắc nhở để cho chúng ta cảnh giác "thảm họa" có thể mất nước vào tay Trung Quốc.
 
Không, phân nữa Bản Giốc là của TQ, Trung quốc không cướp Bản giốc  của VN, và Hoàng Sa Trường Sa cũng là của TQ, TQ không có chiếm cái gì của VN ....tôi có cảm tưởng như đang nghe đài Peking hay của một xì thỏn nào đó  !   
 
Kho^ng bie^'t sa'ch o^ng Tua^'n hay o^ng Famin xua^'t ba?n co' ca'c hi`nh a?nh nhu+ la`ng VN sinh so^'ng ,  ca'c tru. so+? , van pho`ng cua? nguoi Pha'p co' co+` Pha'p truoc nam 1954 o+? nu+?a tha'c chi'nh ( nay thuoc ve TC vi` pha?i chia ddoi vo+'i VN) , may ra co' the^? thuye^'t phu.c la` pha^`n nu+?a na`y thuoc ve VN.
 
Chu'ng ta ne^n nho+' la` phi'a TC cu~ng ddu+a ra ca'c ta`i lie^.u co' lo+.i cho ho..
 
//// Và vì thế, TQ không có chiếm thác bản giốc của ta, và cả Hoàng Sa Trường sa cũng là của họ ?????
Dân Việt vốn là Bách Việt, một nhánh của Tàu. Nhóm này cứng đầu cứng cổ, không thuần phục Thiên triều, cứ chống mãi, mỗi lần chống là mỗi lần thua, bị đuổi từ Quảng Đông, Quảng Tây, chạy xuống miền Nam,  thế mà bây giờ vẫn còn chống ! Cho nên phải triệt hạ tụi này, đã cho polpot đánh một trận mà cũng không sợ .... sao, chị thấy như vậy có đúng không ???
 
 
 
2. Qui' noi' dde^'n su mo+ ho^` cua cot moc 53, vi` nhu+~ng su+. thay ddo^?i thien nhien kho' co' the^? tra'nh dduoc, so^ng co' the mo`n,  nu'i co' the^? lo+~ , co the bi. nguoi da^n o+? ddo' ddu.t dde~o, nuo+'c so^ng co' the^? ca.n v...v...
 
Khi dda`m pha'n thi` chi? co`n co^.t mo^'c 53 o+? vi. tri' na`o ddo' thi` VN pha?i chi.u la^'y ddo' la`m chua^?n.
 
Chi? trong 35/40 na(m sau chien tranh VN ma` ma` mo^` ma~ co`n ti`m kho^ng tha^'y thi`  co^.t mo^'c dda~ dduoc Phap Trung ca('m du+.ng ca'ch dda^y ho+n ca? 100 nam ,  la^'y su+. kie^.n " Nó được cắm ở bên lề một con đường cạnh một khu rừng. Và trong biên bản của người Hoa thì họ ghi thêm một chi tiết nữa là "ở dưới chân một ngọn núi". ", thi` kho' co' the^? thuye^'t phu.c tre^n phuo+ng die^.n dda`m pha'n quo^'c te^'.
 
/// Lý luận của của chị chỉ làm lợi cho Tàu!
Tôi là người Việt, tôi phải tìm cách chứng minh Bản Giốc là của
VN, chứ tôi không dại gì chứng minh ngược lại ! Lập trường dân tộc có hay không là ở chổ này !
 
 
Khi ddu+'a cha'u cho xem nhie^`u hi`nh chu.p lu'c ddi tha(m tha'c BG, Qui' ra^'t ddo^~i nga.c nhie^n, vi` su+. tuye^n truye^`n o hai ngoai na`y la` tha'c BG cua VN bi. ma^'t , bi. " ba'n" cho TC, dde^'n tha(m pha?i ca^`n visa.
Nay dduoc xem them ca'c hi`nh a?nh tu+` dda`i BBC thi` mo+'i tin dda^y chi? la` tin kho^ng ddu'ng su+. tha^.t.
 
/// Chỉ vì "sự tuyên truyền ở Hải ngoại" mà cố tìm cách phủ nhận Bản Giốc không phải là của VN, thì thật buồn ! Tên nào tuyên truyền bậy thì chữi nó, Bản giốc của ta thì vẫn là của ta !  
 
Va`i ha`ng tho thien xin dduoc go'p y' .
Than men
Qui' Nguye^~n
 
 
 


From: Thai Minh <thaiminhjp@...>
To: Exryu.ww <exryu-ww@yahoogroups.com>
Sent: Mon, 2 August, 2010 6:59:43 PM
Subject: Re: [exryu-ww] Re: THAC BAN GIOC - Chu+'ng minh ?



Xin được bình lựng !

chi? co' 1 ta`i lie^.u cua? o^ng Commandant Famin dde^? nha` nghie^n cu+'u (!)  TN Tua^'n & dda`i RFA ke^'t lua^.n la` tha'c BG bi. ma^'t.
 
/// 1 tài liệu cũng vẫn có giá trị.Tài liệu không có giá trị ở con số nhiều hay ít, mà chính là giá trị "có thật" của nó
 
Ne^'u ma^'t chi? la` ma^'t 1 pha^`n
 
/// Mất một phần cũng vẫn là mất, chứ không thể bảo là không mất !
 
Vie^.c pha^n ddi.nh na`y tha^.t mo+ ho^` -  con dduo+`ng na`o ?? cua? khu ru+`ng na`o ?? va` o+? duo+'i cha^n nu'i na`o ??
 
///  Nhưng ít nhất nó không nằm ở giữa thác. Nó cấm ở bên lề một con đường, con đường không thể là dòng sông
 
Thái
 
 
 



----- Forwarded Message ----
From: qui nguyen <quinguyen_vic@...>
To: exryu-ww@yahoogroups.com
Sent: Mon, August 2, 2010 3:10:23 PM
Subject: [exryu-ww] Re: THAC BAN GIOC - Chu+'ng minh ?



Chao anh Vu & quy anh chi,
 
Cam on anh Vu dda~ cho bie^'t the^m chi tie^'t ve tha'c BG.
 
1. Do.c ba`i phong van ong TN Tua^'n cua RFA, chu'ng ta tha^'y ong ta chi? du+.a va`o ta`i lie^.u cua?  Commandant Famin dde^? kha(?ng ddi.nh la` tha'c BG hoa`n toa`n thuo^.c ve^` VN, ca'ch dduong bien gioi 2 km.
 
Qui' xin nha^'n ma.nh , chi? co' 1 ta`i lie^.u cua? o^ng Commandant Famin dde^? nha` nghie^n cu+'u (!)  TN Tua^'n & dda`i RFA ke^'t lua^.n la` tha'c BG bi. ma^'t.
 
2. Hien nay viec phan ddi.nh ranh gio+'i dduo+.c ro~ ra`ng, chu'ng ta tha^'y tha'c BG kho^ng bi. ma^'t hoa`n toa`n nhu+ ba^'y la^u nay dduo+.c tuye^n truye^`n la` tha'c bi. ma^'t , bi. "ba'n" cho TC, ddi tha(m tha'c pha?i ca^`n visa.
Ne^'u ma^'t chi? la` ma^'t 1 pha^`n vi`  TC dda~ do+`i co^.t mo^'c 53. Khi pha^n ddi.nh thi` phia' VN pha?i chiu.  la^'y co^.t mo^'c 53 la`m chua^?n.
 
2. Co^.t mo^'c 53 la` co^.t mo^'c pha^n ddi.nh ranh gio+'i, tu+'c phi'a Nam mo^'c 53 thuoc VN, phia' Ba('c mo^'c 53 thuo^.c TC.
"...tài liệu gốc ký kết giữa ông Đại Tá Galliéni với ông Thái Hy Vân, năm 1894, thì cột mốc ở tại vùng Bản Giốc đó nó mang số 53 và cái tên của nó ở đó gọi là "Nga Khẩu. Nó được cắm ở bên lề một con đường cạnh một khu rừng. Và trong biên bản của người Hoa thì họ ghi thêm một chi tiết nữa là "ở dưới chân một ngọn núi". "
 
Vie^.c pha^n ddi.nh na`y tha^.t mo+ ho^` -  con dduo+`ng na`o ?? cua? khu ru+`ng na`o ?? va` o+? duo+'i cha^n nu'i na`o ??
Ne^'u na(m 1894 , vie^.c ddi.nh ranh gio+'i co' ti'nh ca'ch khoa ho.c nhu+ o+? toa. ddo^. , kinh tuye^'n, vi~ tuye^'n na`o dde^? chu'ng ta co' the^? kha(?ng ddi.nh la` tha'c BG thuo^.c VN hoa`n toa`n.
 
To'm la.i
- Nguo+`i Vie^.t chi? tri'ch vie^.c ma^'t tha'c BG la` chi? du+.a va`o ta`i lie^.u cua? o^ng Commandant Famin .
 
- TC ne^'u co' do+`i mo^'c 53 xuo^'ng giu+~a tha'c chi'nh ddo' la` ha`nh ddo^.ng tham lam cua? TC.
 
Bo^. ddo^.i CS & qua^n ddo^.i CSVN dda~ anh du~ng cho^'ng tra? la.i su+. xa^m la(ng cua? Ba('c phuo+ng trong ca'c tra^.n chie^'n na(m 1979 & 1984.
Nha^n da^n & qua^n ddo^.i VN dda~ hy sinh cho to^? quo^'c dde^? co^' ga('ng ba?o to^`n bo+` co~i.
 
Ne^'u chu'ng ta khen ngo+.i ha`nh ddo^.ng anh du~ng cua? qua^n ddo^.i VNCH na(m 1974, du` dda~ thua TC na(m ddo', chu'ng ta kho^ng the^? chi? tri'ch qua^n ddo^.i VN (CS) & chi'nh quye^`n CSVN  la` " ba'n nuo+'c" .
 
Thie^?n nghi~ ke? dda'ng chi? tri'ch & ca?nh ca'o la` nguo+`i la'ng gie^`ng Ba('c phuo+ng tham lam .
 
Nha^n tie^.n, cha^n tha`nh ca'm o+n y' kie^'n cua? anh Tua^'n Tsukano.
 
Ca'm on quy anh chi dda ddo.c thu+.
 
Than men,
Qui' Nguye^~n
 
 
 
 

 
 
 

 


From: vu ho <vqho27@...>
To: exryu worldwide <exryu-ww@yahoogroups.com>
Sent: Mon, 2 August, 2010 2:31:25 PM
Subject: RE: [exryu-ww] Xin gui lai- Thu anh HANH - Re: THAM THAC BAN GIOC - Chu+'ng minh ?



Ta'c gia? Tru+o+ng nha^n Tua^'n co' xua^'t ba?n mo^.t cuo^'n sa'ch tu+a. dde^` "Biên giới Việt - Trung, 1885-2000, Lịch sử thành hình và những tranh chấp" do Nhà Xuât Bản Diễm Châu ấn hành tại Pháp vào năm 2005.  Trong ba`i pho?ng va^'n sau dda^y cua? RFA, ta'c gia? dda~ tri`nh ba`y ba(`ng co+' tha'c Ba?n Gio^'c hoa`n toa`n thuo^.c ve^` VN nhu+ sau:

http://www.rfa.org/vietnamese/SpecialTopic/ChinaVietnamBorder/DidVietnamLoseAnyOfItsTerritoryAtTheBanGiocFallArea_NguyenAn-20080113.html

"Tài liệu thứ nhứt là tài liệu của ông Trung Uý Détrie là người phụ trách đi cắm mốc (1894). Ông này xác định Thác Bản Giốc ở gần cột mốc số 53. Trên bản đồ thì đoạn ngắn con sông làm thành đường biên giới là từ cột mốc số 51 đến số 52.

Theo ta`i lie^.u na`y thi` mo^'c 53 na(`m trong la~nh tho^? VN na(m 1894.

"Tài liệu thứ hai là của ông Commandant Famin. Ông này viết thành một quyển sách và được in ra. Quyển sách này được tồn trữ tại các thư viện lớn ở bên Pháp cũng như ở các nước khác. Theo ông Commandant Famin thì Thác Bản Giốc thuộc về Việt Nam và cách đường biên giới khoảng 2 kilomet. "

Vi, tri' hie^.n ta.i cua? mo^'c 53 giu+~a tha'c Ba?n Gio^'c la` mo^.t va^'n dde^` vi`ca'i co^.t mo^'c 53 do Pha'p - Thanh ddi.nh na(m 1894 o+? be^n le^` mo^.t con ddu+o+`ng ca.nh mo^.t khu ru+`ng, o+? du+o+'i cha^n mo^.t  ngo.n nu'i cho+' kho^ng na(`m giu+a~ tha'c Ba?n Gio^'c chi'nh:

"...tài liệu gốc ký kết giữa ông Đại Tá Galliéni với ông Thái Hy Vân, năm 1894, thì cột mốc ở tại vùng Bản Giốc đó nó mang số 53 và cái tên của nó ở đó gọi là "Nga Khẩu. Nó được cắm ở bên lề một con đường cạnh một khu rừng. Và trong biên bản của người Hoa thì họ ghi thêm một chi tiết nữa là "ở dưới chân một ngọn núi". "

Theo hie^.p ddi.nh 1999  thi` VN chi? co' mo^.t nu+a? tha'c Ba?n Gio^'c chi'nh tho^i:
http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C3%A1c_B%E1%BA%A3n_Gi%E1%BB%91c

"Thác Bản Giốc được chia thành hai phần, phần ở phía Nam gọi là thác cao. Đây là thác phụ vì lượng nước không lớn. Thác thấp là thác chính nằm ở phía Bắc. Ở giữa thác chính là cột mốc biên giới Việt-Trung. Cột mốc này được xác định qua hiệp ước về biên giới giữa hai nước năm 1999 là cột mốc 53 do Pháp - Thanh xây dựng. Theo hiệp ước 1999, phần thác phụ hoàn toàn thuộc về Việt Nam, phần thác chính chia đôi."


Va`i ha`ng xin go'p y' ,

Vu~

To: exryu-ww@yahoogroups.com
From: quinguyen_vic@...
Date: Sun, 1 Aug 2010 19:51:49 -0700
Subject: [exryu-ww] Xin gui lai- Thu anh HANH - Re: THAM THAC BAN GIOC - Chu+'ng minh ?



Dear anh Hanh,

 Anh Ha.nh co' ta`i lie^.u & ba?n ddo^` na`o chu+'ng minh tha'c Ba?n Gio^'c hoa`n toa`n thuo^.c VN kho^ng ??

Qui' cu~ng muo^'n ti`m hie^?u them ve chu quyen cua thac BG na`y.

DDu+a hi`nh a?nh tu+` BBC le^n dde^? cho tha^'y ddi tha(m tha'c BG kho^ng ca^`n Visa nhu+ anh NP Quang dda~ 1 la^`n cho ra(`ng pha?i ca^`n Visa TC khi ddi tha(m tha'c BG.

 Hi`nh phi'a duo+'i co' no'i dde^'n:

"Cơ sở để chia đôi phần thác chính là việc tính mốc bắt đầu từ cột mốc 53 cũ được dựng lên từ cuối thế kỷ 19 sau khi người Pháp và Nhà Thanh ký kết hiệp định phân chia biên giới."

 Va^.y anh Ha.nh co' ta`i lie^.u & ba?n ddo^` na`o chu+'ng minh phia' sau co^.t mo^'c 53 ( i.e., phi'a ba('c co^.t mo^'c 53) cu~ng thuo^.c ve^` VN dde^? ba^y gio+` VN pha?i chia cho TC ??

Chu'ng ta nghe nhie^`u tuye^n truye^`n hay chu+?i CS la` " ba'n nuo+'c" , mong ra(`ng co' nhu+~ng chu+'ng cu+' li.ch su+? , ta`i lie^.u/ ba?n d-o^` dde^? chu+'ng minh cu. the^?.

Chu'ng ta ne^n nho+' ra(`ng VN tu+` nga`n xu+a cua to tien ta dde^'n ta^.n ddo^.ng DDi`nh Ho^`, pha^`n dda^'t dda~ tro+? tha`nh Trung Hoa  hien tai.

Thien nghi ddo^'i tuong chi? tri'ch pha?i la` TC xa^m la(ng, chu+' mie^`n Nam CH hay CS , nguo+`i Vie^.t chu'ng ta du` o+? ba^'t cu+' thoi ddai na`o cu~ng kho^ng bao gio+` cha^'p nha^.n da^ng ddat ddai cho Ta`u.

 DDo.c ba`i viet cua ong Duong Danh Dy hay cua? thu truong Quoc Pho`ng Nguyen Chi Vinh , du` cuo+ng hay nhu, dde^`u cho tha^'y quye^'t ta^m giu+~ vu+~ng bo+` co~i cu?a nguo+`i Vie^.t.

 Than men,

Qui' Nguye^~n

 Xin moi quy anh chi tham khao :

Việt Nam và quả đấm thép bọc nhung cua thu truong Nguyen Chi Vinh:

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/07/100729_nguyenchivinh_inv091208.shtml

 
 


 

From: hanh nguyen <hhn08873@...>
To: exryu-ww@yahoogroups.com
Sent: Sun, 1 August, 2010 11:41:52 PM
Subject: Re: [exryu-ww] THAM THAC BAN GIOC


Theo thỏa thuận biên giới đất liền mới đây, thác phụ nằm hoàn toàn trên lãnh thổ Việt Nam còn thác chính được hai nước Việt Nam và Trung Quốc cùng khai thác.
 Tha'c Ba?n Gio^'c nga`y xu+a la` cu?a VN 100%.  Nay DCSVN dda~ chia 1 pha^`n cho TQ.  Tu+'c dde^? cho TQ a'p du.ng "ca'i gi` cu?a to^i (TQ) la` cu?a to^i; ca'i gi` cu?a anh (VN) la` cu?a chu'ng ta".
Nguoi Viet chu+?i DCSVN la`ddu'ng.
HHanh



From: qui nguyen <quinguyen_vic@...>
To: EXRYU -WW <exryu-ww@yahoogroups.com>
Sent: Sat, July 31, 2010 9:49:52 PM
Subject: [exryu-ww] THAM THAC BAN GIOC



 
Xin forward den quy anh chi cac hinh anh cua 1 nguoi Hoa (?) den tham thac Ban Gioc.
 

Giống như tin vịt bãi biển Trà Cổ bị mất vào tay TQ,  1 số người Việt loan tin là  thác Bản Giốc

thuộc về TQ, muốn đi thăm thác BG phải xin visa TQ !!

Đứa cháu của Quí tháng 2 , 2010 vua qua đã đi thăm & chụp nhiều hình rất đẹp.

Người chụp gửi lên BBC có tên họ người Hoa, đã chụp các tấm hình về phía VN, trong khi đó

là người Việt lại phao tin thác này đã bị mất!!

Nghĩ  đến các tin vịt làm lợi cho TQ , thật buồn !  

 

Quí Nguyễn



http://www.bbc.co.uk/vietnamese/pictures/2009/02/090224_bangioc_fall_tc2.shtml

Sung Wangchen

Gửi cho BBCVietnamese.com từ Cao Bằng

 

 
 
 
Thác Bản Giốc là một trong những thác đẹp nhất Việt Nam, nằm tại xã Đàm Thuỷ, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng.
 
 
Thác là một phần của sông Quây Sơn được chia làm 2 phần, thác chính và thác phụ.
 
 
Tranh chấp với Trung Quốc về thác Bản Giốc bắt đầu từ những năm 1974-1975 nhưng lên cao vào năm xảy ra cuộc chiến biên giới 1979
 
 
 
Theo thỏa thuận biên giới đất liền mới đây, thác phụ nằm hoàn toàn trên lãnh thổ Việt Nam còn thác chính được hai nước Việt Nam và Trung Quốc cùng khai thác.
 
Kinh doanh du lịch khu vực này còn nghèo nàn, tuy phía Trung Quốc đã có xây dựng một số khách sạn, nhà nghỉ.
 
 
Phía Việt Nam thì chỉ có lán trại sơ sài dùng bán đồ lưu niệm cho... người Trung Quốc, nhưng cũng chẳng mấy khi có khách.
 
 
 
Những năm gần đây, người Trung Quốc vẫn sang quậy phá những người Việt bán hàng
bên hữu ngạn dòng Quây Sơn.
 
 
 
Cơ sở để chia đôi phần thác chính là việc tính mốc bắt đầu từ cột mốc 53 cũ được dựng lên từ cuối thế kỷ 19 sau khi người Pháp và Nhà Thanh ký kết hiệp định phân chia biên giới.
 
 
Nhưng ngày cuối năm, công tác cắm mốc đang tất bật. Chủ Tịch tỉnh Cao Bằng Lô Ích Giang (bìa phải) thân chinh đến kiểm tra, đốc thúc công việc xây dựng cột mốc mới.
 
.
 
 
Đường giao thông từ Cao Bằng lên thác Bản Giốc bây giờ đã rất tốt. Khung cảnh yên bình và thơ mộng cho dù thác mùa này đang cạn nước.
 
 
 
Hy vọng cột mốc cắm xong, hiệp định phân định đường biên ký kết, dân Việt sẽ yên tâm ổn định cuộc sống
 

 





 


 




 





 
 

 








#35906 From: nguyen phong quang <nguyen_phongquang@...>
Date:: Tue Aug 3, 2010 5:03 am
Subject: Sống thì khó mà chết thì dễ... (1)
nguyen_phong...
Send Email Send Email
 

Sống thì khó mà chết thì dễ... (1)

Song Chi

http://www.rfavietnam.com/node/258

 

Uploaded with ImageShack.us
Hình ảnh dân oan khiếu kiện tại 110 Cầu Giấy Hà Nội ngày 26.11.2007 Nguồn:tudovis.com

 

Nếu so sánh với một số quốc gia hiện đang xảy ra chiến tranh, hoặc xung đột dữ dội về sắc tộc, tôn giáo…thì Việt Nam là một quốc gia đang có hòa bình, đời sống khá là yên ổn. Từ bao lâu nay những người lãnh đạo Đảng Cộng Sản và nhà nước Việt Nam từ trên xuống dưới cùng với toàn bộ hệ thống báo chí truyền thông quốc doanh luôn ra sức lập đi lập lại với người dân Việt Nam về những thành tựu chính trị xã hội và hạnh phúc to lớn mà họ đang được hưởng nhờ có sự lãnh đạo của Đảng và nhà nước. Chẳng hạn, Việt Nam là một nước yên bình, ổn định chính trị vào bậc nhất thế giới, ở Việt Nam làm gì có khủng bố, bạo loạn, gây rối, biểu tình đẫm máu…, ở Việt Nam cũng chẳng có những vụ ám sát các chính trị gia, những vụ từ chức của các ông tai to mặt lớn gây hoang mang cho người dân, những vụ sát nhân hàng loạt, Việt Nam thậm chí cũng không có cả tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm mà chỉ có những vụ vi phạm pháp luật (các bác ấy nói thế).
Thế nhưng tất cả những sự ổn định chính trị trên bề mặt có được từ sự cầm quyền độc đoán, hà khắc của một nhà nước độc tài đảng trị đó cũng không thể tạo ra một môi trường sống thực sự an toàn hạnh phúc cho người dân! Ngược lại, ở Việt Nam bây giờ đối với đa số người dân sống sao mà khó khăn, mệt mỏi còn chết thì dễ dàng, đơn giản đến thế!

SỐNG THÌ KHÓ…

NHÌN BÊN NGOÀI-NGƯỜI VIỆT SỐNG RẤT “SƯỚNG”

Người ngoại quốc đến Việt Nam, nhìn bên ngoài sẽ thấy người Việt sống có vẻ rất “sướng”, rất “hồn nhiên, thoải mái”.
Từ chuyện ăn nhậu. Từ thành thị đến nông thôn, từ Nam ra Bắc, bất cứ giờ nào trong ngày cũng thấy người tụm năm tụm ba ngồi trong quán café hay quán nhậu. Ở các thành phố lớn như Hà Nội hay Sài Gòn, quán ăn quán nhậu lớn nhỏ mọc lên khắp nơi từ trong hẻm ra tới ngoài đường, trên lề đường, bờ kè, trên lòng cầu và dưới chân cầu…; có những khu vực tập trung hàng dãy quán nhậu nhộn nhịp với số lượng khách hàng ngàn người mỗi đêm. Chỗ nào cũng có thể thấy người dân thoải mái ngồi ăn uống, xả rác ngay trên lề đường, người bán hàng thì cũng tự nhiên bán, tự nhiên rửa rau rửa chén ngay đó.
Không chỉ ăn uống và xả rác, nếu đôi khi đi trên đường nhìn thấy người nào đó đứng quay lưng vào bờ tường…tiểu bậy một phát cũng là chuyện không có gì lạ. (tất nhiên phải canh lúc không có… công an). Có vẻ như người Việt xem vĩa hè, đường phố cũng chẳng khác gì cái sân của mình hay cái nhà mình.
Nhìn người Việt chạy xe ngoài đường, nhất là ở các thành phố lớn đông xe cộ, cũng một cung cách hồn nhiên bất chấp luật lệ như thế. Nhiều người cứ rình không có công an là phóng vượt đèn đỏ hoặc lúc đèn đỏ phải dừng xe thì đậu kín hết cả chỗ quẹo phải, lấn cả qua nửa lòng đường, xe từ đường khác quẹo trái qua rất khó. Hoặc cứ đoạn nào đông, tắc đường là len lách cố nhích lên phía trước, leo lên lề mà đi, làm cho tắc càng tắc thêm…Mặc. Chả thấy ai phạt. Có đứa nào càu nhàu thì quát lại, cãi nhau ngay, sợ gì. Trong đời sống hàng ngày và trong quan hệ giữa con người với con người với nhau, người Việt cứ hồn nhiên xâm phạm vào lợi ích của người khác và vi phạm những luật lệ, luật pháp nếu không bị bắt quả tang. Cái này có nguyên nhân của nó, do cái sự “nhà dột từ nóc” mà ra. Các quan chức lớn nhỏ đua nhau tham nhũng, ngồi xổm lên luật pháp thì người dân làm theo cũng có gì là lạ.
Cái “sướng” của người Việt còn trong nhiều lĩnh vực khác rộng hơn nữa. Như lĩnh vực giáo dục. Có nước nào mà bằng cấp mua dễ dàng như ở Việt Nam, nhất là đối với các ông bà quan chức cần phải hợp thức hóa bằng cấp để có cơ sở đề bạt vào chức vụ này cái ghế kia. Thế là từ bằng B Anh văn cho đến bằng Cử nhân, Thạc sĩ, Tiến sĩ…đều có thể mua tuốt. Các ông bà làm quan bây giờ từ chức nhỏ tới chức to phần lớn đều có đủ loại bằng cấp rất kêu, mà chẳng biết có bao nhiêu phần trăm trong số những người đó là học thật, bằng thật?
Hay trong lĩnh vực kinh doanh. Có nước nào mà mở công ty làm ăn dễ như ở Việt Nam, chỉ cần đóng 500 ngàn đồng tiền Việt Nam (chưa đến 300 USD) là đã có cái giấy phép kinh doanh mở công ty, vay một số vốn bỏ vào ngân hàng gọi là vốn cố định, hoặc thế chấp cái nhà của mình. Thời buổi cả nước rộn rịp làm giàu, ai cũng mở công ty ai cũng có thể làm giám đốc, dù lắm khi cái công ty tên gọi là công ty kinh doanh địa ốc hoặc xây dựng hoặc kinh doanh quảng cáo đa chức năng với lời quảng cáo rất hùng hồn đó đặt ngay tại nhà ông giám đốc, chỉ cần có số điện thoại để giao dịch; hoặc chỉ là một căn phòng nhỏ xíu tận trên lầu năm lầu bảy của một chung cư hay nằm sâu trong một con hẻm, với một giám đốc và một, hai nhân viên. Khi ngành quảng cáo đang ăn nên làm ra ở Việt Nam, riêng trong lĩnh vực quảng cáo, tổ chức sự kiện…có hàng ngàn hàng vạn công ty lớn nhỏ đủ loại đã ra đời ở Việt Nam và cũng không ít công ty kiểu đó đã lặng lẽ sập tiệm không kèn không trống. Đến khi việc sản xuất phim truyện truyền hình nở rộ thì lại hàng ngàn hàng vạn công ty mở ra để nhận làm chương trình truyền hình, phim truyền hình cho các đài, và cũng lắm công ty phải ngậm ngùi đóng cửa vì …lỗ. (Ở đây cho thấy vai trò kiểm soát, điều tiết của nhà nước là rất quan trọng khi cấp giấy phép kinh doanh để ngăn ngừa sự cạnh tranh không lành mạnh làm nhiễu loạn thị trường và sự phá sản của hàng loạt công ty không có thực vốn, nhưng nhà nước Việt Nam thì chẳng quan tâm đến việc này.)
Nếu như trong lĩnh vực kinh doanh bây giờ ai cũng làm giám đốc được chỉ cần có chút vốn và rất nhiều… máu liều thì trong lĩnh vực văn hóa văn nghệ cũng một tình trạng bát nháo không kém. Ai cũng có thể làm ca sĩ, nhạc sĩ, ai cũng có thể là nhà thơ, nhà văn, diễn viên, và cả đạo diễn phim! Và giữa thời buổi tranh tối tranh sáng, vàng thau lẫn lộn, thật giả hay dở nhập nhèm, lại thêm sự khủng hoảng trầm trọng trong hệ thống lý luận, phê bình như hiện nay, thì điều dễ hiều là đối với số đông quần chúng họ chẳng biết đâu mà đánh giá, mà phân biệt. Nên ngay cả những giọng ca tệ nhất, những bài hát dở nhất, những tài năng kém cỏi nhất trong các lĩnh vực cũng có những người bị nhầm và cho đó là tuyệt vời là tài năng lớn; nếu khéo biết cách gây sự chú ý nhiều khi bằng cả những phát biểu gây sốc, những scandal ảnh nóng hay chuyện đời tư thì còn nổi như cồn, hơn cả những người có khả năng thật sự là chuyện không có gì hiếm.
Như vậy, xem ra sống ở Việt Nam trong cái giai đoạn này có vẻ dễ? Ngó vậy mà không phải vậy. Nghịch lý nằm ở chỗ là sống không tử tế thì dễ mà sống tử tế đàng hoàng thì lại rất khó!

 

Uploaded with ImageShack.us
Ngày 5.4.2010, trên 18 ngàn công nhân lao động thuộc ca 1, ca 2 và ca hành chính của Cty Pouchen (tại xã Hòa An, TP Biên Hòa, Đồng Nai) vẫn tiếp tục đình công sang ngày thứ ba. Nguồn: tienphong.vn

 

SỐNG TỬ TẾ, TRUNG THỰC, DŨNG CẢM VÔ CÙNG KHÓ

Nghĩ cũng lạ. Xã hội Việt Nam hiện nay dường như không học được bao nhiêu những cái hay từ các nước khác nhưng lại tập trung đầy đủ trong lòng nó những cái dở nhất tệ nhất của chủ nghĩa phong kiến, chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa cộng sản cộng lại.
Một vài ví dụ về những cái dở cái tệ của chủ nghĩa phong kiến và văn hóa Khổng giáo còn sót lại:
Trong một xã hội Á Đông mà gốc rễ văn hóa là Khổng giáo, cái tôi của con người thường phải bị kìm nén xuống, cá nhân không được xem trọng, con người Việt Nam cho đến tận bây giờ vẫn sống vì gia đình, họ hàng cơ quan cho đến chòm xóm láng giềng, sống vì dư luận là chính. Một đời người chả mấy khi dám sống cho mình, theo ý mình.
Văn hóa Khổng giáo còn dạy con người ta không được cãi lệnh người trên, ở nhà thì vâng lời bố mẹ, đến trường thì vâng lời thầy cô và tin vào …sách giáo khoa, cấm có ý kiến phê bình, cấm có cãi, khi đi làm thì tuân lệnh ông xếp, xếp có sai trái cũng chẳng dám có ý kiến, lôi thôi xếp lại “đì” cho hay đuổi việc thì toi đời. Con người cả đời chả dám nói lên chính kiến của mình.
Một vài ví dụ về những cái dở cái tệ của chủ nghĩa tư bản thời mông muội, thời man rợ ở Việt Nam hiện nay:
Trải qua mấy cuộc chiến tranh khốc liệt liên tiếp và những tháng năm dài đói khổ đói sở thời bao cấp, đến khi có chính sách mở cửa về kinh tế, cả xã hội Việt Nam như người ốm lâu phải ăn trả bữa, đua nhau chạy theo đồng tiền, chạy theo giấc mơ làm giàu bằng mọi cách. Và khi một cơ chế chính trị cho phép nhà nước độc chiếm quyền lực cộng với luật pháp còn nhiều kẽ hở như hiện nay thì khối kẻ đã dễ dàng làm giàu bằng những con đường bất chính, trong đó nạn tham nhũng của các quan chức từ trên xuống dưới đã trở thành một quốc nạn không thể chữa nổi.
Sống trong một xã hội như vậy đồng tiền là tất cả, có tiền có thể mua được rất nhiều thứ, những giá trị thật của con người như năng lực, kiến thức, trí tuệ, tâm hồn, nhân cách nhiều khi không được coi trọng bằng giá trị chiếc xe đang đi, ngôi nhà đang ở, chức vụ đang có hay những bằng cấp lộng kiếng bóng lộn.
Cộng thêm vào đó là rất nhiều cái dở, cái tệ của một xã hội nằm trong một thể chế chính trị độc tài toàn trị do một đảng cộng sản duy nhất lãnh đạo.
Đó là một xã hội mà ngay từ bé con người khi đến trường đã được học toàn những điều dối trá-từ chính trị, lịch sử, giáo dục công dân cho đến văn chương nghệ thuật…, con người lớn lên đồng hành hít thở sống cùng với sự dối trá bao trùm trong xã hội-nhà nước thì nói một đằng làm một nẻo; báo chí thì đảng và nhà nước cho phép nói gì mới được nói cái đó và phải bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ chứ không phải bảo vệ sự thật, bảo vệ nhân dân; luật pháp cũng do đảng vả nhà nước khống chế nên không thể đem lại công lý và sự công bằng cho người dân v.v…
Đó là một xã hội mà sự sợ hãi đã ăn sâu vào máu-người ta tự kiểm duyệt, tự biên tập mình. Cái gì hợp với ý của Đảng cộng sản, của chính quyền thì cái ấy là đúng, ngược lại là sai, là bị quy kết, chụp mũ là phản động, chống đối chế độ, phản bội lại Tổ quốc, nhân dân…Ngay cả lòng yêu nước cũng phải được cho phép. Nên biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa Trường Sa là không được. Lên tiếng phản biện lại những chính sách sai lầm có hại cho đất nước cho nhân dân của chính quyền là không được v.v…
Đó là một xã hội mà nhà nước tự đặt ra những giá trị riêng về tự do, dân chủ, nhân quyền cho người dân hay nói cách khác mọi khái niệm về tự do, dân chủ, nhân quyền phổ quát của nhân loại khi vào đến Việt Nam phải thay đổi, cắt xen đi, mài mòn đi cho phù hợp với ý Đảng, ý nhà nước, hợp với cái khung cái thể chế chính trị cho phép. Cho nên mới có việc gần đây nhà nước Việt Nam cho ra đời tạp chí nhân quyền để “tạo thêm một kênh thông tin chủ lực nhằm phổ biến các quan điểm, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước ta trên lĩnh vực quyền con người; giúp cho đồng bào ta ở trong nước cũng như ở nước ngoài và cộng đồng quốc tế hiểu rõ việc đảm bảo quyền con người là bản chất của chế độ ta; đồng thời góp phần phê phán những nhận thức lệch lạc và đấu tranh với những luận điệu sai trái, thù địch.” như phát biểu của ông Phó thủ tướng Phạm Gia Khiêm tại buổi lễ ra mắt tạp chí này và ông Thượng tướng công an Nguyễn Văn Hưởng phải cất công viết bài giảng nghĩa “Hãy hiểu đúng về nhân quyền của Việt Nam” rằng “thực chất vấn đề nhân quyền ở Việt Nam là như thế nào? Nhân quyền ở Việt Nam khác với nhân quyền phương Tây ở điểm gì? Và phải hiểu nhân quyền ở Việt Nam như thế nào cho đúng?” trong đó có thể tóm gọn lại nhân quyền của Việt Nam là ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành!
Ở những quốc gia có thể chế chính trị độc tài toàn trị như Việt Nam, nếu “lỡ” bất đồng chính kiến với Đảng và nhà nước là cuộc sống sẽ trở nên vô cùng mệt mỏi, khốn đốn. Giới trí thức ở thời nào, nước nào vẫn là thành phần hay có tư tưởng phản biện, đối lập với chính quyền và trong những chế độ độc tài thì đó là thành phần luôn bị kiểm soát chặt chẽ , nếu có thái độ hành vi chống đối lập tức sẽ bị đàn áp mạnh mẽ. Từ thời Nhân văn giai phẩm văn nghệ sĩ nhiều người đã khốn đốn cả đời vì đòi hỏi tự do cho sáng tác, trong nhiều năm qua đã có nhiều nhà báo, luật sư, giới blogger …bị bắt, bị sách nhiễu, gây khó dễ về mọi mặt trong cuộc sống do đã dám lên tiếng bày tỏ thái độ trước những vấn đề chính trị xã hội của Việt Nam.

 

Uploaded with ImageShack.us

Linh mục Nguyễn Văn Lý trở về nhà sau khi được tạm đình chỉ thi hành án vì lý do sức khỏe Nguồn:danchuausa.net

Tù nhân chính trị ở Việt Nam thường phải chịu án rất nặng. Như giáo sư, tù nhân lương tâm Đoàn Viết Hoạt 20 năm tù đã được thả năm 1998, nhà bất đồng chính kiến Hoàng Minh Chính 3 lần tù đày tổng cộng gần 20 năm trời bị giam giữ và quản chế, bác sĩ-nhà bất đồng chính kiến Nguyễn Đan Quế ba lần bị tù tổng cộng hơn 20 năm, linh mục Nguyễn Văn Lý nhiều lần bị bắt tổng cộng đã ở trong tù khoảng 17 năm và mới được tạm đình chỉ thi hành hình phạt tù vì lý do sức khỏe, cựu trung úy quân lực VNCH Trương Văn Sương 33 năm vừa được tạm hoãn vì lý do sức khỏe, cựu đại úy Nguyễn Anh Hảo nhiều lần bị tù tổng cộng 22 năm vừa được thả về, ngoài ra vẫn còn những người vẫn đang phải chịu án rất nặng như cựu đại úy quân lực VNCH Nguyễn Hữu Cầu đã 33 năm, cựu sĩ quan cảnh sát Trần Văn Thiêng tổng cộng 25 năm hay gần đây doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức vừa chịu mức án 16 năm v.v…Và trong tù họ phải chịu một chế độ giam cầm vô cùng khắc nghiệt, tàn nhẫn.

 

Uploaded with ImageShack.us
Thầy giáo Đỗ Việt Khoa. Nguồn: tintuconline.vietnamnet.vn

 

Và cuối cùng, đó là một xã hội mà những điều tử tế tốt đẹp là hiếm hoi, là bất bình thường, cái xấu cái ác điều không tử tế thì tràn lan, trở thành bình thường. Cho nên những con người trung thực, dám đi ngược lại với đám đông, dám vạch ra những sự tiêu cực, xấu xa trong xã hội thì sẽ khốn khổ lao đao như trường hợp thầy giáo Đỗ Việt Khoa là một ví dụ.

Liệu trong một xã hội như vậy thì có dễ sống không?

 

Song Chi



#35907 From: Henry Doe <tokyochiba51@...>
Date:: Tue Aug 3, 2010 5:12 am
Subject: con trai toi hoc. gioi? lam'
tokyochiba51@...
Send Email Send Email
 
Ông bố đang khoe con học giỏi với khách thì thằng con về liền hỏi ngay con để khoe:
- Hôm nay toán con đuợc mấy điểm.
- Đuợc 2 điểm.
- Tại sao lại 2?
- Vì cô giáo hỏi 2+2 bằng mấy, con trả lời là bằng 4.
Cô giáo lại hởi 2X2 bằng mấy?
- Thế con trả lời bằng mấy?
- Con bảo là: "Khác đéo gì?" nên cô giáo cho 2 điểm.
- Thế môn thể dục đuợc mấy điểm?
- Đuợc 2 điểm.
- Sao lại 2 điểm?
- Học đi đều, cô giáo dạy là "Gio chân phải lên đồng thời gio chân trái lên".
Ông bố buột miệng: " Thế thì đứng bằng cái con củ cặc à".
" Con cung nói thế nên cô giáo cho 2 điểm".
- Thế môn văn đuợc mấy điểm?
- Đuợc 2 điểm.
- Sao lại 2 điểm?
- Cô giáo bắt đặt câu với từ Cô giáo.
- Thế mày đặt câu gì?
- Con đặt câu: "Cô giáo là mot co gai‘ ban‘ HOA "
- Trời đất, thế cô giáo nói sao?
- Cô giáo cho con 2 điểm và bắt con lên gặp thầy Hiệu Truởng.
- Thế thầy Hiệu Truởng bảo sao?
- Thầy hiệu truởng cho con 2.000đ và may` biet nhà cô giáo con ở đâu khong?

#35908 From: Henry Doe <tokyochiba51@...>
Date:: Tue Aug 3, 2010 5:31 am
Subject: FW: Bí Ẩn “Con Mắt Thứ Ba” Của Một Phụ Nữ Việt
tokyochiba51@...
Send Email Send Email
 


--- On Tue, 8/3/10, Nhuan Mai <nhuanmai@...> wrote:

From: Nhuan Mai <nhuanmai@...>
Subject: FW: Bí Ẩn “Con Mắt Thứ Ba” Của Một Phụ Nữ Việt
To: "Henry Doe" <tokyochiba51@...>
Date: Tuesday, August 3, 2010, 5:24 AM



Subject: Fw: Bí Ẩn “Con Mắt Thứ Ba” Của Một Phụ Nữ Việt

Bí Ẩn “Con Mắt Thứ Ba” Của Một Phụ Nữ Việt


( 10:06 AM | 29/07/2010 ) Năm 2007, thông tin ở Việt Nam có người phụ nữ nhìn bằng trán truyền sang tận Nhật Bản. Đài Truyền hình Nhật Bản đã về khảo nghiệm chị 3 lần, 1 lần tại Trung tâm UIA ở Đông Tác (Hà Nội), 2 lần tại nhà chị ở Lương Sơn, Hòa Bình.
 

Họ cho chị đeo chiếc kính đặc biệt để chị không nhìn thấy gì rồi vẽ nhiều hình vẽ ra giấy, chị nhìn vào và vẽ lại hình vẽ này.


Khảo nghiệm thành công, chị được mời sang Nhật làm tiếp các khảo nghiệm khác. Trên bảng điện tử họ bấm vào đâu thị chị đi đúng vào đó.


Bí ẩn ’con mắt thứ ba’ của một phụ nữ Việt - Tin180.com (Ảnh 1)


Chị Hoàng Thị Thiêm cùng các nhà khoa học

thử nghiệm việc bịt mắt vẫn đọc được sách. 


Lần gần đây nhất năm 2009, chị sang Đức khảo nghiệm với nhiều hình thức khác nhau, nhưng đặc biệt họ thử phản ứng nhanh "Con Mắt Thứ Ba" của chị bằng cách chị bịt mắt chơi trò đập các con lật đật.


Con nào nhô lên phải đập trúng con đó, với những người không bị bịt mắt đập được 10 con thì chị dù bịt mắt cũng đập được 9 con.


Khảo nghiệm nhắm mắt đi xe máy của chị đã hoàn toàn thuyết phục được người xem.


Năm 2009, Đài Truyền hình Hàn Quốc tiếp tục mời chị sang khảo nghiệm và họ vô cùng ngạc nhiên trước khả năng đó. Chị cũng được mời sang Pháp và tới đây sẽ xếp lịch để sang Mỹ làm các khảo nghiệm tiếp theo.









#35909 From: Henry Doe <tokyochiba51@...>
Date:: Tue Aug 3, 2010 6:29 am
Subject: bay gio` toi moi' ti`m ra ly do ong Hoang co Minh phai? ddi vao` cho^~ chet
tokyochiba51@...
Send Email Send Email
 
Khi tom tat hoi` ky cua anh Son tung`
DH toi van~ muon' viet :Ly do tai sao
ong HCM biet ro~ ca? ddoan` qua^n se~ chet het
nhung ong ta van~ le^n dduong` ???
----------
Tai vi` ong ta dda~ qua' ddau kho^?, e^ che^` nhuc nha~
vi` bi. cac o^ng to trong bo^. chi? huy cua mi`nh
ddang viet nhieu` bai` bao' noi' rang` minh` luu manh,
Khang chie^n' MA v.v.
Neu' minh` a^m tha^m` cho cac thanh nien dda~ quyet ta^m
ddanh' giac CS, ve^` nha` la^y' vo*. sanh con
thi` minh` con` mat. mui~ nao` gap ai tre da^t' My~ nua~
---------------
xin cac ban nho*' rang` moi~ la^n` hop Dai Hoi Chinh' Nghia~
ong HCM ngoi` tren 1 chiec xe Hue^ ky` mau` den
co 8 o^ng Csat My~ trang' lai xe moto Harley di kem` 2 be^n
trong dda^y` uy nghi nhu* o^ng Ngo^ tong thong' truoc 1962
------------------
the moi biet ca dao VN noi rat hay:
O^ng ca? ngoi` tren sa^p. vang`
ca? an ca? noi, lai. cang` ca? lo
ong be^p ngo^i` o*? ddo^ng' tro
it an, it noi', it lo, it lam`
=====================================
Tóm tăt Hối ký cua Son Tùng ( ST)
 
ST ngay` nay khoang 50t,
đa vào chién khu cua MT Hoang Co Minh ( HCM)
tu` 1 trai tạm giữ nhg nguời vuot bien qua Thai Lan.
DH toi chi viet ve` tran dánh cuoi cùng
--------------------------
- cac hi`nh chup cho tháy : HCM
đa hớ hênh cho lính đeo cac quả đạn
súng cối sau lung, nen từ xa VC cung nhìn tháy HCM có bao nhieu
súng cối
- Họ chỉ mang theo luong khô, còn nuoc thì cac con suối còn nhièu nuoc
vì HCM
đa khôn ngoan chọn thời điểm trận cuói ngay sau mùa mua
- Họ chia làm 3 nhóm :
1- nhóm 1 do 1 cựu
đai tá dù, rát can truờng, làm tiên phong
2- nhóm 2 do HCM chi huy
3- nhóm 3 do 1 cuu trung tá biet kich rat anh dung chi huy
muc dích bảo vệ cho ong HCM từ phía sau
--------------
Ban
đầu VC khg dè HCM có mi`n Claymore, nen đa bi thiẹt hại nặng
nen chúng khg
đánh nữa mà chia làm 3 trung đoàn A, B, C
A- tu` tu` ruợt theo cac nhóm cua HCM, bắn súng cối ban
đem
chỉ bắn sao cho HCM khg ngủ
đuọc
ban ngày thì dùng súng bắn tỉa, cung khg cho binh linh HCM
ăn , uóng, hay đi vệ sinh đều bị bắn chết
B- sau khi trung doàn A hoàn tât
đoạn đuờng khi HCM vừa
tién vào xứ Lào va`
đi hêt đoạn đầu,
thì bàn giao bằng vô tuyến cho trung
đoàn B
B cung quấy nhiễu triệt
để. Vi` vậy vào giai đoạn này
VC
đa băt đuợc nhiều đao binh, và biêt rat rõ tình trạng
đói khổ của nhóm HCM, VC an tâm ri`nh bắt tat ca
binh lính nào có nhiệm vụ vào thôn làng nguời Lào
đổi vàng lấy thuc ăn, và khg anh nào mua đuợc 1 lon gạo
C- Khi B bàn giao cho C, thì VC
đa bắn chết 1 SQ cao cáp
thuộc nhóm
đi sau cùng, khi anh này toan chạy về Thai Lan
với 1 ba lô nhiều vàng ( HCM chia vàng cho 3 toán trửong)
VC
đa băt đầu băc loa kêu gọi ra hàng, nhung phải đợi
tới khi HCM tién gần
đến biên giới Lao-VN , thi` anh Son Tùng
mới tach ra tìm củ rừng... SQ cao câp hon cung biêt, nhg
cung quá
đói nhu anh, nên nín thinh... anh ST lững thững
nhu 1 thây ma... gặp
đuoc 3 nguời cùng hoàn cảnh, nhg
vì chẳng ai biết
đi về húong nào có củ rừng mà ăn, nên
họ cung chia tay nhau, và mong sao cho sớm bị b
ăt
Vậy mà VC cung trói 2 tay anh ST ra sau lung
ròi lấy khẩu cung, mà bầy trận sau cùng( nêu Do Hung này
là chỉ huy truởng Trung
đoàn C) thì chỉ việc nhét rom vào
cac bộ
đồ lính VC, rồi cho nằm la liệt thành hình vòng cung
( cứ 5 anh lình giả, có 1 anh linh thật cầm cờ phất )
rồi tờ mờ sáng hôm cuối, VC b
ăc loa mời cac SQ cua HCM
dùng ống nhòm mà xem có thể nào tiến về biên giới VN hay khg
Sau vài phút không thấy HCM hô sung phong, VC nói to:
-
đa đến nuoc này thì ai cảm thấy mình có tội với nhân dân
thì nên tự sat ngay
đi, còn ai thuôc giai cấp tuân lệnh , thì
mau buông súng ra hàng sau khi nghe tiéng súng tự sát
của cac SQ
-------------------------
HCM
đa dùng sùng lục bắn vào đầu mình, cac SQ cao câp
cung theo guong ông ta (luc này cả 3 toán
đa gom lại thành 1)
Mãi sau này, anh ST
đa nghe 1 cậu bé 14t đuoc ông HCM dùng làm
nguời sai vặt kể lại rõ cac chi tiêt luc ông Minh chêt.
3 ngày sau, VC lại ép vài nguời cận vệ
đao mả ông Minh lên
trói xac ông vào 1 thân cây,
để chụp hình, phóng rât to
đặ
t ngay truoc cửa nhà hat Thành phố HCM, khi tât cả
nhóm tàn binh bị
đem ra tòa xử án
---------------------
anh ST chỉ bị tù vài n
ăm, thì đao thoát, rồi trốn qua Miên
 
 
===========================
 
Mặt trận Kháng Chiến Hoàng Co Minh Lừa bịp ngay từ lúc đầu !
Lúc 12 giờ 18 phút ngày 5/12/2000 Ký giả Tân Dân của báo Quê Huong thực hiện cuộc phỏng vấn ký giả Hoàng Xuyên của bán nguyệt san V
ăn Nghệ Tiền Phong, ký giả đầu tiên đuợc mời đến chiến khu biên thùy Ðông Duong của MT Hòang Co Minh tham dự buổi ra mắt ”Cuong Linh của Mặt Trận"
Cuộc phỏng vấn dài 16 trang A 4 nguời viết xin chép lại nhiều kỳ trên Tinparis
để quý độc giả rộng đuờng du luận.Cùng nhận diện những tên đại bịp cả dân tộc từ " Giải Phóng đến Canh Tân "…..
- Son Tùng -
Bài của ký giả Tân Dân
Lời mở
đầu: Cụ Hoàng Xuyên là nhà báo đầu tiên đuợc " Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam" mời vào Khu Chiến tham dự Lễ Tuyên Bố Bản Cuong Linh Chính Trị . Sau khi ở Khu Chiến về cụ Hoàng Xuyên viết một loạt bài du ký tả lại cuộc đi thăm Khu Chíến đuợc đăng trên bán nguyệt san Văn Nghệ Tiền Phong xuất bản tai Arlington, Virginia khiến Mặt Trận đuợc đồng huong trên thế giới cuồng nhiệt hoan nghênh đua tin "Mặt Trận " lên tận may xanh nhu thể Việt Nam chắc chắn sắp đuợc giải phóng khỏi ách thống trị bạo tàn của Cộng Sản.

Số tiền do
đồng huong yểm trợ vuợt kỷ lục trong một thời gian ngắn đa thu đuợc một số tiền khổng lồ, lên tới hàng chục triệu Mỹ kim. Song song với chiến dịch làm tiền đồng huong , Ban Kinh Tài của Mặt Trận cung ráo riết hoạt động , 4 tàu đánh cá, nhiều nhà in và con số chua phải là cuối cùng , 38 tiệm Phở Hoà đuợc khai truong tại nhiều tiểu bang có đông nguời việt cu ngụ, đó là chua kể Âu châu, Úc châu và Gia Nả Ðại…

Ðể hiểu rõ thêm về cái gọi là "Mặt Trận”
đa có lần ồn ào ấy thật sự có muốn dấn thân làm lại lịch sử giải phóng quê huong hay chỉ lợi dụng lòng căn thù Cộng Sản của Nguời Việt hải ngoại mà bầy trò kháng chiến bịp bợm với mục đích duy nhất móc túi đồng huong một cách trắng trợn,chúng tôi nghi không cách gì bằng phỏng vấn cụ Hoàng Xuyên để có thêm một tiếng chuông vô tu có những điều chua đuợc nói ra về cái Mặt Trận vang bóng một thời.
Hỏi :Thua bác Hoàng Xuyên , bác là nhà báo dầu tiên
đuợc về thăm Chiến Khu của “ Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam” mà nguời ta thuờng nôm na là Mặt Trận Hoàng Co Minh , tuy nay đa rõ rệt trắng đen nhung còn là đề tài để đồng huong tranh luận. Có nhiều nguời đến nay vẫn mù quáng hoạt động cho Mặt Trận ấy, nhung hầu hết đều kết tội bọn chủ chốt anh em Hoàng Co Minh, Hoàng Co Long , Hoàng Co Ðịnh đều là những tên đại bịp mà các ông Phạm Văn Liễu, Phạm Ngọc Luy Trần Minh Công vì ngây tho nhẹ dạ cung mang tiếng lây. Bác không phải là đoàn viên của Mặt Trận, chỉ là một nhà báo duy nhất đuợc mục kích cái Khu Chiến giả tạo và tham dự " Lễ Tuyên Bố Bản Cuong Linh Chính Trị" tiếng nói của bác chắc chắn trung thực để gióng lên tiếng chuông vô tu theo sự tai nghe mắt thấy hầu làm sáng tỏ thêm vấn đề. Truớc hết xin hỏi tại sao không là nguời khác , mà bác lại là nguời may mắn đuợc vào thăm Khu Chiến ?

ÐÁP: Tôi xin
đính chính ngay , đó là một " đại bất hạnh", một sai lầm to lớn, chớ không phải là may mắn khi tôi nhận lời đại diện tờ Văn Nghệ Tiền Phong đi về cái Chiến Khu "dởm" đó để cung bị mang tiếng lây ! Chuyện Mặt Trận Hoàng Co Minh cu rich rồi , buoi ra làm gì nữa đề đồng huong lợm giọng.

Hỏi: Xin bác cho
đồng huong biết ý kiến :


ÐÁP: tôi quen ông Phạm V
ăn Liễu khi còn ở Sài Gòn . Năm 1975 khi tỵ nạn Hoa Kỳ, ông liễu thuờng liên lạc với tôi, tâm tình cho tôi biết so qua về dự định thành lập mặt trận với nguyên trung tuớng Nguyễn Chánh Thi, rồi sau với cựu phó đề đố Hải Quân VNCH Hoàng Co Minh . Di nhiên tôi hết sức khuyến khích

Tháng 7 n
ăm 1981, ông Liễu từ Nam Cali điện thoại cho tôi biết hôm sau sẽ cùng bốn nguời nữa đến nhà tôi ở Milpitas và yêu cầu "tiện nội " tôi sửa sọan cho bửa com 5 nguời ăn. Khoảng 2 giờ chiều . Liễu đến giới thiệu với tôi những kuôm mặt mà tôi chua hề biết lần nào nhu Hoàng Co Minh, luật su Vu Ngọc Tuyền, luật su Nguyễn Tuờng Bá và Phạm Ngọc Luy . Tôi đuợc mời dự thính hội nghị bàn tròn để nghe Hoàng Co Minh phân tích về tình hình thế giới liên quan đến "cái thế "xuống dốc của Cộng Sản Việt Nam và sự cần thiết khẩn cấp có một lực luợng võ trang của nguời Việt hải ngoại bắn một tiếng súng khai hoả là các tổ chức cách mạng chống cộng trong nuớc đồng loạt nổi dậy thì" cái thế tất thắng " ( Minh thuờng dụng cụm từ này) chắc chắn rõ rệt nhu hai cộng hai là bốn. Cuối cùng Minh cho biết hai tuần sau sẽ có một số cán bộ từ Hoa Kỳ về Khu Chiến . Trong lúc ăn com Liễu cho biết Phạm Ngọc Luy đa nhận lời giữ vai hề " Chủ Tịch Ủy Ban Yểm Trợ Kháng Chiến Trung Uong" và yêu cầu luật su Vu Ngọc Tuyền nhận chức Ủy Truởng Tài Chánh còn tôi làm phụ tá. Ông Tuyền và tôi đều giữ yên lặng, không nhận lời mà cung không từ chối. Tin buổi họp này bị tiết lộ nên một vài tờ báo Việt ngữ địa phuong đăng tin rằng nhà con trai tôi là địa điểm của một buổi họp kín lịch sử. Ít hôm sau tôi gọi điện thoại hỏi luật su Vu Ngọc Tuyền về vai tuồng đuợc mời thì ông cuời trả lờI " Ðó là các ông âý đề nghị chứ tôi dã nhận lời đâu". Tôi trả lời cung cùng quan điểm.

11 giờ
đem ngày 10/12/1981 Liễu gọi điện thoại cho tôi từ Sacramento rủ tôi về Khu Chiến. Trong lúc ngái ngủ tôi hỏi không suy nghi “ Khu Chiến nào" Liễu cuời chê tôi là anh cả quỷnh rồi " . Ngoài MTQGTNGPVN thì làm gì còn có Mặt Trận nào để rủ về Khu Chiến" . Tôi hỏi tại sao lại rủ một anh già yếu nhu tôi thì Liễu cho biết Ðài Truyền Hình CBS đa cử cameraman Nguyễn Ngọc Ấn . Liễu biết tôi có một số kinh nghiệm về nhiếp ảnh nên yêu cầu tôi cùng đi để phụ trách thu vào ống kính những bức ảnh lịch sử mà anh vững tâm tôi có thừa điều kiện làm việc đó.

Hỏi: Bác nhận lời?

Ðáp: Không , tôi từ chối ! Tôi nhắc cho Liễu biết,
tôi đa 64 tuổi (năm 1981) Sức đâu mà băng rừng lội suối, chèo non thì Liễu thuyết phục rằng phụ nữ nguời ta còn đi về nhu đi chợ, còn tại sao một "lão gân" nhu tôi lại không đi đuợc? Rồi anh cho biết , đến biên giới thì có anh em chiến si võ trang, đón huớng dẫn váo Chiến Khu, họ sẽ mang hết hành lý, máy ảnh , máy quay phim mình chỉ chống gậy tho thới hân hoan đi, khi nào mệt thì dừng lại nghỉ. Liễu cung cho biết hành trình từ biên giới vào khu chiến mất hai ngày. Tôi hỏi biên giới nào, thì Liễu trả lời: Bí mật quân sự đến noi sẽ biết! Tôi yêu cầu để tôi suy nghi rồi bàn với tiện nội nếu đi đuọc tôi sẽ trả lời, thì Liễu muốn tôi nhận lời ngay bằng cách cho tôi biết là có cả Phạm Ngọc Luy, Hồ Anh chủ nhiệm báo Văn Nghệ Tiền Phong và một kỹ su trẻ tuổi ỏ Oregon cùng đi. Ðến Bangkok sẽ có "phái đoàn Nhật Bổn” gồm một giáo su nguời nhật tên Tonoko và một số sinh viên Việt Nam trong nhóm Nguời Việt Tự Do sống lâu năm ở Nhật, trong đó có Ngô Trí Dung, Nguyễn Văn Ðoàn vân vân… sẽ cùng nhập bọn đi Chiến Khu. Tôi vẫn không dứt khoát nhận lời.
Còn hai tuần lễ truớc ngày lên
đuờng Liễu gọi điện thoại cho tôi biết Hồ Anh và Phạm Ngọc Luy bị bệnh không đi đuợc . Ðể tôi trả lời dứt khoát nếu không sẽ tìm nguời khác, Liễu cho biết Hồ Anh đề nghị sẽ trả tiền vé máy bay khứ hồi cho cả Liễu và tôi với diều kiện tôi nhận lời viết bài tuờng thuật cho báo Văn Nghệ Tiền Phong. Tôi gọi diện thoại cho Hồ Anh để làm sáng tỏ vấn đề. Ðồng thời tôi cung bảo Hồ Anh nên cố đi để viết theo đuờng lối của tờ báo thi anh ta thuyết phục tôi rằng cứ việc ghi đầy đủ tất những gì tai nghe mắt thấy rồi về viết lại, nếu cần thì anh ta sẽ hiệu chính sau.

Sau cùng Hồ Anh bảo tôi cứ viết những bài tôi
đa viết cho VNTP trong 5 năm qua mà Lê Triết đa có lần " cho điểm” là văn viết vững , rất Pro ! Thật ra truớc năm 1975 tôi đa từng là thông tín viên của chiến truờng cho NBC,KTLA Los Angeles, British Commomwealth International Agency và thông tín viên tự do (free lancer) cho UPI, AP và tuần báo newsweek,v.v. trong 13 năm với những biến cố sôi động xảy ra hằng ngày tại Việt Nam, tôi đa viết hàng ngàn bài tuờng thuật bằng Anh văn. Vậy thì một bài tuờng thuật tầm thuờng dù là "du ký về Chiến Khu" có gì mà không viết nổi. Tôi dè dặt vì choi với Hồ Anh từ lâu biết tính tình anh ta trở mặt…[……..] không trích.

Hỏi: Ðã biết thế sao bác lại nhận lời
đi Khu Chiến để viết bài cho VNTP

Ðáp: Vì Hồ Anh than rằng hắn thật sự bị bệnh và quá bận , n
ăn nỉ tôi cố gắn giúp hắn , hắn đa đua tiền cho Liễu mua vé máy bay khứ hồi cho Liễu và tôi rồi. Vốn có máu giang hồ, cộng với lòng tò mò muốn biết sự thật có kháng chiến hay không, sau bàn so qua với tiện nội, một giờ sau tôi điện thoại dứt khoát nhận lời mời đại diện cho VNTP đi Khu Chiến.

Theo lời yêu cầu của Liễu từ hai hôm truớc, mọi nguời phải có mặt truớc 5 gio chiều Chủ Nhật 22/2/82 tại hà Nguyễn V
ăn N, một đoàn viên của Mặt Trận ở Oakland để cùng ra phi truờng San Francisco . Ðến noi tôi thấy cả Phạm Ngọc Luy, Hồ Anh không ai có dáng điệu gì đau ốm cả . Tôi hỏi thì Liễu nói nhỏ vào tai tô " họ là những con thỏ gan to bằng .. con kiến. Thôi đừng hỏi nữa". Sau bửa com do các anh chị em đoàn viên Mặt Trận khu Oakland khoản đai để chúc chúng tôi …một ra đi sẽ trở về!

Phái
đoàn Hoa Kỳ chính thức lên đuờng gồm có Phạm Văn Liễu bí danh Trần Trung Son truởng đoàn, tôi đại diện bất đắc di tờ báo […bỏ hai chữ] VNTP, Nguyễn Văn Ấm quay phim cho CBS, kỹ su trẻ tuổi Truờng Son Bổn từ Oregon tới. Chúng tôi đuợc khoản 20 đoàn viên Mặt trận đua tiễn tại phi truờng San Francisco . Mọi nguời vui vẻ đứng chụp hình luu niệm với phái đoàn , di nhiên không ảnh nào thiếu mặt hai con "thỏ đế" . Lợi dụng lúc nhân viên đai truyền hình CBS phỏng vấn Phạm Văn Liễu truớc khi lên phi co, Hồ Anh kéo tôi ra một noi dặn dò tôi nhớ ghi mọi chi tiết những gì tai nghe, mắt thấy để về viết bài và chụp nhiều ảnh. Tôi riễu " biết rồi khổ lắm nói mãi".

11 giờ
đem chúng tôi vui vẻ buớc lên phi co và sau 15 giờ bay chúng tôi đến phi truờng quốc tế Bangkok . Ra đón tại phi truờng có Nguyễn Kim Huờn, bí danh Nguyễn Kim ( hiện giữ chức Tổng Vụ Hải Ngoại sau khi Phạm Văn Liễu bị anh em Hoàng Co Minh hạ bệ) rồi ông bà Nguyễn Chí Trung bí danh Phạm Thái Hòa ( Hồi còn mồ ma VNCH, ông Trung đuợc BS Trần Kim Tuyến cử sang làm tình báo tại Tòa Ðại Sứ VNCH tại Bangkok , sau miền nam Việt Nam sụp đổ, ông Trung ở lại và trở thành công dân Thái. Ông bà Trung rất thạo Thái ngữ nên đa thành công trong công tác môi giới trung gian với giới chức thẫm quyền Thái Lan thuê đất rừng để làm Chiến Khu cho Mặt Trận). Phái đoàn Nhật Bản gồm năm thanh niên cung ra đón tại phi truờng để cùng nhập bọn với chúng tôi đi Khu Chiến.

Hỏi : Bác có thể " bật mí" cho biết
đích xác Khu Chiến nằm ở đâu không ?

Ðáp: Trong loại bài du lý của tôi chỉ có một
đoạn bắt buộc tôi phải viết sai vị trí của Mật Khu, vì cả Hoàng Co Minh lẫn Phạm Văn Liễu đều nhiều lần nhắc nhở mọi nguời , nếu muốn CSVN đem máy bay đến tàn sát thì hãy tiết lộ địa điểm Mật Khu, cho mọi nguời biết. Chúng tôi nghi vấn đề quan trọng là họ có thật sự chiến đấu hay không, còn vấn đề giữ bí mật địa điểm Mật Khu là điều mà không cần dặn chúng tôi chúng tôi cung có ý thức bảo mật điều đó. Ít năm sau , mặt nạ bịp bợm của Mặt Trân phoi bày, tôi đa viết mội bài trần tình coi nhu " viên đạn ân huệ" ( coup de grâce ) đăng trong VNTP số 233 kể rõ tất những bịp bợm và nói rõ địa điểm Khu Chiến nằm sau trên lãnh tổ Thái Lan, thuộc tỉnh Ubon, làng Bultarit , cách biên giới Cao Miên khoảng 15 cây số.

Tôi xin kể tiếp là sau khi chúng tôi ra khỏi phi truờng Bangkok thì ông bà Nguyễn Chí Trung huớng dẫn mọi nguời lên hai chiếc xe Toyota minivan
đi đến Ubon cách Bankok khoảng 500 kilomét về phía Ðông Bắc, ngừng lại một tiệm ăn nhỏ để dùng bữa. Thái Lan có khỏang 500 ông đại tuớng, mỗi ông chia nhau làm chủ một co sở thuong mại; ông thì làm chủ mộ số nhà tắm hoi, ông thì cai quản một số sòng bạc, ông thì có một số ổ mãi dâm,vân vân… Ðại tuớng Sud Sai làm vua vùng Ubon để khai thác gỗ đồng thời cho thuê một số đất rừng hoang để tổ chức chiến khu nhu loại Chiến Khu Hoàng Co Minh, Nguyễn Văn Chức ( công binh) vân vân.. có lần Nguyễn Chí Trung hỏi tôi nếu tôi muốn có mấy mẫu đất để làm "chiến khu", chỉ cần chi cho tuớng Sud Sai 20,000 Mỹ kim tiền vào cửa là xong, ngoài ra chỉ phải trả mỗi tháng 3,000 Mỹ kim tiền thuê….

ngung trích (còn tiếp …)
...........


Bất hạnh cho dân tộc Việt luôn bị lừa , từ tên tay sai Ðệ Tam Quốc Tế Cộng Sản Hồ Chí Minh (HCM)
đánh lừa dân tộc qua chiêu bài "giải phóng bởi thực dân đế quốc phong kiến" Hoàng Co Minh (HCM) và bè lu Việt Tân đađang lạm dụng lòng căm thù đế quốc cộng sản cai trị dã man tàn ác đe đầu cởi cổ dân ta cung với chiêu bài "giải phóng" đến bánh vẽ "canh tân" .

Nhìn vào những bản mặt ba xu của
đám côn đồ Việt Tân ở Úc bọn này đang manh tâm thôn tính các HỘI CỘNG ÐỒNG khuynh loát tài chánh, khống chế , hăm dọa ,hành hung, bức hại nguời dân luong thiện nhu những ngày đầu khởi xuớng "bạo lực cách mạng" của Hồ Chí Minh và bè lu Việt Minh.
Son Tùng
2-8-2010

Messages 35880 - 35909 of 55240   Oldest  |  < Older  |  Newer >  |  Newest
Messages 35880 - 35909 of 55240   Oldest  |  < Older  |  Newer >  |  Newest
Advanced

Copyright � 2010 Yahoo! Southeast Asia Pte. Ltd. All rights reserved.
Privacy Policy - Terms of Service - Guidelines - Help